Đăng bởi: Nguyễn Tường Thụy | 07/01/2013

Xuân này con không về

Xuân này con không về

 ‘Từ nay con sẽ cố gắng tập nói “Con yêu Mẹ” mỗi ngày’

Hoàng Việt

.

Mẹ Việt Nam ơi. Một Mùa Xuân nữa lại đang đến. Con xin lỗi Mẹ vì con chưa thể về thăm Mẹ,

Mẹ biết không, con thật nhớ Mẹ, thật thương Mẹ và biết rằng Mẹ còn nhớ con, những đưa con xa Tổ quốc ngàn lần. Trái tim Mẹ đang the thắt vì quê hương mình khổ đau. Con biết Mẹ ngậm ngùi chua xót khi phải nhìn những đứa con yêu thương của Mẹ vì biển đảo quê hương, vì quyền sống của con người mà phải chịu đọa đày, đau khổ. Quê hương mình đang chảy máu, bật lên những tiếng kêu thống thiết của những người dân oan, của những đứa con mất cha, của người vợ mất chồng. Họ chết không phải vì chiến tranh loạn lạc hay rủi ro mà chết vì bàn tay của những người xưng là “công an nhân dân”. Họ đã chà đạp lên pháp luật, đã đánh, đã giết những đứa con của Mẹ bởi những lý do chẳng có gì đáng nói.

Có những đứa con của Mẹ suốt đời dầm mưa dãi nắng, bán thân cho đất, bán mặt cho trời để nuôi sống gia đình như anh em Đoàn Văn Vươn để rồi họ dùng quyền thế, ngang ngược đập phá, chiếm đọat hành hạ thể xác và tâm hồn cả một đại gia đình. Chua chát lắm khi họ coi người lương thiện như cỏ rác. Những người đứng dậy chống lại lũ cướp của phá nhà lẽ ra phải được tôn vinh như những anh hùng thì anh em họ Đoàn lại bị tù đầy oan trái với tội danh giết người.

Mẹ linh thiêng hãy phù hộ cho những đứa con yêu của Mẹ, Mẹ nhé vì các con của Mẹ đã quá nhiều đau khổ rồi. Nhiều lúc còn thê thảm hơn kiếp chó nữa  vì loài chó khi bị đánh còn được kêu ẳng, còn mình thì không.

Con không thể nào quên được hình ảnh đau đớn của Trịnh Kim Tiến trong bộ áo tang tiễn đưa người cha thân yêu đã bị giết một cách  tàn nhẫn bởi trung tá Nguyễn Văn Ninh, công an phường Thịnh Liệt cùng với những dân phòng. Con không thể nào quên được hình ảnh chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền cùng mẹ chồng lặn lội ra tận Hà Nội khiếu kiện về cái chết oan nghiệt của anh Nhật ở đồn công an Bến Cát. Con đã thấy hình của chị đứng trước cái cổng sắt thật to nhưng thật vô cảm của cơ quan nhà nước nào đấy ở Hà Nội mà lòng con tê tái xót xa. Cổ con uất nghẹn và những giọt lệ cay đắng bỗng nhiên chảy dài trên má. Con đã nghe tiếng gọi của lương tâm, tiếng nấc của trái tim mình.

Con thề rằng từ nay con sẽ không nhắn mắt và im lặng nữa. Con đã từng sống thụ động cho đến khi nghe những bản nhạc của các anh Việt Khang và anh Trúc Hồ làm con thức tỉnh.  Con đã như đứt từng khúc ruột khi lắng nghe lời hát trong bài “Việt Nam tôi đâu”. Triệu con tim như con đang nghe tiếng Mẹ tha thiết trong nỗi tê tái xót xa.

Hãy tha thứ cho con, đứa con bất hiếu của Mẹ. Con đã từng thờ ơ trước nỗi đau của người dân mình. Con những tưởng rằng mình sống tử tế, lo ăn học không làm những điều bán nước hại người, không làm tổn thương danh dự của Mẹ khi sống xa quê hương đã là tốt rồi. Nhưng con đã sai Mẹ ạ. Con có tội vì đã im lặng khi họ tàn phá cơ thể Mẹ ở Tây Nguyên, con đã thờ ơ khi họ bắt bớ những người đấu tranh cho tự do dân chủ, khi họ bịt miệng cha Lý. Con đã làm ngơ khi họ đàn áp đồng bào công giáo ở Thái Hà, Con Cuông, Cồn Dầu.

Ngàn lần con xin lỗi Mẹ. Từ nay con sẽ cố gắng tập nói “Con yêu Mẹ” mỗi ngày. Con vẫn còn chưa can đảm cùng anh em con xuống đường để kêu to khẩu hiệu “Trường Sa Hoàng Sa là của Việt Nam” như chị Bùi Thị Minh Hằng như anh Nguyễn Tường Thụy. Con chưa làm thơ chống Trung Quốc như Phương Uyên, con chưa về Việt Nam để gần với người dân mình như anh Nguyễn Quốc Quân…

Nhưng từ hôm nay con sẽ không im lặng nữa. Dù con đi đâu, làm gì thì con sẽ tự hào con là con của Mẹ. Tình mẫu tử thiêng liêng ấy sẽ không bao giờ thay đổi. Con sẽ cùng bạn bè con mỗi ngày hành động,  nói và viết để chia sẻ nỗi đau của Mẹ. Con sẽ theo anh em con ký thỉnh nguyện thư, kêu gọi nhân quyền và chia sớt những nỗi đau tinh thần và vật chất với những người con khác của Mẹ. Con sẽ chung sức với đồng bào con vì tương lai của đất nước, của dân tộc Việt Nam.

Mỗi việc con làm con biết Mẹ cảm thấy hạnh phúc lắm. Những đứa con của Mẹ đã can đảm hơn, ý thức hơn trong cuộc đấu tranh vì một quê hương công bình và bác ái, một quê hương có tư do độc lập thực sự. Con có thể nhìn Mẹ cười như mặt trời ấm áp, làm tan chảy băng tuyết sau những ngày đông lạnh lẽo. Băng giá sẽ tan giành chỗ cho một mùa xuân như xuân Ả rập đẹp tươi.

Ngày đầu năm mới

HV

Tác giả gửi cho NTT blog

About these ads

Trả lời

  1. [...] Xuân này con không về [...]


Chuyên mục

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 109 other followers

%d bloggers like this: