Đăng bởi: Nguyễn Tường Thụy | 09/02/2013

Mưa xuân – Bài thơ viết về mùa xuân và tình yêu hay nhất của Nguyễn Bính

Mưa xuân – Bài thơ viết về mùa xuân và tình yêu hay nhất của Nguyễn Bính

 NGUYỄN TƯỜNG THỤY

.

Thơ Nguyễn Bính hay hơn ở những sáng tác trước năm 1945, tức là khi ông chưa sáng tác theo phương pháp hiện thực XHCN, chưa có tính đảng. Đây cũng là nét chung của các nhà thơ trong phong trào thơ mới như Xuân Diệu, Tế Hanh, Huy Cận, Chế Lan Viên.

Trong giai đoạn này thì thời kỳ 1936-1940 là thời kỳ rực rỡ nhất của thơ Nguyễn Bính, trong đó thành công hơn cả là mảng mùa xuân – làng quê – tình yêu. Sau đó thì đuối dần.

Trong đợt tuyển chọn 100 bài thơ hay nhất thế kỷ 20, chọn 100 tác giả, mỗi tác giả 1 bài thì với Nguyễn Bính, người ta chọn  bài “Những bóng người trên sân ga”. Không ai phủ nhận đấy là một bài thơ hay nhưng nếu được quyền, tôi sẽ chọn bài “Mưa xuân”

Mưa xuân

Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”.

Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!

Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê.

Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.

Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng!

Mình em lầm lụi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya.

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”.

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay?

(Các bản chép có 2 chỗ dị bản: “Em ngừng tay lại giữa thoi xinh/ Em ngừng thoi lại giữa tay xinh” và “Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng/Để cả mùa cuân cũng bẽ bàng“. Trong bài dẫn, tôi chọn theo cảm thụ).

Bài thơ tả cảnh, tả tình rất tuyệt vời. Đã có nhiều bài bình về bài thơ này, mỗi người cảm thụ một vẻ,  nhưng cũng có những phần giao thoa.

Mùa xuân trong bài thơ có mưa bụi, có hoa xoan, có hội chèo. Ba nét ấy là những nét chấm phá nói về mùa xuân ở làng quê. Bức tranh làng quê sống động hẳn qua ngòi bút của ông. Cách dùng chữ của ông thật tài tình. Mùa xuân đẹp đến hạt mưa cũng bay một cách phơi phới, như nỗi lòng con gái dậy thì, đầy nhựa sống và xúc cảm. Tác giả đã thổi hồn vào hạt mưa thật đẹp. Hoa xoan trăng trắng, tim tím rơi từng lớp, từng lớp, rải khắp đường làng, ngỡ như chỉ cần cơn gió nhẹ là tung bay như xác pháo.

Qua hình ảnh hoa xoan rụng, ta biết bối cảnh trong bài thơ là vào tháng 3. Lúc này, ở làng quê đang tiếp tục mùa lễ hội. Trong các lễ hội thường có diễn chèo, diễn tuồng, gọi chung là đi xem hát, chứ không nói là xem chèo hay xem tuồng. Hát ở đây không phải là chương trình ca nhạc như bây giờ. Các đôi trai gái đang yêu vụng nhớ thầm thường mượn những nơi hội hè, phiên chợ để tìm cơ hội gặp nhau. Nhưng cũng chỉ là lúc mới thương thương nhớ nhớ mơ hồ thôi, chứ còn khi họ đã thuộc về nhau rồi thì chẳng dại gì đem nhau ra những nơi ấy. Họ có bờ ao, gốc cây riêng của họ.

Cô gái trong bài thơ cũng thế, cô đi xem hát là để hy vọng gặp chàng trai chứ thiết gì xem. Qua câu “Thế nào anh ấy chả sang xem“, ta biết đây không phải là cuộc hẹn mà cô gái phỏng đoán, là hy vọng đấy thôi. Nhưng cũng đáng trách chàng trai là trước đó có hứa, có hẹn gì đấy nhưng không cụ thể, theo kiểu sẽ thế này, sẽ thế nọ.

Cô gái ở đây là con nhà bình dân làn nghề canh cửi, có khuôn phép. Cô là cô gái mới lớn còn trong trắng, ví như “cây lụa trắng” mà quyền bán là của người mẹ. Ấy thế nhưng không thể đóng khao khát yêu đương của cô vào một cái khuôn nào đó

Lòng thấy giăng tơ một mối tình 
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
 
Hình như hai má em bừng đỏ
 
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
 

Hai chữ “hình như” và “có lẽ” đặt vào tâm trạng cô gái lúc này là rất chính xác. Cắt nghĩa ra thì nó không mang tính khẳng định nhưng ai cũng biết má cô bừng đỏ thật, cô đang nghĩ đến người yêu thật. Cô vừa muốn thừa nhận lại vừa sợ người khác biết nên chỉ lấp lửng như vậy thôi. Nó còn nói lên tâm trạng phân tâm, nên đi hay không đi.

Cuối cùng thì cô đã bị tình cảm lấn át:

Em xin phép mẹ vội vàng đi.

Tác giả tả tình thật tuyệt vời. Người và cảnh hòa quyện đến độ con đê, hạt mưa, hoa xoan cũng biết vui, biết buồn.

Sau khi “chờ mãi anh sang anh chẳng sang“, cô gái “lầm lụi trên đường về“. Nguyễn Bính diễn tả tâm lý cô gái khi đi và khi về rất tinh tế. Ông sử dụng thủ pháp tương phản rất hiệu quả:

Hãy đọc lại những cặp câu tương phản sau:

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay/ Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy/ Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Mưa bụi nên em không ướt áo/ Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Thôn đoài cách có một thôi đê/ Có ngắn gì đâu một dải đê
Mẹ bảo thôn Đoài hát tối nay/ Mẹ bảo mùa xuân đã cạn ngày.

Tình cảm của cô gái đã rõ, còn tình cảm chàng trai đối với cô gái như thế nào? Chàng ta được nhắc đến hai lần:

… hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn

Và:

Chờ mãi anh sang anh chẳng sang.

Có thể nói anh chàng này rất khả nghi, còn tình cảm cô gái rất mãnh liệt. Mặc dù việc không gặp được người yêu làm cho “cả mùa xuân cũng bẽ bàng” nhưng cô gái vẫn thiết tha, mòn mỏi chờ đợi, hy vọng. Qua đó ta còn thấy ở cô một tấm lòng bao dung cao thượng:

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày 
Bao giờ em mới gặp anh đây?
 
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
 
Để mẹ em rằng hát tối nay?

Khi yêu, thường là người con trai chủ động hơn người con gái. Nói như thế, không phải là tình yêu của con trai mãnh liệt hơn. Cô gái ở đây chỉ có một hành động duy nhất là sang hội chèo xem có gặp người ta không, rồi về, thế thôi. Nếu như chàng trai cũng sang xem hát, chắc là cô sẽ không hỏi trước, không tỏ ra vồn vã. Đó là sự kín đáo của con gái, nhất là con gái nhà quê. Nhưng ai bảo là cô không khao khát yêu đương.

Kể ra, bài thơ có thể thay nhân vật cô gái bằng chàng trai. Như vậy có vẻ hợp với lẽ thường hơn. Nhưng nếu thế, có lẽ bài thơ kém hay đi nhiều. Chợt nhớ Huy Thục, ít nhất đã có 2 lần đổi ngôi anh thành ngôi em khi phổ nhạc, đó là bài “Đợi” của Vũ Quần Phương, “Trăng khuyết” của Phi Tuyết Ba, và cái sự có vẻ trái khoáy ấy làm cho bài hát thành công hơn hẳn:

Anh ngỏ lời yêu em => Em ngỏ lời yêu anh
Anh đứng trên cầu đợi em => Em đứng trên cầu đợi anh.

Trở lại bài “Mưa xuân”. Bài thơ được bố cục rất chặt chẽ. Ta không thể thay đổi vị trí các câu, các khổ thơ cho nhau, cũng không thể bỏ đi hay thêm vào một khổ thơ nào. Từ ngữ được sử dụng đầy dụng ý, không có một chữ nào khiên cưỡng. Khó có thể thò bút chữa đi một chữ mà không làm suy giảm giá trị của bài thơ. “Những bóng người trên sân ga” cũng được bố cục rất chặt chẽ nhưng ở “Mưa xuân”, ý và chữ nghĩa hay hơn. Có thể nói, “Mưa xuân” là một bài thơ toàn bích.

Nguyễn Bính không cố đi tìm những từ lạ, lối diễn đạt lạ. Ông chỉ sử dụng ngôn ngữ bình dân nhưng với ngòi bút tài hoa, ông đã để lại cho đời nhiều bài thơ xuất sắc, trong đó “Mưa xuân” – một bài thơ tuyệt đẹp là ví dụ điển hình.

 .IMG_0049

Bên mộ Nguyễn Bính

.

Giao thừa Quý Tỵ

About these ads

Responses

  1. một bài phân tích thơ qúa hay của bác , lời bình nghe rất sáng và phân tích chi tiết một bài thơ của nhà thơ lục bát nổi tiếng đã đi vào tâm khảm những người yêu thơ . đã lâu lắm rồi mình mới được nghe lại , rất sướng khi đọc trong lúc chờ đón giao thừa . chúc bác và gia đình mạnh khỏe hạnh phúc trong năm mới

  2. Nguyễn Bính thật sự lụi tàn từ ngày “trong thơ có thép”

  3. Thơ hổng có tính đoảng gì hết trơn hết trọi dzậy? Cấm triệt để!

  4. Nhân dịp Năm mới, em kính chúc anh chị và gia đình năm mới gặp nhiều may mắn và hạnh phúc. Chúc cây bút của anh ngày cang sắc bén, trung thực. Chúc trang blog Nguyễn Tường Thụy là nơi giao lưu gặp gỡ của những người yêu mến anh ngày càng đông đúc và vui vẻ.
    Em Nguyễn Thị Chinh

  5. Tôi có một câu hỏi: Không biết người vợ và 2 người con của Thi sỹ Nguyễn Bính bây giờ ra sao?
    Có ai biết phản hồi lên đây, tôi rất cám ơn!
    Chúc Mừng Năm Mới Xuân Quý Tỵ!

  6. [...] Mưa xuân – Bài thơ viết về mùa xuân và tình yêu hay nhất của Nguyễn Bính [...]

  7. [...] Mưa xuân – Bài thơ viết về mùa xuân và tình yêu hay nhất của Nguyễn Bính 09/02/2013 [...]

  8. Kính Chúc Anh Chị Nguyễn Tường Thụy Một Năm Mới dồi dào sức khỏe, may mắn và vạn sự như ý!

  9. [...] Mưa xuân – Bài thơ viết về mùa xuân và tình yêu hay nhất của Nguyễn Bính [...]

  10. [...] Xông đất đầu năm mới: “người tính không bằng trời tính” (Sống mới). – Mưa xuân – Bài thơ viết về mùa xuân và tình yêu hay nhất của Nguyễn Bính (Nguyễn Tường Thụy). – Ăn Tết (Sống mới).  – Ăn… Tết (Sống Magazine).  – [...]

  11. Bác Thụy phân tích rất hay song tôi lại nghĩ khác với bác Thụy,
    dù tôi cũng chưa chắc đã đúng ý của nhà thơ.
    “Lỡ làng” có lẽ hợp hơn “bẽ bàng” vì người con gái mong chờ
    nhưng đều lỡ hết và cô tỏ ý hơi giận anh ta đã thất hứa :
    “Chờ mãi anh sang,anh chẳng sang

    Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn”
    Rốt cuộc,cô buông lời đầy thất vọng :
    Để cả mùa xuân cũng lỡ làng ” !

  12. [...] Mưa xuân – Bài thơ viết về mùa xuân và tình yêu hay nhất của Nguyễn Bính (Nguyễn Tường [...]

  13. Tôi cũng mê thơ Nguyễn Bính từ thuở đi học cho đến nay đã già vẫn không thay đổi . Tôi không chỉ mê chất trữ tình , cách thể hiện tinh tế đúng với tình cảm kín đáo tế nhị của người Việt Nam, mà mê cả cách sử dụng ngôn ngữ thuần Việt của ông cũng đạt đến trình độ cao vượt hẳn các nhà thơ mới cùng thời . Nếu được chọn thơ thuần Việt và đúng chất văn hóa Việt để đưa vào sách giáo khoa thì không có nhà thơ cùng thời nào xứng đáng hơn
    ông. Tiếc thay là người ta đánh giá sai về tài năng và phong cách thơ ông!
    Những nhà phê bình kể cả Hoài Thanh cũng thiên về đánh giá những nhà
    thơ ảnh hưởng thơ Tây mà đề cao Xuân Diệu và Huy Cận cao hơn Nguyễn Bính , thậm chí còn “khen”theo lối đánh giá thấp trình độ của N.B là “thơ chân quê”(!) Thế thì có khác gì bảo ông là loại “thơ nhà quê”? Thật là “khen nhau mà lại bằng mười hại nhau”? Sau này bao nhiêu người nấp bóng H.T
    thi nhau mà gọi ông là “chân quê”(!), để tâng Huy Cận , Chế Lan Viên, là thơ trí tuệ, thơ ”quý phái” mà không thấy thơ các ông này chuyên nhét
    từ Hán Việt vào nên đã tạo nên cái âm hưởng ” quý phái ”, ”uyên bác” do đặc điểm của từ H.V đem đến, mà không thấy làm giảm chất dân tộc Việt
    đi rất nhiều .Chính cái mà Hoài Thanh gọi là ”chân quê” của N.B, theo thiển ý của tôi mới đáng để đưa ông là nhà thơ lớn của dân tộc đứng sau Nguyễn Du về tài ba sử dụng tiếng Việt và mang đậm văn hóa Việt !

    • Phạm Thành tôi tán thành 100% với Thai A. Nói NB là quê, vậy ngay cả ngày nay, 80 triệu dân Việt Nam không quê sao? Người quê viết vè quê hay là đỉnh rồi. Còn cá ihứ người quê mà lại đem vét tông, hay đem “lăng lũng trẻo” mặc vào thì con đâu là nhà quê nữa. Mới hay ông H.T cũng chỉ là tay bình thơ một cách vét tông, “lăng lủng trẻo” mà thôi

  14. Năm mới thân chúc Ông Thụy và gia đình mạnh khỏe , hạnh phúc! Riêng ông hãy giữ vững ý chí, chân cứng đá mềm , chờ đợi ngày mai tươi sáng hơn !

  15. [...] Mưa xuân – Bài thơ viết về mùa xuân và tình yêu hay nhất của Nguyễn Bính (Nguyễn Tường [...]


Danh mục

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 113 other followers

%d bloggers like this: