Kẻ trộm tình

KẺ TRỘM TÌNH

Truyện ngắn
 

     Thấy tiếng động ngoài cửa, vợ hắn trong phòng bếp ngó ra hỏi:
–    Sao bảo trưa nay anh không về?
    –    Định thế, nhưng lại không phải tiếp khách nữa.
    Như thường lệ, về đến nhà là bao giờ hắn cũng ngồi ở phòng khách nghỉ một lúc. Hắn rút thuốc lá ra châm lửa. Rít một hơi, hắn thấy trong người thư thái, dễ chịu, trạng thái căng thẳng sau một buổi làm việc nhẹ đi hẳn. Hắn ngả lưng vào ghế, ngửa mặt phả khói thuốc lên trần nhà, lặng lẽ rà soát lại trong đầu việc thương thảo hợp đồng sáng nay xem có hớ hênh gì không, sẽ tổ chức thực hiện như thế nào cho có hiệu quả nhất. Điếu thuốc tự cháy thêm được một đốt ngón tay, hắn mới gõ nhẹ vào miệng gạt tàn. Chợt hắn thấy trong gạt tàn có một điếu thuốc hút dở. Lạ nhỉ, sáng nay hắn đã đổ hết những mẩu thuốc vào sọt rác rồi cơ mà. Trong khay, một cái chén vẫn còn chút nước cặn mặc dù sáng nào cái Vân Thảo cũng đánh rửa ấm chén sạch sẽ. Hắn cầm chuyên rót nước uống, thấy vẫn còn ấm. Hắn định hỏi: “Ai vừa vào nhà mình đấy em” nhưng lại kịp lái sang cách khác:
–    Sáng nay có ai đến hỏi gì anh không?
    –    Có ai đâu. Nay em nghỉ làm vẫn ở nhà một mình từ sáng đến giờ mà.
Vợ hắn không hút thuốc đã đành nhưng cũng chẳng bao giờ uống nước chè. Muốn uống, thị chỉ làm một cốc nước lạnh, ừng ực một mạch là xong.
    Rõ ràng là có khách đàn ông vừa ở đây. Chuyện ấy là bình thường, sao vợ hắn phải giấu nếu không có điều khuất tất nào đó. Một mối nghi ngờ dần dần hình thành trong đầu hắn.
    Mối nghi ngờ ấy vụt lớn nhanh, chiếm hết tâm trí hắn khi hắn phát hiện thấy trước cửa ra vào, ngoài đôi giày của hắn và đôi dép quen thuộc của vợ ra, còn một đôi dép nam lạ. Vậy là ông khách này vẫn luẩn quất đâu đây và còn có thể là ai khác nếu không phải là tình nhân của vợ hắn?
    Liếc vào phòng bếp, thấy vợ đang vớt con gà luộc vàng ngậy ra đĩa, hắn quay nhanh mặt đi làm như không để ý. Thế là đã rõ.

     Sáng nay, trước khi đi làm, hắn bảo vợ:
    –    Trưa nay ba mẹ con em ăn cơm với nhau nhé, anh phải ở lại tiếp đối tác.      
    Nhưng làm việc xong, phía đối tác một mực từ chối lời mời đi ăn trưa tại một nhà hàng sang trọng vì họ cần về Hải Phòng ngay cho kịp cuộc họp buổi chiều. Thế nên mới có chuyện hắn về nhà bất chợt.
Chưa bao giờ hắn chuẩn bị cho tình huống này. Vợ hắn tha hóa đến thế sao. Tưởng chồng không về đã rước ngay trai đến nhà, còn mua gà đãi tình nhân nữa chứ. Thường là nhà hắn chỉ mua gà cả con khi có giỗ, tết hoặc có khách. Nếu hắn không về đột xuất, chắc hẳn chúng nó sẽ ngả ngớn ăn uống với nhau. Vợ hắn sẽ kề ly rượu lên tận miệng thằng tình nhân còn thằng tình nhân thì xé nhỏ từng miếng thịt gà đút vào miệng vợ hắn. Chúng sẽ ngồi một bên bàn thôi để tiện yêu nhau. Chúng sẽ vừa ăn, vừa nhìn nhau tình tứ, vừa cấu véo nhau. Vợ hắn dù đã ba mươi nhăm nhưng còn ưa nhìn lắm. Đã vậy, da thị lại trắng. Đã vậy, thịt thị lại đầy đặn, căng lên dưới làn áo mỏng mà chiếc khuy ngực lúc nào cũng chực nứt ra, trông mũm mĩm thế kia, gợi tình thế kia. Vậy mà đâu còn phải là của riêng hắn nữa. Trời ơi! Hắn điên lên mất. Mới biết con người hư hỏng nhanh như thế nào. Không phải, đó là sự biến chất dần dần hoặc bản chất con người được giấu kín mà kẻ mê muội như hắn không nhận ra đó thôi. Thảo nào người ta bảo vợ chồng đầu gối tay ấp, ăn ở với nhau cả đời chưa chắc đã hiểu hết được nhau.
Vậy mà từ trước đến nay, hắn vẫn tin vợ nết na, hiền thục, thủy chung. Hắn thường tự hào với bè bạn, với đồng nghiệp về điều đó. Có với nhau ba mặt con rồi nhưng hắn còn giữ thói quen hôn vợ trước khi đi làm. “Để gìn giữ và nuôi dưỡng tình yêu” –  hắn tự nhủ mình như thế.      

    Hắn rà soát lại những ngày gần đây thấy vợ không có biểu hiện gì bất bình thường. Thị vẫn ăn mặc như thế, không diêm dúa, cầu kỳ, không son phấn lòe loẹt, không thay đổi kiểu tóc thường xuyên như những người phụ nữ đang có tình nhân. Mà thị cần gì phải thế. Thị vẫn ý thức được nhan sắc của mình. Thị sử dụng điện thoại vô tư, thoải mái ngay trước mặt chồng chứ không lén lút, vụng trộm bao giờ. Hôm nay thấy hắn về đột ngột, mặt thị không hề biến sắc, không tỏ ra lúng túng. Ghê chưa? Cao tay chưa? Bản lĩnh đàn bà ai bảo là non, toan tính của họ ai bảo là cơi đựng trầu? Thế nên hắn mới bị thị cắm sừng lúc nào mà không hay. Càng nghĩ, hắn càng thấy nhục. Nhục cho hắn đã đành, nhục cho cả dòng họ nhà hắn nữa.
Chung sống với nhau mười lăm năm, hắn biết vợ không phải là loại người lẳng lơ, đĩ thõa hay lãng mạn, đa tình. Hắn suy nghĩ, phân tích, tìm hiểu nguyên nhân. Thôi đúng rồi. Vợ chồng hắn sinh liền trong bảy năm ba đứa con gái. Khi đẻ đứa thứ ba vẫn là gái, hắn buồn, chẳng thiết chọn tên cho con nữa. Hắn đặt luôn là Vân Vân với ý nghĩa rằng chẳng biết hắn còn bao nhiêu cô gái rượu tên Vân nữa sẽ ra đời. Hắn vẫn yêu con lắm nhưng hình như có lần hắn nói với vợ là anh ao ước có một thằng cu. Chắc thị cho là nguyên nhân sinh con một bề là do hắn nên mới cố kiếm một đứa con trai cho chồng vui lòng đây. Nhưng dù động cơ dù có xuất phát từ lòng thương chồng đi chăng nữa thì cũng không thể nào chấp nhận được. Sự tiến bộ của y học hiện đại thừa khả năng tạo cho hắn một đứa con trai, không nhất thiết cứ phải là trai trên gái dưới.
Hắn nghẹn đắng đến tận cổ nhưng cố giữ bình tĩnh. Nếu nôn nóng để vợ biết là hắn đã nghi ngờ có thể dẫn đến hỏng việc.
Nhưng hắn lo bằng thừa. Vợ hắn vẫn đi đứng, nói chuyện như không, lại tươi tỉnh hơn mọi ngày nữa chứ. Thị pha cho hắn một cốc nước chanh:
    –    Uống đi cho mát anh. Chồng tôi vất vả quá. Em mệt thay cho nào.
    Rồi thị xoa đầu hắn một cái, vuốt má hắn một cái, chụt vào trán hắn một cái. Hắn cố kìm nén để không tỏ ra khó chịu, khinh bỉ. Giả vờ khéo chưa? Hẳn là mỹ nhân kế đây. Chắc thị đang tính chốc nữa sẽ ngồi bên hắn, cọ vào hắn cho hắn mềm người ra, mất hết tự chủ để dụ hắn ăn uống no say rồi lăn ra ngủ cho tình nhân tẩu thoát đây mà. Thị đâu có biết rằng hắn đã phát hiện ra tội lỗi tày trời của thị, rằng bây giờ hắn đã nhận ra sự ngu muội của mình. Đầu óc hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết. Trái tim hắn lạnh lùng hơn bao giờ hết.

     Đã chắc kẻ trộm trong tay rồi, hắn không vội. Hắn âm thầm phác ra kế hoạch vây bắt.
    Hắn lục soát từ tầng một lên trở lên vì nếu tìm từ trên xuống thì bằng thả gà ra mà đuổi.
Tầng một chỉ có nhà vệ sinh là kẻ trộm có thể ẩn nấp. Ngó vào không thấy gì, hắn giả vờ lẩm bẩm: “Bẩn quá, đã bảo cái Vân Thảo cọ rửa hàng ngày mà nó chẳng chịu làm”.
Tầng hai, phòng ngủ của vợ chồng hắn và phòng cái Vân Vân đều để ngỏ. Không nghi lắm nhưng hắn vẫn ngó vào nhà vệ sinh, nhìn xuống gầm giường, mở toang cánh tủ quần áo. Nhìn thấy cái tủ lạnh, hắn lượng lự một chút nhưng nhanh chóng cho qua. Hắn đọc ở đâu đó thấy nói đến chuyện cô vợ giấu tình nhân trong tủ lạnh nhưng hắn cho là phi lý. Chắc tay nào đó bịa ra cho vui thôi chứ chiếc tủ lạnh 400 lít thì đứa trẻ con lên ba cũng chẳng chui vào nổi. Mặt khác, tủ lạnh vẫn còn cắm điện. Nếu giấu ai đó trong đó thì thị cũng đủ thông minh để rút phích điện ra.
Tầng ba, phòng cái Vân Thảo cũng thế. Phòng cái Vân Anh vẫn khép như từ hồi nó vào Sài Gòn với bác và học luôn trong đó. Hắn cầm tay nắm tròn của khóa cửa xoay nhẹ. Chợt ruột gan hắn nóng lên, tim đập thình thịch khi biết cửa đã bị bấm chốt bên trong.
Hắn áp tai vào cửa nghe ngóng. Hắn thấy tiếng vòi nước xả trong nhà vệ sinh. Một lúc sau thì thấy tiếng dép loẹt quẹt đi về phía giường nằm. Chắc là khi yêu vợ hắn xong, thằng tình nhân lăn ra ngủ, bây giờ mới nghĩ đến chuyện vào nhà vệ sinh để tẩy uế đây. Nghĩ thế, toàn thân hắn lại run lên.
    Vậy là hắn đã xác định được vị trí ẩn náu của kẻ trộm tình. May mà phòng này phía sau không có ban công nên chỉ làm cửa sổ nghĩa là phòng có mỗi một cửa ra vào. Phen này chỉ có phép biến hóa của Tôn Ngộ Không thì mày mới thoát. Một ý nghĩ mỉa mai, chua chát hiện lên trong đầu hắn: thị chưa bậy đến nỗi rủ trai vào chính phòng ngủ của vợ chồng hắn.
Hắn lấy lại bình tĩnh rồi đi xuống. Trong phòng bếp, vợ hắn vừa nấu cơm vừa hát “… còn gì cho anh, cả một đời xuân xanh, trên thế gian này chỉ có anh …”. Hắn tím mặt, nghĩ: trơ trẽn, vô liêm sỉ đến thế là cùng.
    Hắn trở lại phòng khách, mắt canh chừng vợ, tay luồn ra phía sau tấm giấy khen học sinh giỏi của cái Vân Anh treo trên tường lấy chiếc chìa khóa hắn vẫn giấu ở đấy cho khỏi lẫn vì ít dùng tới. Chợt nghĩ ra, hắn đi khóa cổng lại rồi vứt chìa vào giỏ rác, nơi chẳng mấy ai để ý. Cuối cùng, hắn vào phòng cái Vân Thảo lấy sẵn một tập vở chưa dùng và một cây bút để tí nữa lập biên bản.

     Hắn đứng trước cửa phòng chứa kẻ trộm một lúc. Dù ở thế chủ động nhưng hắn vẫn thấy quá hồi hộp. Hắn xoay người lại tựa lưng vào cánh cửa, hít mấy cái thật sâu rồi thở ra từ từ cho đỡ căng thẳng. Hắn dự tính đến những tình huống có thể xảy ra: đôi gian phu dâm phụ ngoan ngoãn nhận tội, tình huống này đơn giản nhất. Hắn sẽ gọi tổ trưởng dân phố đến và bắt hai đứa ký vào biên bản, còn tiếp theo như thế nào thì tính sau. Tình huống thứ hai ít xảy ra hơn nhưng lường trước không thừa. Đó là kẻ trộm tình đánh nhau với hắn để tẩu thoát. Vợ hắn sẽ xông vào cứu bồ. Thị sẽ ôm chặt lấy hắn để thằng tình nhân tháo chạy. Hắn thoáng nghĩ: hay là gọi thêm mấy thằng bạn đến giúp sức cho chắc chắn. Nhưng hắn gạt đi ngay: chuyện này cần giữ kín, rao lên cho cả cơ quan nó biết thì đẹp mặt. Rồi hắn lấy lại tự tin: trường hợp này, cũng không có gì đáng lo. Hắn là người có sức khỏe. Tuy chưa đánh nhau với vợ bao giờ nhưng hàng đêm, hắn chỉ nhấc khẽ một cái là đặt đươc thị lên giường. Vậy thì thị làm sao mà cản nổi hắn cơ chứ. Mặt khác, hắn còn có thêm sức mạnh của lòng căm thù. Nghĩ đến đấy, hắn xoay người trở lại, tay run run tra chìa khóa vào ổ. “Tách” một cái, hắn đẩy cửa bước vào.
Nhưng trước mặt hắn không phải là một tay trung niên khỏe mạnh, đẹp trai, cũng không phải là gã đàn ông mang dáng vẻ của một thương gia giàu có. Người này hắn vẫn gặp đều đặn một năm ít nhất ba lần ở quê vào dịp tết và giỗ ông bà bên vợ. Lũ trẻ con nhà hắn vẫn gọi bằng ông ngoại.
    Lập tức hắn biến rất nhanh bộ mặt đằng đằng sát khí thành vẻ mặt rạng rỡ tươi cười:
–    Con chào thầy. Thầy lên chơi mà không báo trước cho con đánh xe đi đón. Nhà con chuẩn bị bữa ăn xong rồi, mời thầy xuống xơi cơm ạ.
Thảo nào hôm nay vợ hắn vui thế. Cái Vân Thảo và cái Vân Vân đi học về vừa kịp bữa. Hắn nhanh nhẹn xách cái giỏ rác giả vờ đi đổ rồi lén moi chiếc chìa khóa hắn vừa ném vào đấy, mở cổng cho chúng nó vào.
Khi cả nhà đã đầy đủ, ngồi quây quần quanh mâm cơm đầy ắp thức ăn, vợ hắn trịnh trọng rót rượu ra hai cái ly, cười rất tươi:
    –    Con mời thầy, em mời anh xơi rượu. Khi nãy anh về, em cố giấu tin thầy lên, định dành cho anh một niềm vui bất ngờ. Vậy mà anh vẫn biết mà lên chào thầy. Anh tinh thật.
    Chưa bao giờ hắn thấy vợ mình xinh đẹp và đáng yêu đến thế.  Hắn nâng ly chạm với bố vợ:
    –    Nhà con nói thế thôi chứ con tinh tường gì đâu. Khi về, thấy đôi dép quen thuộc của thầy là con nhận ra ngay. Rể hiền thì lúc nào mà chả quan tâm đến bố vợ, thầy nhỉ.

TƯỜNG THUỴ