Hai bài viết của Nhà thơ nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo về biểu tình

TƯỜNG THỤY: Biện pháp và cách đối xử với người biểu tình lợi đâu chưa thấy nhưng hại thì đã rõ. Điều nguy hiểm nhất là những việc làm đó vô hình trung đẩy người yêu nước về phía đối lập với chính quyền, nếu không nói là đẩy họ gần phía thế lực thù địch hơn, điều mà không người yêu nước nào muốn.

Nhà thơ – Nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo vừa qua có hai bài viết về sự kiện biểu tình và những người biểu tình. Thấy bài viết có những phân tích, lập luận đúng đắn và thấu đáo, tôi xin giới thiệu với bạn đọc để cùng suy ngẫm:

.

NGHĨ THÊM VỀ NHỮNG NGƯỜI BIỂU TÌNH

Được đăng bởi nguyentrongtao vào lúc: 11:30 chiều ngày 26/09/2011 134 lượt xem  0 Bình luận

NGUYỄN TRỌNG TẠO

Nói nghĩ thêm về những người biểu tình vì trước đã nghĩ rồi, nay nghĩ thêm một chút. Hình như ngay từ những ngày đầu đi biểu tình, họ chưa quen biết nhau, chỉ vì tức Trung Quốc mà đi đến trước nhà sứ quán Trung Quốc để phản đối chính quyền nước bạn đã cả gan đụng đến chủ quyền lãnh hải của Việt Nam. Rồi những người biểu tình lại bị chính quyền của mình (đại diện là công an) ngăn cản, bắt bớ, giam hãm, tra hỏi vô cớ. Chuyện khó tin nhưng đã xảy ra.

 

Những người biểu tình từ tức Trung Quốc, bỗng tức luôn công an – người đằng mình. Chuyện này thật buồn, vì mình tức mình mới lạ. Đang làm một việc đúng, bỗng lại thành ra sai? Ai mà chẳng tức. Mà đã cùng tức thì họ thấy thương nhau quá, yêu nhau quá, đoàn kết với nhau quá. Rồi họ kết bạn, kết khối với nhau, thương nhau như anh em ruột thịt. Cứ đến chủ nhật không gặp nhau là nhớ, gặp nhau là cười.

Rồi có người sinh nhật, họ hẹn nhau đến chúc sinh nhật. Rồi có đám tang trong gia quyến người biểu tình, họ đến thăm viếng. Rồi có người đau ốm họ đến thăm nhau. Rồi có buổi thuyết trình về chủ quyền biển đảo, họ đến cùng nghe… Những việc ấy là tốt hay xấu? Tốt.

Vậy mà những việc tốt lại bị ngăn cản. Nơi bị lệnh giải tán, nơi bị lệnh cúp điện, nơi bị khám xét giấy tờ… Làm vậy để làm gì nhỉ? Để không cho họ gặp nhau, yêu thương nhau, giúp đỡ nhau? Không cho họ hiểu biết hơn về chủ quyền của đất nước? Lạ.

Tôi cũng đã từng đến quan sát các cuộc biểu tình, đã được các Fan yêu thơ nhạc phát hiện ra và chụp ảnh kỷ niệm. Tôi xúc động vô cùng. Và tôi cũng đã được anh Nguyễn Đức Nhanh giám đốc công an Hà Nội gọi điện thoại cho tôi (qua máy điện thoại của ai đó) trong một cuộc nhậu nào đó khi nghe hát bài Khúc hát sông quê của tôi, xúc động lắm,  nói rằng, anh mê bài hát này lắm và nhã ý mời tôi một cuộc rượu, tôi cũng xúc động mà trả lời anh rằng, giờ tôi đang đi công tác xa, hẹn ngày về Hà Nội gặp anh. Qua cuộc điện thoại, tôi nghĩ anh Nhanh cũng có một tâm hồn nhạy cảm dễ xúc động, thật đáng quý. Nhưng rồi một ngày chủ nhật, tôi phát hiện thấy 6 anh công an phường bám theo sau xe tôi đi nạp tiền điện thoại thì tôi không hiểu tại sao lại như thế. Chả lẽ quân anh Nhanh muốn đi theo để mời tôi gặp anh Nhanh trò chuyện về bài hát mà anh thích? Không, anh Nhanh không khiến họ làm việc đó. Vậy họ bám theo tôi để làm việc gì? À, họ tưởng tôi đi biểu tình ngày chủ nhật.

Nếu tôi có đi biểu tình phản đối Trung Quốc ngày chủ nhật, thì anh Nhanh phải sai quân bảo vệ tôi chứ. Nhưng tôi đi nạp tiền điện thoại thì quân anh Nhanh sao lại phải đi theo bảo vệ tôi? Tôi có cần bảo vệ gì đâu. Hà Nội yên bình, và không chỉ có công an bảo vệ, mà còn có nhân dân tự bảo vệ cho nhau, còn có bộ đội nữa. Chả thế mà tôi đã có một bài hát hành khúc viết về bộ đội thủ đô…

Long lanh Hồ Gươm xanh, tháp Bút trầm tư viết lên trời cao vút
Thành phố ngàn xưa
Người lính Thủ Đô
Mãi vinh danh thành phố vì hòa bình…

Hay 6 anh công an muốn theo tôi để xin bài hát ấy nhưng không giám nói? Vậy thì cứ đến thẳng quân khu Thủ Đô mà xin ghi âm lại về hát có phải vui hơn không?

Hôm qua tôi lên mạng, thấy nhóm bạn biểu tình đi chơi Hồ Gươm. Người đẹp. Ảnh đẹp. Ai cũng hiền lành, vui vẻ. Tự dưng mấy anh thường phục đến chất vấn họ. Sao lại mất lịch sự thế nhỉ? Họ có phạm pháp gì khi họ đi chơi với nhau. Họ có phạm pháp gì khi tung một lá cờ Tổ Quốc lên đầu họ? Họ có phạm pháp gì khi chụp ảnh cùng nhau?… Lạ.

Hôm nay lên mạng, thấy quán cà phê Văn Quán cúp điện khi TS Nguyễn Nhã thuyết trình nội dung “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam” mà bài thuyết trình đã in trên báo Nhân Dân của Đảng! Rồi lại mấy anh thường phục đến hoạnh họe như bọn xã hội đen. Lạ.

Vẫn biết yêu nước không chỉ biểu tình nói lên lòng yêu nước, nhưng biểu tình cũng là một cách thể hiện lòng dân, sao lại ngăn cản, gây gổ thế? Thật chả ra làm sao.

Hay là trong những người biểu tình có địch, có bọn phản động? Nếu có thì với nghề nghiệp của mình, các đồng chí công an ngu gì không thấy? Ngay cả một bài hát tình cảm, người lãnh đạo cao nhất của công an Hà Nội cũng cảm được cơ mà. Hay là chỉ lãnh đạo mới giỏi, còn quân lính thì u minh? Điều này chắc anh Nhanh biết rõ hơn ai hết.

Ước gì một ngày chủ nhật rảnh rỗi, tôi và anh Nhanh sẽ ngồi với nhau chia sẻ về Khúc hát sông quê như anh đã hẹn. Lúc đó, tôi sẽ rủ thêm mấy giọng ca, cây đàn biểu tình đến cùng hát với anh Nhanh…

26.9.2011, viết sau khi đọc bài trên mạng.


Bài viết trước đó:

NGHĨ VỀ LÒNG YÊU NƯỚC SAU SỰ KIỆN BIỂU TÌNH

Được đăng bởi nguyentrongtao vào lúc: 9:08 chiều ngày 27/08/2011 78 lượt xem  0 Bình luận

NGUYỄN TRỌNG TẠO

1. Sự kiện biểu tình phản đối Trung Quốc xâm phạm lãnh hải, cắt cáp thăm dò dầu khí và khủng bố ngư dân Việt Nam đánh bắt cá trên biển chủ quyền của Việt Nam đã khiến báo chí rộ lên những phát ngôn về LÒNG YÊU NƯỚC. Ở thời điểm này, lòng yêu nước được đem ra mổ xẻ và xem ra mỗi người đều có cách “mổ” riêng của mình.

Biểu tình trước ĐSQTQ tại Hà Nội

Những người tham gia biểu tình cho rằng, đó là cách thể hiện tức thì lòng yêu nước khi chủ quyền lãnh hải, lãnh thổ của Tổ quốc bị nước ngoài xâm phạm, là cách làm “ngoại giao nhân dân” mà Đảng đã từng vận dụng trong các cuộc đấu tranh chính trị trước đây. Điều đó là hiển nhiên, đến nỗi lực lương Công an bảo vệ bình an cho xã hội cũng khẳng định một cách đanh thép qua tuyên bố của Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh – Giám đốc công an Hà Nội: “Đây là những cuộc biểu tình yêu nước”. Đó là cách nhìn thẳng vào bản chất của vấn đề, được dân ủng hộ. Nhiều người khác cũng phát ngôn trên báo, mạng xã hội khâm phục tinh thần yêu nước của người dân tham gia biểu tình.

Nhưng từ sau khi UBNDTP Hà Nội có thông báo yêu cầu chấm dứt các cuộc biểu tình thì đài báo đã làm dấy lên một phong trào phê phán và nghi ngờ lòng yêu nước của người dân biểu tình. Nhiều người cho rằng, yêu nước là phải làm việc vì nước chứ không phải là đi biểu tình hô hét phản đối (TQ gây hấn), dễ bị bọn phản động kích động, xúi dục.

“Yêu nước là phải làm việc vì nước”, đúng vậy, nhưng làm việc gì và làm như thế nào thì có trăm nghìn sự khác nhau tùy vào công việc và khả năng của mỗi người. Nhưng dùng cái định nghĩa chung chung ấy để nhằm phê phán người biểu tình lại là phiến diện và cực đoan. Bởi người biểu tình không phải ngày nào cũng đi biểu tình như một nghề chuyên nghiệp, mà họ chỉ dành ngày nghỉ của mình để thể hiện lòng yêu nước khi có vấn đề bức xúc chung của đất nước. Họ là người dân lao đông, là nhân sĩ, trí thức, là thanh niên, học sinh hay cựu chiến binh… Họ đã và đang làm công việc hàng ngày của mình vì đất nước đó thôi. Vậy thì phải coi họ là những người “hai lần yêu nước” mới phải.

Tôi đến một số nước, thấy nhiều cuộc biểu tình rất ôn hòa như biểu tình đòi tăng lương, biểu tình phản đối xâm hại môi trường, biểu tình phản đối một chính sách chưa phù hợp nào đó của chính quyền… Lúc đầu tôi thấy lạ, sau thì thấy đó là một nét đẹp mà luật pháp của họ cho phép và bảo vệ. Chả có gì là xấu, là mất trật tự công cộng cả. Nếu chúng ta nhìn đúng bản chất biểu tình vừa qua như Trung tướng Nhanh, thì chúng ta cũng ủng hộ và bảo vệ biểu tình thôi.

Vậy thì lòng yêu nước có tội gì mà phỉ báng? Tôi nghĩ những người phỉ báng lòng yêu nước của người khác, cũng có nghĩa là đang phỉ báng quyền lợi và nghĩa vụ của chính mình.

“Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam!”

2. Hệ thống truyền thông Trung Quốc lợi dụng việc CAVN ngăn chặn bắt người biểu tình để xuyên tạc bản chất của các cuộc biểu tình phản đối họ. Đó là thuật tuyên truyền xảo trá truyền thống của ông bạn láng giềng. Họ nói rằng, thực chất những cuộc biểu tình đó là chống chính quyền VN chứ không phải chống TQ. Thật là một sự xuyên tạc trắng trợn, ngược lại với nhận định chân thành và chính xác của Giám đốc CAHN. Họ nói vậy để che chắn cho âm mưu đen tối của họ mà nhân dân và chính quyền VN đã vạch mặt chỉ tên bằng tuyên bố của Bộ Ngoại giao và những cuộc biểu tình phản đối những hành động TQ xâm phạm chủ quyền VN. Nhưng sự xuyên tạc của họ khi nói cuộc biểu tình đó là “chống chính quyền VN” cũng khiến cho đôi người lúng túng, nghi ngờ và cuối cùng là quay lại chống lại lòng yêu nước của dân biểu tình. Đó là thắng lợi của xảo thuật tuyên truyền xuyên tạc của TQ.

Một lúng túng và nghi ngờ nữa là đằng sau những cuộc biểu tình đó có sự xúi dục kích động của bọn phản động trong và ngoài nước, mà cụ thể là đảng Việt Tân. Chưa thấy CA công bố bằng chứng về các đảng phái phản động này tác động vào các cuộc biểu tình như thế nào. Nhưng có thể đó cũng là một sự cảnh giác, phòng xa không thừa; nhưng khi chưa có điều đó xảy ra thì vô tình đã xúc phạm vào lòng yêu nước tự nguyện của người dân. Điều này phải hết sức thận trọng, thì mới tạo ra được sức mạnh yêu nước của khối đại đoàn kết toàn dân. Nếu cứ cãi nhau mãi về lòng yêu nước, thì vô tình lại gây chia rẽ, làm giảm sức mạnh tự thân của dân tộc vốn có truyền thống yêu nước từ nghìn xưa.

Sự lúng túng, thiếu minh triết về các vấn đề xã hội nóng hổi dễ dẫn đến các nhận định trái ngược về hiện tượng và bản chất sự việc. Và theo tôi, điều đó đã xảy ra: 10 cuộc biểu tình ban đầu được cho là yêu nước, ôn hòa, đến cuộc biểu tình thứ 11 thì lại được cho là gây rối trật tự công cộng. Đó là một sự lúng túng mà ai cũng nhìn thấy.

Trẻ em cũng đi biểu tình yêu nước

3. Lịch sử nước ta cũng ghi lại chuyện một em bé đứng ngoài cuộc họp của vua quan bàn việc chống giặc ngoại xâm, vì căm thù giặc em đã bóp nát quả cam lúc nào không biết. Sau đó em đã tự thêu lên lá cờ 6 chữ vàng “Phá cường địch, báo hoàng ân” (phá giặc mạnh, báo ơn vua) và trở thành một anh hùng nhỏ tuổi chống xâm lược, đó là Hoài văn hầu Trần Quốc Toản.

Lòng yêu nước không là độc quyền của ai. Câu này quen nhưng không cũ. Không ai có quyền tự cho mình là yêu nước hơn người khác. Dù tôi là một người lính thế hệ chống Mỹ, thì tôi vẫn mãi mãi nghiêng mình trước những người đã hi sinh xương máu, tính mạng cho Tổ quốc vẹn tròn. Dù anh là người có chức vụ to nhất nước thì anh vẫn phải khâm phục một em bé biết nhường nửa chiếc bánh mì cho một em bé nhỏ hơn giữa cơn bão lụt nhà tan cửa nát.

Tôi thú nhận rằng, tôi mới chỉ là người quan sát một số cuộc biểu tình vừa qua với tư cách một nhà văn, một nhà báo, một công dân, nhưng tôi khâm phục những người biểu tình yêu nước, họ đã thắp lên trong tôi ngọn lửa yêu nước, họ truyền điện vào bình ac-qui vốn sống của tôi, để tôi có thể viết nên những câu chữ mang tâm hồn và nhiệt huyết của dân tộc tôi. Đó là lòng yêu nước Việt Nam không bao giờ vơi cạn.

Bắt người biểu tình – Hà Nội 21.8.2011

.
Advertisements