Thơ của hai nhà thơ lính hai chiến tuyến

THƠ CỦA HAI NHÀ THƠ LÍNH

HAI CHIẾN TUYẾN

NGUYỄN BẮC SƠN

CHIẾN TRANH VIỆT NAM VÀ TÔI

Lòng suối cạn phơi một bầy đá cuội

Rừng giáp rừng gió thổi cỏ lông măng

Ðoàn quân anh đi những bóng cọp vằn

Gân mắt đỏ lạnh như tiền sắc mặt

Bốn chuyến di hành một ngày mệt ngất

Dừng chân nơi đây nói chuyện tiếu lâm chơi

Hãy tựa gốc cây hãy ngắm mây trời

Hãy tưởng tượng mình đang đi picnic

Kẻ thù ta ơi các ngài du kích

Hãy tránh xa ra đừng chơi bắn nheo

Hãy tránh xa ra ta xin xí điều

Lúc này đây ta không thèm đánh giặc

Thèm uống chai bia thèm châm điếu thuốc

Thèm ngọt ngào giọng hát em chim xanh

Kẻ thù ta ơi những đứa xăm mình

Ăn muối đá mà hăng say chiến đấu

Ta vốn hiền khô ta là lính cậu

Ði hành quân rượu đế vẫn mang theo

Mang trong đầu những ý nghĩ trong veo

Xem cuộc chiến như tai trời ách nước

Ta bắn trúng ngươi vì ngươi bạc phước

Vì căn phần ngươi xui khiến đó thôi

Chiến tranh này cũng chỉ một trò chơi

Suy nghĩ làm gì lao tâm khổ trí

Lũ chúng ta sống một đời vô vị

Nên chọn rừng sâu núi cả đánh nhau

Mượn trời đất làm nơi đốt hỏa châu

Những cột khói giả rồng thiêng uốn khúc

Mang bom đạn chơi trò pháo tết

Và máu xương làm phân bón rừng hoang.

 (1972)

 *

LƯU QUANG VŨ

Những siêu nhân vĩ đại

Những tư tưởng lớn lao nghe đến kinh người

Những thần tượng tiêu vong, những đứa trẻ ra đời

Bóng tối nắm tay nhau, tình yêu chưa hợp lại

Thế giới lo âu đầy xấu xa, phản bội

Ngày càng ít những điều đáng để ta tôn trọng

Nền văn minh lạ lùng của những trái bom

Những đám mây gây mưa, những mìn nổ từ trường

Dân tộc mấy mươi năm giết và bị giết

Mỗi phút sống của tôi đều có người đang chết.

 

*

……Rách tan cả những làn sương đẹp phủ

….. .. Những đứa trẻ buồn ướt lạnh

Lòng chỉ muốn yêu thương

Mà cứ phải suốt đời căm giận

….. Giết xong quân giặc

Chẳng thấy lòng thảnh thơi nhẹ nhõm

Chỉ nỗi buồn trĩu nặng

Dâng như đá trên mồ

 

*

…. Nước Việt thân yêu

Nước Việt của ta

Sao người phải chịu nhiều đau đớn thế

Thân quằn quại mọi tai ương rách xé

….. Tất cả sẽ ra sao

Mảnh đất nghèo máu ứa ?

Người sẽ đi đến đâu

Hả Việt Nam khốn khổ ?

Ðến bao giờ bông lúa

Là tình yêu của người ?

Theo: Nguyễn Trọng Tạo

Advertisements
This entry was posted on 24/12/2011, in Thơ. Bookmark the permalink.