Bảy giờ bị giữ trong Công an Thanh Trì (kỳ cuối)

Bảy giờ bị giữ trong Công an Thanh Trì (kỳ cuối)

.

6. Ngành công an được gì và mất gì?

Cho đến bây giờ, tôi rất khó hiểu tại sao công an lại hành động như vậy. Họ có suy nghĩ, tính toán đến mục tiêu sẽ đạt được những gì? những gì sẽ không đạt được và hậu quả có thể xảy ra như thế nào không?

Người ta thường bảo an ninh nhìn vào đâu cũng thấy phản động. Lúc nào cũng thấy nói đến thế lực thù địch đừng đằng sau. Khi ở trong đồn, tôi có nói với họ, chính việc làm của các anh đã đẩy dần dân về phía thù địch.

Có người cứ nhắc đến công an là ghét cay ghét đắng, thậm chí cho họ là một lũ ngu si dốt nát. Tôi cố gắng tránh sa vào cực đoan. Khi tiếp xúc với các tầng lớp xã hội, nhất là với công an, tôi hay để ý về nhân cách, về nhận thức của từng người. Đôi khi (đôi khi thôi), tôi cũng gặp được những người có  kiến thức, có tư duy đúng về các vấn đề xã hội. Có những kẻ mãi mãi vẫn là kẻ phản nước hại dân, dù chế độ nào nó vẫn thế thôi, nó chỉ thích tiền và quyền lực. Cũng có người, bên cạnh những việc làm đáng ghét, vẫn còn điều gì đấy mà người ta không coi là thù nghịch. Khi tiếp xúc với họ, tôi cũng cố gắng phân biệt người nào bản chất vốn độc ác, người nào hăng hái tích cực lập thành tích với bản chất hãnh tiến và người nào miễn cưỡng thi hành mệnh lệnh trái pháp luật, trái lòng dân.

Nhưng việc bắt bớ chúng tôi, tôi nghĩ không phải là chủ trương của cá nhân nào, nghĩa là đó là chủ trương của một tập thể. Người ta thường nói trí tuệ tập thể cơ mà. Vì thế, tôi càng khó hiểu về những gì ngành công an hành động để đối phó với buổi họp mặt tôn vinh phụ nữ nhân ngày 8/3 hôm đó.

Hãy phân tích xem ngành công an đạt được những gì:

–    Một là, tách được ba trong số cả trăm người ra khỏi buổi gặp mặt. Điều đó cũng có nghĩa là làm cho ba người phụ nữ không được chồng tặng hoa nhân ngày Quốc tế phụ nữ.

–    Hai là, thời gian buổi họp mặt kết thúc sớm hơn so với dự kiến vì phải lo chia đi các hướng đòi trả tự do cho những người bị bắt.

Thế thôi. Liệu kết quả này có gì đáng nể không, có đáng huy động bao nhiêu công an, mật vụ, phương tiện không?

Còn những thứ mất hoặc những điều không đạt được thì nhiều lắm:

–   Tôi chưa tìm hiểu xem ở số 6 Quang Trung (Hà Đông), nơi câu lưu Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện như thế nào nhưng ở công an Thanh Trì, việc đòi người bị bắt đã thu hút hàng trăm dân địa phương. Họ nói là chưa từng chứng kiến những việc như thế này. Họ bảo thấy công an hỏi đến là chúng tôi sợ lắm. Nhiều người tỏ ý đồng tình, khích lệ những người đi đòi trả tự do cho tôi. Ngược lại, đoàn đòi thả người đã tiếp cho họ can đảm để biết vượt qua nỗi sợ. Những người biểu tình viên chống TQ can đảm rồi, sẽ can đảm nữa.

–    Hành động bắt bớ của công an làm cho người biểu tình thương yêu nhau hơn, đoàn kết hơn, mạnh mẽ, quyết liệt hơn, điều này hẳn cơ quan công an không muốn.

–    Dù có chuyện bắt bớ, buổi họp mặt vẫn diễn ra, với đủ các gương mặt lão thành cách mạng, nhân sĩ trí thức, nhà văn, nhà thơ. đặc biệt trong số đó có mặt cụ Lê Hiền Đức, công dân chống tham nhũng được Tổ chức Minh bạch quốc tế trao giải thưởng Liêm Chính, lão tướng 96 tuổi Nguyễn Trọng Vĩnh oanh liệt với một thời trận mạc.

.

Những biểu tình viên không hề được dự định thay thế đã tự đứng lên, lãnh lấy trách nhiệm điều hành. Mọi người hỏi han nhau, chúc những điều tốt đẹp cho nhau, cho đất nước. Những bài thơ yêu nước, tôn vinh phụ nữ được chính tác giả trình bày, gây cảm xúc mạnh mẽ cho mọi người. Những phụ nữ thật đẹp, lộng lẫy với những tà áo dài. Tôi về xem lại loạt ảnh buổi gặp mặt hôm ấy, thấy không khí thật vui và cảm động.

Trong khi đó, bên ngoài là những an ninh, mật vụ đứng thập thò ở những bóng cây hay góc khuất, dưới những ngọn đèn đã tắt. Không khí trong và ngoài nhà hàng khác hẳn nhau.

–    Điều này quan trọng hơn cả. Sau khi ba chúng tôi bị bắt ít phút, đã có hai đài truyền thông quốc tế loan tin cùng rất nhiều trang mạng khác. Cả thế giới biết vào giờ này, ngày này, tại thủ đô Hà Nội, có cuộc bắt bớ, trấn áp chỉ vì một buổi tôn vinh những người phụ nữ, là những người đã từng xuống đường biểu tình vì sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước cùng những người vợ sát cánh bên chồng hoặc làm hậu phương vững chắc, tạo điều kiện cho chồng hoạt động trong phong trào yêu nước.

–    Tất cả những việc làm tùy tiện, bất chấp pháp luật, sự kém cỏi của ngành công an cũng  tiếp tục được phơi bày trên các phương tiện truyền thông và trước con mắt của những người dân.

–    Việc thị uy, khủng bố phủ đầu cũng hoàn toàn thất bại, điều này tôi đã nói tới trong kỳ 1.

–    Tôi tin chắc rằng, những người cũng bị bắt như tôi: Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, luật gia Nguyễn Kim Môn không một ai nao núng, sẵn sàng đảm nhiệm vai trò của mình trong những sự kiện tương tự.

Càng phân tích thiệt hơn, càng thấy khó hiểu. Tại sao ngành công an lại làm như vậy? Tôi đành quay sang một lối lý giải khác. Không phải là họ không biết những việc làm đó không được pháp luật cho phép, không phải họ không biết ngành công an đã mất lòng dân nhưng đã trót xấu rồi nên chẳng cần giữ gìn gì nữa.

Có một câu chuyện xưa kể rằng:

Khi ông Trương Cán mới thi đậu, có vào yết kiến ông Vương Đình Tướng là một bậc danh sĩ đời bấy giờ. Ông Vương Đình Tướng bảo rằng: “Hôm trước, trời vừa mưa xong, tôi đi ra phố, có trông thấy một người đi đôi giày mới, đi từ phố này đến phố kia, rón rén tìm lối mà bước, chỉ sợ lấm giày; sau quanh vào trong thành, bùn lầy nhiều quá, người ấy lỡ chân dẫm phải đống bùn, từ bấy giờ cứ bước tràn đi, chẳng tiếc gì đến đôi giày nữa. Xem thế mới biết người ta nên giữ gìn tính hạnh ngay từ lúc đầu, nếu đã lỡ một lần, thì dần dần thành ra người càn dỡ”.

Ông Trương Cán nghe lời dạy ấy, lấy làm cảm phục, mà tôn làm thầy.
Thiết nghĩ mọi người nên lấy điều ấy làm răn. Dẫu việc nhỏ mọn thế nào, cũng phải cẩn thận giữ gìn, nếu không thì chỉ có lần đầu là khó, rồi hễ đã quen một lần là quen mãi.

Đến đây, bạn đọc đã hiểu tại sao trong bài viết “Lời vắn với bạn đọc của NTTblog”, tôi có khái quát một câu:

Việc bắt giữ tôi, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện và luật gia Nguyễn Kim Môn có thể áp dụng câu nói của Nhà thơ Bằng Việt trước phiên xử phúc thẩm Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ mà cho rằng, đấy là một sự ngu xuẩn, “Ngu xuẩn, không thể dùng chữ nào khác”.

Không biết ngành công an sau đó tổ chức đánh giá, rút kinh nghiệm như thế nào nhưng chắc chắn họ không ấu trĩ tới mức cho rằng đây là trận đánh đẹp, “hiệp đồng tác chiến cực kỳ hay” “có thể viết thành sách” như vị đại tá nào đó ở Hải Phòng.

14/3/2012

TƯỜNG THỤY

HẾT

Các kỳ trước:  (kỳ1)  (kỳ2)  (kỳ3) (kỳ 4) (kỳ 5)

Liên quan:

07/03 THẬT BUỒN   –   (blog Thành). 

THÔNG BÁO KHẨN CẤP: Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Kim, Nguyễn Tường Thụy bị bắt  (TTXVA).

TS Nguyễn Xuân Diện và blogger Nguyễn Tường Thụy bị bắt   –   (RFA). Ts Nguyễn Xuân Diện và nhà văn Nguyễn Tường Thụy bị câu lưu (RFI).

Lời vắn với bạn đọc của Nguyễn Tường Thụy blog

Ba người đàn bà chờ chồng ngày 8/3

Hai cuốn phim về cảnh sát người Việt

Cùng xem lại chùm ảnh đẹp mừng ngày quốc tế phụ nữ

===========

Phụ lục:

Bài thơ đã làm sẵn, chờ đọc trong buổi tôn vinh phụ nữ nhưng không được:

Bài viết hướng tới ngày 8/3

HẰNG ƠI!

Tặng Minh Hằng nhân 8/3

Đã đành chẳng có ngày xuân
Giờ thêm cái rét Nàng Bân tràn về
Tôi từng muôn dặm sơn khê
Nghĩ về em, lại tái tê lòng mình
Đường đi khuất nẻo gập ghềnh
Nơi heo hút gió, ai hành hạ em.

Ở nhà da dẻ thoa kem
Chiếu chăn ấm với nệm êm em nằm
Vào đây thân thể giam cầm
Tóc thưa thêm tóc, da bầm tím da
Cấm gì cấm cả cháo hoa
Ghét nhau chi đến gói quà cũng băm.

Hãy kiên trung nhé Minh Hằng
Tên em vằng vặc, trăng rằm cũng ghen
Đàn bà chẳng nỡ bon chen
Mà mày râu lại nhỏ nhen, lạ đời
Hỡi quân tâm địa hẹp hòi
Mùa “hoa cải” đã đến rồi, có hay.
Tâm tà thì giáo dục ai
Đã tim xơ cứng lại chai tâm hồn
Ngày hôm ấy, gió, mưa tuôn
Bạn bè bất lực, quay đường về xuôi
Còn văng vẳng tiếng “Hằng ơi“
Hàng rào vô cảm, chia phôi nghĩa tình.

Tội em yêu chuộng hòa bình
Đấu tranh cho Tổ quốc mình, vậy thôi
Người canh biển đảo xa khơi
Giữ bờ cõi có em tôi góp phần.

4/3/2012
TƯỜNG THỤY