Archive | 12/05/2012

Quá đơn giản để làm rõ vụ hành hung hai nhà báo

QUÁ ĐƠN GIẢN ĐỂ LÀM RÕ

VỤ HÀNH HUNG HAI NHÀ BÁO

Lâu rồi mới lại được đánh đồng loại

.

Vụ hai nhà báo VOV bị công an đánh hôm 24/4/2012 tại Văn Giang có vẻ lâm vào bế tắc. Tôi nói bế tắc là bế tắc cho hai nhà báo và những người yêu cầu tìm ra sự thật thôi chứ đối với chính quyền Hưng Yên chẳng khó tẹo nào đâu.

Sự việc nghiêm trọng như vậy mà xem chừng quan chức tỉnh Hưng Yên, Hội nhà báo vẫn cứ lửng lơ.

Ngay sau khi vụ việc xảy ra, cư dân mạng đã được xem clip chấn động dư luận ấy. Rồi một vài ngày sau, vẫn chỉ trong cư dân mạng, người ta xôn xao chuyện người bị đánh chính là hai nhà báo của VOV.

Về mặt chính thức, thì BBC ở tận Anh Quốc xa xôi lại là tờ báo đưa tin đầu tiên.

Ngày 5/5/2012, BBC có bài phỏng vấn ông Hà Minh Huệ, phó chủ tịch thường trực Hội nhà báo. Ông này cho biết “chưa nhận được thông tin về vụ việc” (các ông cứ ngồi đấy mà chờ báo cáo). Khi BBC đặt vấn đề giả sử có điều ấy xảy ra thì ông này ỡm ờ mà rằng “Hội sẽ có cách riêng” để giải quyết. Cách nói khó hiểu của ông Huệ làm Bọ Lập phải lên tiếng “Xưa nay gặp những vụ việc như thế này, người ta chỉ có hai cách: (1) Đưa vụ việc ra trước công luận; (2) Đẩy vụ việc vào im lặng đáng sợ. Chỉ có hai cách đó thôi. Chả hiểu cách riêng mà ông Phó chủ tịch thường trực Hội nhà báo Hà Minh Huệ “tiết lộ” là cách gì?”

Cùng ngày, sau khi nghiên cứu cẩn thận và với nguồn tin đáng tin cậy từ nội bộ Đài TNVN, Bà Đầm Xòe cũng khẳng định Hai Nhà báo Đài TNVN bị đánh là đúng 100%.

Mặc dù vậy, mãi 3 ngày sau, 8/5/2012, tức chẵn 2 tuần sau khi vụ việc xảy ra, “Thanh niên online” là tờ báo nhà nước đầu tiên đưa tin về vụ này bằng bài Hai nhà báo của VOV xác nhận bị hành hung tại Văn Giang.

Khổ thế, sự việc to như con voi, ngay giữa cánh đồng Xuân Quan trước con mắt của hàng ngàn người chứng kiến mà tin tức đưa ra khó khăn làm vậy.

Cũng từ đấy, như được phép của ai đó (vì biết rằng không thể bưng bít?), những tờ báo chính thống đồng loạt lên tiếng. Cùng với giới blogger, họ dồn chính quyền Hưng Yên vào thế bí. Rút kinh nghiệm ông Hào, không có ông nào dám đổ cho bọn phản động dựng clip giả nữa, quan chức Hưng Yên buộc phải thừa nhận nhưng tìm cách hoãn binh để họp bàn, đối phó. Nhưng khổ cho các ông, cứ bịt chỗ nọ nó lại rò ra chỗ kia, càng nói càng sai. Cứ hở ra câu nào lại bị công luận đập lại câu ấy.

Trong cuộc gặp gỡ với báo chí ngày 9/5/2012, ông Bùi Huy Thanh, Chánh Văn phòng đồng thời là người phát ngôn của UBND tỉnh Hưng Yên cho rằng hiện chưa có bằng chứng hay nhân chứng khẳng định 2 nhà báo VOV chính là 2 người bị đánh trong clip đang phát tán trên mạng vì hình ảnh quay quá xa và mờ.

Ông Bùi Huy Thanh: Chưa có bằng chứng hay nhân chứng khẳng định 2 nhà báo VOV chính là 2 người bị đánh trong clip …

.

Người ta đặt ra cho ông câu hỏi, nếu là nhà báo thì các ông điều tra, xử lý, còn dân thường thì các ông mặc xác họ chắc?

Ông Thanh còn chơi khó, chơi đểu VOV: rất mong các nhà báo VOV “cung cấp hình ảnh gốc của clip này để chúng tôi xem xét” Câu này thì càng khó ngửi. Làm sao 2 nhà báo vừa bị đánh, vừa quay cảnh mình bị đánh để cung cấp hình ảnh gốc cho ông được.

Ông Thanh cũng lộ ra mưu đồ của chính quyền Hưng Yên khi nói “và thậm chí nếu được, có thể tìm ra người quay clip này cùng những nhân chứng chứng kiến sự việc hôm đó”.

Như vậy, nếu làm cho chính quyền Hưng Yên thừa nhận việc hai nhà báo bị công an đánh thì phải lộ ra người quay clip, còn không tìm ra được băng gốc, không bắt được kẻ quay clip thì thôi, cho hòa cả làng chắc?

Người quay clip hẳn cũng thừa khôn ngoan mà không thò cổ ra cho các ông trả thù. Tôi đọc trên mạng facebook thấy có tin hai nhà báo tỏ ý muốn mua clip quay cảnh mình bị đánh, chuyện này không rõ thực hư thế nào.

Cứ theo giọng lưỡi ông Thanh thì hễ ai bị đánh bất kể ở đâu và trong trường hợp nào cũng phải có clip cùng người quay, với điều kiện người bị đánh vừa chịu trận, vừa phải cố thò mặt ra phía ống kính để chứng tỏ rằng người bị đánh là tôi, nếu không thì đừng có kêu?

Xin hỏi ông Thanh và các quan chức tỉnh Hưng Yên:

Khi các ông đánh người ta tới nỗi mặt mũi sưng vù, có người còn bị còng tay, áp giải về Viện kiểm sát tỉnh để lấy lời khai đã đủ nói lên họ bị công an đánh chưa? Khi làm tường trình tại chỗ, các nhà báo đã khai ra chuyện bị đánh, sao các ông không cho gọi ngay kẻ phạm tội lên đối chất mà thản nhiên cất hồ sơ vào trong tủ?

Còn ai đánh, cứ truy những thằng áp giải hai nhà báo về là ra hết.

Nhà báo Hán  Phi Long bị đánh đến biến dạng =>>

Như vậy, sự việc công an còng tay áp giải nhà báo từ hiện trường cưỡng chế trong tình trạng thương tích như thế cũng đã đủ nói lên họ bị công an đánh chứ đâu phải cần đến clip mà lại cứ phải tìm bằng được băng gốc và tác giả của nó.

Cứ cho rằng người bị đánh trong clip không phải là nhà báo đi thì đương nhiên có thêm 2 người nữa bị đánh, tức là tội của các ông còn to hơn.

Về việc các ông cần nhân chứng? Tôi tin rằng toàn bộ những người dân Văn Giang có mặt hôm cưỡng chế sẽ đứng ra làm chứng cho hai nhà báo? Thế đã đủ chưa? Nếu thiếu thì còn có cụ Lê Hiền Đức sẵn sàng đứng ra để bổ sung nhân chứng vì cụ Đức cho biết cụ thể trong bài “Tôi trực tiếp quan sát vụ công an đánh nhà báo”.

Việc xác định hai nhà báo bị công an đánh và tìm ra thủ phạm đối với chính quyền Hưng Yên “dễ như thò tay lấy một vật gì trong túi”. Vụ này đã quá thừa bằng chứng, nhân chứng.

Công an ta vốn rất giỏi. Không những giỏi đánh người lương thiện mà truy tìm tội phạm cũng không xoàng. Nhiều vụ án hình sự chỉ cần vệt máu, chiếc dép bỏ lại hiện trường thậm chí chẳng còn dấu vết gì mà vẫn tìm ra thủ phạm. Vấn đề là lãnh đạo của họ có cho phép họ tìm ra hay không mà thôi.

 

12/5/2012

TƯỜNG THỤY

 

Advertisements
This entry was posted on 12/05/2012, in Báo chí.

Tôi trực tiếp quan sát vụ công an đánh nhà báo

TÔI TRỰC TIẾP QUAN SÁT VỤ CÔNG AN ĐÁNH NHÀ BÁO

 

Lê Hiền Đức

Clip về việc công an đánh đập hai nhà báo của VOV ngày 24/4/2012 không có gì phải nghi ngờ. Khi hai nhà báo bị đánh, tôi đang đứng ở một vị trí trên cao, nhìn rất rõ ràng từ đầu đến cuối, phân biệt được người mặc sắc phục công an, người đeo băng đỏ hay là bọn xã hội đen. Chúng trèo, nhảy qua tường vào khu nghĩa trang liệt sĩ túm lấy một thanh niên đang mặc áo trắng đánh túi bụi. Tôi còn nhìn rất rõ kẻ bám vào tường bên kia để với sang đập vào đầu anh thanh niên áo trắng. Hắn đội mũ sắt, màu tím sẫm, khác với những mũ sắt có màu xanh cứt ngựa. Tiếp tục đọc

This entry was posted on 12/05/2012, in Báo chí.

Chúng ta quyết không “cháy nhà hàng xóm bình chân như vại”

Trong cuộc tranh chấp Philippin-Trung Quốc tại đảo Scarboroug:
.

Chúng ta quyết không “cháy nhà hàng xóm bình chân như vại”

                                                                   Dương Danh Dy
Từ trung tuần tháng 4 năm 2012 đến nay, do thái độ bá quyền nước lớn của nhà cầm quyền Bắc Kinh, cuộc tranh chấp Philippin-Trung Quốc về chủ quyền tại đảo Scarboroug(tên Philippin là Panatag Shoal, tên Trung Quốc là Hoàng Nham) ngày một “nóng lên”. Không những đã “lời qua tiếng lại” nặng nề với nhau mà các tầu chiến(hoặc chiến hạm giả làm tàu dân sự) của hai bên đều đã có vẻ sẵn sàng vào cuộc. Trong đó phía Trung Quốc ngày càng tỏ ra hung hăng, hiếu chiến. Xin nêu thêm mấy dẫn chứng cụ thể sau: Tiếp tục đọc
This entry was posted on 12/05/2012, in Báo chí.