… ông thượng tá Trần Mưu tráo trở sự thật ban đầu.

Báo Thanh niên bẻ cong sự thật, ông thượng tá Trần Mưu tráo trở sự thật ban đầu.

Kính thưa quý bạn đọc!

Có lẽ sau bài viết này nếu không có thay đổi gì thì tôi cùng số thành viên khác sẽ tự vẫn mà chết. Bởi sự phản ánh trên báo chí đến đê tiện, bất công, tráo trở sự thật qua kết quả điều tra ban đầu của ông thượng tá Trần Mưu trưởng phòng CSĐT tội phạm về TTXH, công an Tp Đà Nẵng và qua bài viết như  bẻ cong ngòi bút của tờ báo Thanh niên.

Tôi rất tiếc là trên báo Thanhniên online ngày 25/5/2012 không có bài viết “HAI CHỦ QUÁN GIẢI QUYẾT MÂU THUẪN, KHÁCH CHẾT OAN” của tác giả Vũ Phương Thảo nên tôi đành phải chép lại nguyên văn bài báo này trên báo giấy tại trang 2 phần tin tức – sự kiện.

Nội dung bài báo như sau:

HAI CHỦ QUÁN GIẢI QUYẾT MÂU THUẪN, KHÁCH CHẾT OAN.

Ngày 24/5, thượng tá Trần Mưu, trưởng phòng CSĐT tội phạm về TTXH, công an Tp Đà Nẵng cho biết đã bắt khẩn cấp 2 nghi can Nguyễn Văn Phong (39 tuổi) và Khúc Thừa Điền (21 tuổi, cùng trú P.Thạc Gián, Q. Thanh Khê, Đà Nẵng) trong vụ giải quyết mâu thuẫn bằng hung khí làm 1 người chết, 3 người bị thương xảy ra vào rạng sáng ngày 23/5. Theo điều tra ban đầu, bà Tạ Thị Hạnh (39 tuổi, P. Vĩnh Trung, Q. Thanh Khê, Tp. Đà Nẵng) và Phong mở 2 quán nhậu vỉa hè sát nhau trên đường Nguyễn Hữu Thọ, đoạn trước bệnh viện C17. Do mâu thuẫn về  nơi đậu đỗ xe cho khách, khuya 22.5 bà Hạnh qua quán của Phong chửi mắng. Đến 0 giờ72 20 ngày 23.5 Phong cùng cha vợ là Khúc Thừa Thế và các em vợ Khúc Thừa Sơn, Khúc Thừa Điền, Phan Thanh Long (cùng trú Q. Thanh Khê, Đà Nẵng) cầm hung khí kéo qua quán bà Hạnh đập phá và rượt đánh khách nhậu. Anh Nguyễn Ngọc Lý Sang (33 tuổi ở phường Hòa Cường Bắc, Đà Nẵng) đang ngồi nhậu với bạn chạy không kịp đã bị nhóm của Phong đâm chết tại chổ; 3 người khác bị thương.

VŨ PHƯƠNG THẢO”

SỰ THẬT LÀ

Vào khoảng 0 giờ ngày 23/5/2012 tôi là Khúc Thừa Sơn lúc này đang ngồi học bài trên gác nhà vì cuộc gọi của chị tôi là bà Khúc Thị Kiều Liên (vợ ông Nguyễn Văn Phong) gọi di động báo là có người của bà chủ quán nhậu bên cạnh là bà Tạ Thị Hạnh (1973, P. Vĩnh Trung, Q. Thanh Khê – Tp Đà Nẵng) qua sinh chuyện.

Tôi vì do bận học vì sắp phải thi tốt nghiệp ngành Quản trị kinh doanh nên không thể ra liền được bèn gọi di động cho em tôi là Khúc Thừa Điền và cháu tôi là Phan Thành Long (lúc  này cả 2 không có ở nhà) tới quán chị tôi xem sao. Tuy nhiên cuộc gọi tới Long không thấy Long bắt máy, còn cuộc gọi tới Điền thì nghe một giọng nữ (không phải Điền) alô rồi di động của tôi báo hết phin, tự tắt. Sau đó tôi khởi động lại di động và nhắn tin vào di động cho cả Điền và Long với nội dung tương tự như trên nhưng do lúc này pin di động tôi lại báo yếu và tắt trở lại nên tin nhắn không biết có tới hay không?

 Tôi thu xếp sách vở và đi ra quán chị tôi xem sao thì lúc này em tôi là Khúc Thừa Điền đã có mặt tại quán nhậu chị tôi từ trước. Khi tôi còn đứng ở bên đường nhìn qua thì tôi đã thấy em tôi là Khúc Thừa Điền và bà chủ quán Hạnh đôi co rất căng thẳng ở bên quán bà Hạnh. Sau đó em tôi xông vào định đánh bà Hạnh thì ngay lập tức từ trong quán bà Hạnh có khoảng 4 đến 5 thanh niên ngồi nhậu gần bên bà Hạnh liền vật ngã em tôi là Khúc Thừa Điền xuống đất và rút dao lớn (mã tấu, rựa?) chém liên tục, rất ác vào người em Điền tôi. Em Điền tôi chống cự một cách bất lực.

Tôi khiếp đảm hét lên cùng với người nhà của tôi gồm ba tôi là ông Khúc Thừa Thế (gần 70 tuổi, lúc này có mặt để dọn quán cho chị tôi), anh rễ tôi là ông Nguyễn Văn Phong liền chạy qua quán bà Hạnh (khoảng cách giữa 2 quán khoảng chừng 20 mét) để can và cứu em Điền tôi thì lúc này tốp thanh niên đánh em Điền tôi cũng dùng hung khí chém luôn cả người nhà tôi. Ba tôi, một ông già gần 70 tuổi tay không đỡ đòn cho anh rể tôi bị một thanh niên mập tay cầm dao (mã tấu, rựa?) chém ngay tại đầu, anh rễ Phong của tôi cầm cây gỗ chống cự cũng bị chém thương tích rất nặng, chị Liên của tôi là vợ anh Phong lúc này ngất xỉu.

Tôi lúc này rất hoảng loạn bởi từ nhỏ giờ tôi chưa biết đánh lộn, chưa thấy cảnh cầm dao chém người nay thấy người ta chém ba tôi khi đương nằm dưới đường, tôi liền hét lên “đây là ba tôi” và đỡ ba tôi vào lề đường nằm.

Hậu quả của cuộc ẩu đả lớn chỉ trong vòng 3, 4 phút là ba tôi bị thương đầy người, anh rể Phong của tôi cũng bị thương đầy người, em trai tôi là Khúc Thừa Điền bị thương rất nặng máu me đầy mình tất cả đều vào bệnh viện. Phải chăng 3 người bị thương trong bài báo trên chính là người của gia đình tôi tại sao báo Thanh Niên lại không nói rõ? Và có thể nói em Điền của tôi hiện rất nguy hiểm đến tính mạng không biết có cứu chữa được không?

Còn về cái chết của anh Nguyễn Lý Ngọc Sang, với kết quả điều tra ban đầu là khách nhậu trong quán bà Hạnh nếu đúng là thành viên gia đình tôi (tôi cam đoan là không, anh rể Phong càng không vì tay anh cầm gậy gỗ thì làm sao đâm chết người, cha tôi là ông Khúc Thừa Thế càng không thể. Còn nếu do Điền và Long giết trước hết cho gia đình tôi xin lỗi về chuyện đã rồi, sau là gia đình tôi phủ phục nhận tội trước pháp luật

Tuy nhiên tất cả diễn biến vụ việc như trên thì gia đình tôi từ việc bị người ta qua sinh chuyện, chửi bới cho đến việc thế cô sức yếu liều chết để tự vệ thì nay tất cả trở thành hung thủ giết người như lời của ông thượng tá Trần Mưu, trưởng phòng CSĐT tội phạm về TTXH, công an thành phố Đà Nẵng và những lời viết trong bài báo Thanh Niên đã viết. Thật không ngờ, vụ việc được kết luận mà một người đại diện cho cơ quan quyền lực chính quyền Nhà nước là ông trưởng phòng, thượng tá Trần Mưu và một bên là đại diện cho cơ quan truyền thông thông tin như báo Thanh Niên đứng về một phía cùng hùa  nhau như muốn giết chết cả gia đình tôi.

Một thông tin thêm chưa chắc chắn nữa là cha của tôi là ông Khúc Thừa Thế khi bị còng giải về quan điều tra làm việc thì một người trong cơ quan điều tra nói với ba tôi rằng “ông phải khai nhận là mình cầm gậy phá quán người ta (bà Hạnh) rồi mới bị người ta đánh. Cha tôi phải thốt lên: Tôi đâu có biết gì đâu, tôi thấy con tôi bị chém nên tôi lao vào đỡ đòn”

Tôi bây giờ cùng quẫn, khủng hoảng tinh thần hiện chưa biết phải làm sao đành viết bài này cầu cứu khắp nơi nếu sự thật như lời ông trưởng phòng, thượng tá Trần Mưu đã nói không có sự thay đổi. Công lý còn đâu? Pháp luật còn đâu? Niềm tin vào cơ quan Nhà nước còn đâu đối với người dân nơi tôi để tìm ánh sáng công minh và công bằng.

Xin hãy cứu và trả lại sự công bằng cho gia đình tôi !

KHÚC THỪA SƠN

( K105/ 40 Nguyễn Tri Phương_Tp Đà Nẵng )

ĐT ; 05113652568

NTT blog: Bài viết này gửi từ địa chỉ email: vedayngheem_dn99@yahoo.com.

Theo tôi, bài của báo  Thanh niên đã ghi “thượng tá Trần Mưu, trưởng phòng CSĐT tội phạm về TTXH, công an Tp Đà Nẵng cho biết”, tức là có nói rõ nguồn lấy tin, vì vậy nói báo Thanh niên bẻ cong sự thật là không chính xác. Nếu có sai sự thật  thì nơi cung cấp tin phải chịu trách nhiệm (ở đây là ông Trần Mưu)

P/S Basam góp ý: Góp ý với chủ blog: bài viết lấy từ một email gửi tới, nhiều khả năng là người trong cuộc, và chủ blog đã nhận xét “nói báo Thanh niên bẻ cong sự thật là không chính xác”, thì không nên để cái tựa như vậy.

NTT: Khi biên tập tôi sửa câu chữ, cách trình bày nhưng để nguyên ý này vì muốn tôn trọng tác giả nhưng nhận định bằng mấy câu trên để coi như là một cách biên tập, cũng là để bạn đọc bàn thêm. Nay theo góp ý của basam, tôi sửa lại bằng cách gạch những chữ có liên quan đến ý nhận xét về báo TN đi.

Advertisements