Mày thì thiếu đéo gì tiền

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Tiểu phẩm

Ba mươi năm tôi mới trở lại hòn đảo tự do bên kia Thái Bình Dương. Ngồi trên máy bay, tôi tưởng tượng ra đủ chuyện khi gặp lại cảnh cũ người xưa, lòng rạo rực khôn tả. Hành khách cùng chuyến bay đã ngủ gà ngủ gật hết cả. Ngồi hớn hở một mình cũng vô duyên, tôi cố dỗ giấc ngủ để lấy sức cho những ngày vui chơi sắp tới.

Chúng tôi quá cảnh tại Pari rồi nhằm đích bay thẳng.

Đất nước Cu Ba tươi đẹp đã hiện ra trước mắt. Máy bay hạ dần độ cao rồi đáp xuống sân bay quốc tế Hô-xê Mác-ti (Lahabana).

Năm nay, kỷ niệm 30 năm ra trường, chúng tôi tổ chức họp lớp. Chẳng biết trên thế giới này có lớp nào họp mặt cầu kỳ như chúng tôi không. Không phải ở Hà Nội hay tỉnh thành nào đó, cũng không phải ở một nước láng giềng mà là ở tận Cu Ba xa xôi bên kia bán cầu. Không nói, ai cũng biết đi họp như vậy là tốn kém thế nào rồi. Cũng may vợ tôi làm giám đốc một công ty sân sau cho mấy ông lớn nên kinh tế cũng không đến nỗi ngặt nghèo lắm. Thị đưa cho tôi mười nghìn đô:

–    Thôi anh cứ đi. Cả đời mới đi chơi một chuyến xa, không sao. Biết đến khi kỷ niệm 40 năm có còn sức mà đi không. Coi như đi du lịch, nhất cử lưỡng tiện. Sang đó chơi mươi, mười lăm ngày cho nó thông thoáng đầu óc.

Tôi hơi tự ái. Thị làm như không sang Cu Ba thì tôi mụ mẫm, ngu si lắm ấy. Nhưng không cầm của thị thì lấy tiền đâu mà đi.

Lớp tôi hồi ấy có 32 đứa sinh viên thuộc khoa xây dựng dân dụng nhưng đủ các quốc tịch. Việt Nam thì có mình tôi, các nước khác có Bungari, Rumani, Triều Tiên, vài thằng ở châu Phi như Ma rốc, Angola … Tất nhiên là sinh viên Cu Ba đông hơn cả.

Trong số sinh viên Cu Ba lần này về họp mặt có một thằng thân với tôi nhất. Tên Cu Ba của nó dài lắm nên tôi đặt cho nó cái tên Việt Nam để dễ gọi là Kều vì nó cao nhất lớp. Bọn Cu Ba chơi thân với sinh viên Việt Nam vì hai nước đều là tiền đồn của phe XHCN, thay nhau canh giữ hòa bình thế giới. Nấp sau chúng tôi hô hào, cổ vũ, đôn chúng tôi thành lương tâm thời đại rồi tuồn vũ khí sang cho chúng tôi đánh nhau là Liên Xô, Trung Quốc, Mông Cổ, Triều Tiên cùng 7 nước anh em khác ở Đông Âu. Cũng vì vậy mà bọn Cu Ba hòa đồng với chúng tôi rất nhanh. Đến năm thứ 3 thì thằng nào cũng bập bẹ được mấy câu giao tiếp bằng tiếng Việt, lại biết cả văng tục nữa mới kinh. Từ khi có mạng Internet, chúng tôi liên lạc với nhau thường xuyên hơn, lập ra hẳn một trang web của lớp. Qua đó, tôi mới biết thằng Kều sau khi ra trường được mấy năm thì trốn sang Mỹ, định cư luôn ở đó. Sau này, nó thành “Cu Kiều yêu nước”, đi về như đi chợ, được Chính phủ Cu Ba đón tiếp trọng thị (không biết người Cu Ba nhập quốc tịch ở nước ngoài thì gọi là gì, nên tôi tạm gọi theo kiểu của Việt Nam là Cu Kiều).

Họp lớp lần này có 15 đứa. Trong hoàn cảnh sinh viên ở khắp nơi trên thế giới mà có mặt được từng ấy là thành công lắm rồi. Gặp nhau mừng rỡ vui vẻ như thế nào, điều này khỏi phải kể ra đây cho dài dòng.

Chúng tôi ở chung một khách sạn. Hàng ngày đi chơi, ăn uống cùng nhau. Có một điều tôi rất khó hiểu là mỗi khi ăn uống xong, đứa nào cũng thản nhiên đứng dậy, chả băn khoăn gì về chuyện thanh toán, kể cả thằng Kều công dân Mỹ – nước giàu nứt đố đổ vách cũng lờ tít. Còn trơ lại một mình, tất nhiên là tôi phải nhận lấy cái hãnh diện được bao chúng nó.

Hồi còn sinh viên, chúng nó thương tôi lắm. Biết là Việt Nam vừa nghèo, vừa phải đánh Mỹ cho cả nhân loại nên mỗi lần rủ nhau đi uống nước hay đi ăn cái gì đó, chúng nó không bao giờ để tôi phải góp tiền. Có cái gì chúng nó cũng dấm dúi cho tôi, từ cái bánh bao ăn trộm được của nhà bếp đến khúc mía bẻ ở nông trường trong lúc vắng người. Hay là vì thế mà bây giờ, chúng nó tìm cách trừ nợ? Hôm đầu tiên, tôi nghĩ thôi thì đã từng 5 năm cùng ở ký túc xá, cùng học với nhau, cho nhau cóp bài thi, bây giờ chẳng lẽ chỉ vì vài ngàn đô mà mất đi tình bạn. Mà từ giờ đến lúc chết, đã chắc gì còn có cơ hội gặp nhau nữa.

Qua năm ngày ăn chơi thì tiền tôi chỉ còn đủ mua vé bay về, góp tiền phòng và mua cho vợ mấy món quà. Kiểu này có khi chúng nó bắt mình bao cả tiền phòng chứ chẳng chơi. Khoản tiền này tôi quyết định không chi nữa, dành để phòng thân. Tôi cố lấy giọng tự nhiên:

–    Hôm nay quốc vương Căm Pu Chia chi nhé. Mỗi thằng năm chục đô đưa đây.

Tất cả 14 cặp mắt trố ra nhìn tôi như nhìn một kẻ keo kiệt, bủn xỉn. Thằng Kều bảo luôn:

–    May thi thiêu đeo gi tiên (Mày thì thiếu đéo gì tiền).

Thì ra chúng nó tưởng tôi nhiều tiền lắm. Tôi làm gì có gan khoét ngạch vào ngân hàng phá két. Tôi đành giở cái bài ca muôn thủa ra thanh minh, nào là nước tao 30 năm chiến tranh, nào là xuất phát điểm tiến lên CNXH lạc hậu, nào là nước tao thu nhập quốc dân không bằng một phần trăm nước Mỹ chúng mày. Mày không có tiền thì thằng nào có …

Hình như chẳng đứa nào thèm nghe. Vẫn giọng thằng Kều:

–    Nươc may hanh phu nhi thê giói, hon chung tao nhưng tram lin ba bâc. Tiên chung may thiêu đeo gi (Nước mày hạnh phúc thứ nhì thế giới, trên chúng tao những 103 bậc. Tiền chúng mày thiếu đéo gì).

Trời ơi! Tôi hiểu ra vì sao rồi, tay buông cái ly rượu rơi xuống nền vỡ choang. Tôi ngồi phịch xuống ghế để định thần. Không may ngồi trượt, tôi ngã chổng kềnh ra sàn. Mấy mảnh thủy tinh vỡ nhân cơ hội cắm ngay vào mông. Thay vì nhổ mấy mảnh thủy tinh ra khỏi mông thì tôi cố nén đau, hốt hoảng túm chặt túi áo ngực, nơi giấu mấy nghìn đô còn sót lại, sợ chúng nó xông vào cướp đến nơi, la lớn:

–    Tiên sư cái thằng NEF nhá. Tổ chức quốc tế đéo gì chúng mày. Chúng mày hại ông rồi.

Vợ tôi nhỏm dậy:

–    Anh làm cái trò gì thế! Bỏ tay ra. Già rồi mà còn dửng mỡ!

Tôi choàng tỉnh, thấy mình đang túm chặt ti vợ. Thì ra lúc nằm mơ, tôi tưởng đấy là túi áo có tiền của mình. Tôi xấu hổ vội buông tay, quệt mồ hôi đang vã ra khắp trán:

–    Anh xin lỗi, anh vừa nằm mơ. Sợ quá!

–    Cái gì? Mơ làm sao?

–   Anh mơ bị chúng nó trấn lột. Chúng nó tưởng nhà mình giàu thứ nhì thế giới.

18/6/2012

TƯỜNG THỤY

Advertisements