Archive | 28/09/2012

Tòa thì kín nhưng lột áo, đánh đập, đe dọa thì công khai

Sáng ngày 24.09.2012, chúng tôi có mặt ở nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế – Sài Gòn cầu nguyện và cùng nhau đi tham dự phiên tòa xử 3 blogger Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do. Ngay từ sáng sớm, các ngã tư dẫn đến nhà thờ đều bị rào chắn và có rất đông lực lượng an ninh, công an,… chốt ở các ngã tư. Taxi không được lưu thông vào khu vực này, vì thế, chúng tôi quyết định đi bộ từ nhà thờ ra tới tòa án. Chúng tôi đi bộ trên lề đường rất trật tự, lực lượng an ninh, công an, CSGT, dân phòng,… đi theo dày đặc dưới lòng đường, trên lề đường,… khiến cho đường sá vốn đã đông đúc nay lại càng thêm mất trật tự.

Trên đường đến tòa án, CSGT đã 2 lần chặn xe máy chở linh mục Anton Lê Ngọc Thanh để kiếm chuyện, câu lưu, kéo dài thời gian đến tòa, thậm chí họ còn cướp băng rôn, biểu ngữ của chúng tôi. Khi đoàn người đi đến trước khách sạn Victory ở ngã tư đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa và Võ Văn Tần thì lực lượng an ninh, công an, dân phòng, trật tự đô thị, bảo vệ du lịch, hội phụ nữ,… gần 200 người mà dẫn đầu là ông Trần Song Nam – trưởng Công an P6 Q3 vây quanh, cô lập, chặn đường chúng tôi. Họ hỏi chúng tôi đi đâu và khuyên chúng tôi trở về. Với quan điểm, đây là một phiên tòa công khai, người dân có quyền đến tham dự để hiểu thêm về pháp luật, chúng tôi nhất quyết từ chối đề nghị vô lý của họ. Không đủ lý lẽ để ngăn cản chúng tôi đến tham dự phiên tòa, ông Trần Song Nam ra lệnh cho cấp dưới cưỡng chế tất cả chúng tôi về đồn, trừ linh mục Anton Lê Ngọc Thanh và linh mục Guise Đinh Hữu Thoại. Họ đã xô đẩy, lôi kéo chúng tôi. Họ cho 4-5 người khiêng 1 người chúng tôi, họ hành xử rất thô bạo với chúng tôi chẳng khác gì loài cầm thú.

Trong đồn Công an Phường 6, Quận 3 – Công an bảo kê cho thành phần bất minh ăn cướp tài sản của người dân:

Sau khi khiêng chúng tôi vào đồn, họ tách chúng tôi ra nhiều phòng khác nhau. Tôi, nhà thơ Bùi Chát, Dũng Aduku và chị Phượng (dân oan Vườn Rau Lộc Hưng) bị đưa vào một nhà kho. Được một lúc thì họ mời Bùi Chát qua 1 phòng khác làm việc, rồi đến tôi cũng được mời qua phòng khác làm việc. Viên công an lấy giấy bắt tôi viết tường trình, tôi hỏi:

– Tôi đang đi bộ ngoài đường vì sao các anh bắt tôi vào đây? Bây giờ lại bắt tôi phải viết tường trình là thế nào? Tôi không viết.

Viên công an biết là không thể nào làm việc được với tôi, bèn đưa tôi trở lại nhà kho.

Một lúc sau, một tên mặc thường phục vào bắt tôi phải đưa điện thoại cho họ. Tôi đưa, tên này nhào tới tính giật điện thoại, tôi liền nói:

– Anh là ai, có quyền gì mà bắt tôi phải giao nộp điện thoại cho anh?

Hắn liền gọi một viên công an mặc sắc phục vào để tịch thu điện thoại của tôi. Tôi nói với họ:

– Các anh là công an. Các anh hiểu biết pháp luật. Các anh phải tôn trọng và hành xử theo đúng pháp luật chứ. Các anh muốn thu điện thoại của tôi thì phải có biên bản đàng hoàng chớ. Có đâu mà nhào nhào tới giật như ăn cướp vậy.

Thế là, viên công an mời tôi sang phòng khác, lấy biên bản ra để tịch thu điện thoại của tôi. Tôi đổi ý, nói với viên công an:

– Tôi nghĩ lại rồi. Điện thoại là tài sản của cá nhân tôi, là quyền tự do thông tin cá nhân của tôi. Tôi không việc gì phải cho các anh tịch thu hay xem bất cứ thông tin gì trong điện thoại của tôi cả.

– Sao lúc nãy cô nói lập biên bản đàng hoàng thì cô cho tịch thu điện thoại.

– Lúc nãy khác, giờ tôi suy nghĩ lại rồi. Tôi không đồng ý cho các anh tịch thu điện thoại của tôi.

– Chúng tôi tình nghi cô vi phạm pháp luật. Chúng tôi phải tịch thu điện thoại của cô để điều tra.

– Anh nói tôi vi phạm pháp luật là vi phạm cái gì? Anh phải nói cho rõ ràng à nghen.

– Cô tập trung đông người, gây rối trật tự công cộng.

– Tôi không gây rối trật tự công cộng. Tôi đang đi bộ trên lề đường rất là trật tự, các anh tập trung đông người, ngăn chặn đường tôi đi rồi còn cưỡng chế một cách vô lý chúng tôi vào đây. Chính các anh mới là người gây rối trật tự công cộng. Bây giờ các anh muốn ăn cướp tài sản của tôi rồi vu khống cho tôi là vi phạm pháp luật à?

Họ không còn lý lẽ gì để nói với tôi, bèn chửi bới tôi rồi giật lấy ví tiền của tôi lục lọi. Lục lọi chán chê, họ quẳng ví lại cho tôi, tôi liền mở ra kiểm tra lại ngay thì toàn bộ số tiền mang theo phòng thân (khoảng 300-400 ngàn đồng) mất sạch. Tôi nói:

– Các anh lấy ví của tôi lục lọi, giờ mất hết tiền của tôi rồi. Các anh là đồ ăn cướp.

– Tiền mày mang về cho cha, cho mẹ mày hết rồi chứ ai lấy tiền của mày.

Nói rồi, họ tiếp tục trấn áp người tôi để lấy cho bằng được chiếc điện thoại của tôi. Xong, họ lại tống tôi về nhà kho.

Một lúc sau thì họ cho xe đến chở tôi về công an Phường Phú Thạnh, Quận Tân Phú (nơi tôi cư ngụ).

Như vậy, tại đồn Công an Phường 6, Quận 3, tôi đã bị cướp mất tiền bạc và điện thoại di động.

Tại trụ sở Công an Phường Phú Thạnh, Quận Tân Phú – Tôi bị bỏ đói, bỏ khát, bị lột áo, bị đe dọa bỏ tù, bị đánh đập và hành hạ đến thân tàn ma dại:

Tại trụ sở Công an Phường Phú Thạnh, Quận Tân Phú, họ – những thanh niên mặc thường phục mà tôi quen mặt vì luôn canh gác trước nhà, theo dõi cũng như những lần trước bắt tôi lên đồn công an – bắt tôi làm việc. Tôi trả lời thẳng thắn:

– Tôi và các anh, tuy tôi thực sự không biết tên tuổi các anh là gì nhưng chẳng lạ gì nhau, tôi chẳng lạ gì cách bắt cóc người giữa đường rồi lôi vào đồn công an của các anh cũng như các anh chẳng lạ gì cách làm việc của tôi: Sẽ không có việc tôi phải hợp tác làm việc hay trả lời bất kỳ câu hỏi nào của các anh. Tốt nhất là đừng làm mất thời gian của nhau. Còn các anh muốn làm gì thì làm. Tôi sẽ không nói thêm bất cứ điều gì.

– Không làm việc thì em cũng phải ngồi đây thôi chứ không được về nhà hay đi đâu hết.

Và họ bỏ mặc tôi với căn phòng, không cho tôi nước uống, cũng chẳng cho tôi thức ăn.

Tôi xếp các ghế lại với nhau rồi nằm nhắm mắt cho đỡ mệt.

Trong lúc tôi nằm, họ tưởng là tôi đã ngủ, những thanh niên mặc thường phục mà vẫn tự xưng là an ninh tụm lại nói chuyện với nhau. Họ nói về những vấn đề trong mối quan hệ yêu đương của họ mà không quên quăng ra những lời bình luận, nhận xét về phụ nữ rất tục tĩu và thô bỉ. Và họ nói về tiêu chuẩn lấy vợ của họ đều giống nhau là phải chọn những cô gái gia đình giàu có chỉ để mai mốt cưới về, họ khỏi phải làm gì vẫn có cái để mà ăn chơi sung sướng. Tôi không hiểu ngành công an, an ninh đã dạy cho những thanh niên đó những gì mà họ lại có tư tưởng ăn chơi, hưởng thụ trên mồ hôi, nước mắt của kẻ khác chứ không hề có một chút ý thức “Lao động là vinh quang” như Đảng và Nhà nước vẫn tuyên truyền trong nhân dân (hay đây chỉ là lời dụ dỗ để nhân dân tăng gia lao động để có cái cho các anh hưởng thụ???). “Rường cột của Tổ quốc” là đây sao?

Đến khoảng 3h chiều, họ lại lôi tôi lên một căn phòng ở lầu 3 chỉ vỏn vẹn khoảng 6 met vuông. Họ nói với tôi:

Trong một lúc, tôi bất ngờ vì sao phiên tòa lại diễn ra nhanh đến thế, vì sao các blogger bị tuyên án nặng đến thế… Rồi tôi lấy lại bình tĩnh nói với họ:

– Cho dù tòa có kết án họ, tôi vẫn mặc áo này để ủng hộ họ. Áo này là áo của tôi, các anh chị không được quyền lấy nó và các anh chị cũng không có quyền gì bắt tôi không được mặc nó cả.

Một phụ nữ trẻ tuổi nói với tôi:

– Nhưng họ đã bị kết án, em mặc áo này trong thời điểm “nhạy cảm” này là không được.

– Nếu chị đã nói vậy thì cho em xin cái văn bản nào chỉ đạo cấm không cho mặc áo này trong thời điểm “nhạy cảm”. Nếu có văn bản chỉ đạo, em sẽ không mặc áo này nữa. Còn chị nói miệng không không, em cũng chẳng biết chị là ai, sao em có thể nghe theo được chứ.

Nói đến đây, 7-8 phụ nữ (chẳng biết thuộc thành phần gì) nhào vô lột áo tôi đang mặc rồi tròng vào người tôi 1 chiếc áo khác. Sau khi lột áo tôi, họ khuyên nhưng thực chất là muốn đe dọa tôi:

– Em về mà lo cho gia đình đi, đừng lo những việc này nữa. Em còn trách nhiệm với mẹ già, còn trách nhiệm với con em, nếu em còn làm những việc này nữa, em đi tù rồi ai lo cho mẹ em, ai lo cho con em?

– Trách nhiệm lo cho gia đình, tôi vẫn phải lo, tôi đâu có nhờ mấy người lo giúp. Nhưng ngoài trách nhiệm với gia đình, tôi còn phải có trách nhiệm với xã hội, với đất nước. Việc tôi đi tham dự 1 phiên tòa công khai để hiểu biết thêm pháp luật chẳng có điều gì là sai trái, đáng phải đi tù cả. Nếu vì việc này mà tôi phải đi tù thì chính những người bỏ tù tôi mới là những người vi phạm pháp luật, là những người gián tiếp gây ra tội ác với gia đình tôi, khiến cho mẹ tôi, con tôi không người chăm lo. Chính những người đó mới là tội đồ chứ chẳng phải tôi. Còn việc mấy người muốn bỏ tù tôi bao nhiêu lâu cũng được, tôi không quan tâm và với tôi nó chẳng có nghĩa lý gì cả. Chính những người bỏ tù tôi mới là tội đồ chứ chẳng phải tôi.

Tôi vừa nói xong, họ – khoảng 15 người xông vô túm lấy người tôi, đánh tơi bời. Mười mấy người trong một căn phòng chật hẹp đè tôi xuống đất, đánh tôi khiến tôi không có một chút không khí để thở. Tôi nói “Tôi khó thở”, họ vẫn không buông tha tôi, họ vẫn đánh tôi túi bụi, xô tôi đập đầu vào tường. Đến khi tôi ngã khụy xuống đất, họ mới buông tôi ra và bảo tôi về nhà đi.

Đến đây, tôi không thể nào chấp nhận nổi những hành động vô lý, man rợ, phi nhân của họ, tôi yêu cầu họ phải làm rõ vụ việc bắt tôi vào đồn công an cướp tài sản của tôi, bỏ đói, bỏ khát, lột áo, đánh đập tôi một cách dã man như vậy rồi bảo tôi về. Như vậy là sao? Dù là tội phạm, họ cũng phải tôn trọng nhân phẩm và không được đánh đập, tra tấn, huống chi tôi là một công dân tự do. Họ phải làm rõ vấn đề và bồi thường thiệt hại về tài sản, sức khỏe, tinh thần và danh dự của tôi.

Khi tôi yêu cầu như vậy, họ đã cho người khiêng tôi từ trong phòng lầu 3 xuống đất, tống tôi vào một chiếc taxi rồi cho 3 tên thanh niên mặc thường phục kè tôi về nhà. Taxi dừng đầu hẻm, họ khiêng tôi vô hẻm cách nhà tôi vài căn, họ quẳng mạnh tôi xuống đất đầy bùn lầy do trời mưa.

Thấy tôi về nhà trong bộ dạng thê thảm đó, mẹ tôi không khỏi xót xa. Người nhà gọi taxi chở tôi đi bệnh viện, chờ đợi rất lâu không có xe, tổng đài gọi lại báo rằng khu vực nhà tôi ở đã hết xe. Người nhà chở tôi ra bãi đậu taxi cách nhà chưa tới 500m thì thấy taxi đậu đầy trong bãi, mẹ đưa tôi đi bệnh viện. Trên đường đến bệnh viện, rất đông an ninh mặc thường phục chạy theo taxi. Tôi và mẹ phải ghé vô nhà thờ tránh việc họ kiếm chuyện gây sự giữa đường. Khi tôi và mẹ vào nhà thờ thì an ninh vẫn đứng canh dày đặc bên ngoài nhà thờ. Sức khỏe tôi từ hôm đó cho đến nay: cơ thể kiệt sức, đầu sưng một cục, đau nhức dữ dội, chóng mặt, nôn ói liên tục, ăn uống không nổi,…

Để tôi được tịnh dưỡng hoàn toàn và tránh sự quấy rầy của những người nhân danh là an ninh nhưng chuyên đi gây mất an ninh xã hội, các Cha trong DCCT đã bố trí cho tôi được nghỉ tạm ở nhà khách của nhà dòng để bác sĩ và y tá chăm sóc để tôi mau chóng hồi phục sức khỏe. Chính vì các Ngài đã nâng đỡ, cứu giúp tôi trong lúc hoạn nạn mà an ninh đã giả danh bịa chuyện để bôi nhọ các Ngài.

Tôi kể lại những chuyện này những chuyện này chỉ với mục đích duy nhất: để cho mọi người biết thêm một câu chuyện nhỏ trong ngàn câu chuyện lớn trên đất nước của tôi. Nó không phải chỉ là một câu chuyện của riêng cá nhân tôi mà còn là câu chuyện của nhiều người, đã xảy ra trong quá khứ, hiện tại và phần kết luận của nó chưa biết sẽ chấm dứt lúc nào ở tương lai.

Nguyễn Hoàng Vi

Advertisements
This entry was posted on 28/09/2012, in Báo chí.

Lời của một cánh đồng còn con gái

Thơ Lê Vĩnh Tài

Tiếng súng n ư? Có nghĩa là gì nh?
Khói cay t
lu đn ư? Cũng có là gì nh?
Dùi cui th
c vào bng ư? Nó có là gì nh?
M
t tiếng hét t đa ngc
T
mt cái ming
Há to ra thè m
t cái lưỡi dài
Đ

Màu c
a mt con qu 


Chiếc lưỡi thè ra liếm sch cánh đng
Và khò khè ngay cánh c
ng căn nhà ca m
Mùi hôi th
i không làm sao ra sch

Nhng ánh đin b tt
Làng quê t
i mò
Ti
ếng khóc ca mt cây nến
L
loi ánh sáng
Phía cu
i mt đường hm
Làn khói l
u đn cay làm em phát hong

Chiếc khăn trùm đu ca m còn vướng vào bánh xe
Hình nh
ư M b ngã vào đy
M
t chiếc tã ca em bé
Đang ph
t phơ trên đu chiếc gy
Các anh dân phòng v
a mi chui qua dây phơi
Giăng ngang khu v
ườn quê có chu hoa hôm nay chưa kp tưới nước

Làm nghn th nhng người không được
Vào nhìn. M
t đa tr yếu t trong chiếc cũi
Treo đong đ
ưa gia khu vườn
Các anh công an và dân phòng đang tràn qua
Bay l
ượn

Nhng anh dân phòng và công an vui tính
Thoa m
lên thân xác lun như rn
Tr
ơn kinh khng kinh khng

Các anh ơi
Sut đêm em đã bp bùng chp tt
T
m vi tri giường ca em nhăn quéo như n cười mt tên dâm đãng
Cu
n ly em
Sáng ra em nh
n thy cái gì cũng mun nôn e

Em mong manh hai bàn tay trng
V
i chiếc cuc cũ rích
Hai mông qu
n cũng cũ rích
Ch
ng lên tri mt th cũ rích

Nhưng em tinh khiết trên cánh đng ca em
Các anh làm em đau
Các anh đè lên em c
ngày làm em không chu ni
Thân xác em b
vò nhàu
Hai chân em tê d
i
Hai m
t em cng đ
Môi em b
sưng
Hai vú em b
nhão
Em không còn mu
n gì na hết
Các nhà th
ơ c ca ngi em như mt vng trăng
M
ng manh không chu ni
Hai n
a vng trăng ca em chưa kp khép li
Các anh c
chen vào
S
c nóng t hai đùi ca em b dng ra không làm các anh kinh ngc ư?
Các anh công an và dân phòng
Đ
ến ri đi đ mt mình em nm cay đng
H
hênh

Em cũng mun đng lên
Em bi
ết mình có th tr dy
Buông th
thân mình đ tr v
Làm m
t cánh đng xanh mướt
Cho nh
ng ht lúa có gai như hoa hng
Ch
ưa yêu mà chy máu

Các anh đng hôn em
Vì em ph
i no vét sch bùn trong c hng các anh
Mùi c
ng rãnh
Tình s
ca các anh không phi ch các anh mà còn là người y
Núp trong bóng t
i
Mà cũng c
yêu em

Không phi anh cũng không phi người y
Em vén váy
Bay xu
ng đa ngc
Không có các anh
Nhng chuyn y
Hình nh
ư mi đây anh đã làm mt ln
Anh V
ươn Hi Phòng không biết là anh yêu nên đã dùng ti súng
Còn em không c
n
Em bi
ết anh thích em
V
i nhng món quà anh tng cho em như Hitler đã tng cho người Do Thái
C
i qun áo ra nào
Các anh cũng là ng
ười mà sao ai cũng khiếp s?
Da th
t các anh ri cũng tan biến
Trong h
m m
Em v
n là mt người đàn bà ba mươi by tui
Ch
c phi 7 ln mun chết
Đây m
i là ln th 2
Các anh xô nhau vào xem
Em tr
n trung không phi em dâm đãng
Da c
a em vú ca em
Lông c
a em tóc ca em
Hai đ
u gi xương xu ca em
Các anh đang g
ra nhng ln vi lim khi người ta ướp xác
Em
Da b
c xương nhưng em vn là người đàn bà anh yêu
L
n đu tiên chúng ta làm chuyn y
Các anh l
i chơi trò súng n và vung roi
B
o dâm làm em s
Em ph
i khép cht li hai đùi ngm câm như hến
Th
Hến còn dám đong đưa còn em c khép mình

Chết không có gì là mi
Hi
ếp dâm không có gì là mi
Đàn bà không có gì là m
i
C
i trung không có gì là mi
Các anh làm chuy
n y tht c khôi
Các anh công an
ơi các anh dân phòng ơi
Các anh đi không biết bao gi tr li
Xóm làng em trai gái v
n ch mong
Ch
mong kháng chiến thành công
Các anh v
li em không còn gì
Tò vò ng
i khóc t ti

Các anh v mái m nhà vui
Trai gái ng
m ngùi té xu
Th
ế đy thưa các anh B Đi
Th
ế đy thưa các anh Công An
Th
ế đy thưa các anh Dân Phòng
Nh
ng người ban ngày coi em như k thù
Đ
ến đêm li đè em ra
H
h

Em là cô gái hay nàng Tiên?
Em là con bé b
ng bông vi mm
Em là con bé b
ng vàng ròng
M
t chiu la cháy
Các anh tha h
quy
Thành đám tro

Mi th đã cháy
M
t chiếc tã lót
M
t bánh xà-phòng
M
t búp bê hp háy
M
t chiếc lược con b gãy
Các anh ch
ng thy th gì ca thế lc thù đch b li
Ch
cái chén ăn cơm b v
Nó có ph
i ca thế lc thù đch không anh?
Nó có th
ca đt tay ca anh
C
n thn cn thn
T
tro tàn
M
đang gượng dy
Nhìn anh

Không phi bà má Hu Giang
Làm gì có tù và d
y rúc
M
ch còn cái xác
Cái ch
ết là mt o nh
Mà anh ch
ưa biết
Các anh ch
nghĩ mình đi làm nhim v
Th
ế là xong
Nh
ư mt con rn
Các anh tr
ườn đi và b li các em bé
M
t vết cn và bình sa rng
Các em bé nh
ư cánh hoa hng
N
vào ngày các anh đến
Cũng còn l
i mùi hương và gai làm chy máu
Các anh cũng ch
ng ly thế làm bun
Vng trăng trên cao nhìn xung cũng không ly thế làm bun
Nh
ng đnh s ca các anh như chiếc mũ bo him
Làm b
ng xương
Và máu c
a nhng người đã chết vì T quc
Cho các anh
Cũng không l
y làm bun

Không phi s im lng này mà là mt s im lng khác
Em mu
n chết tr
V
i hi vng hi sinh
Dù không toàn b
thì cũng mt phn
Bóng t
i

Nước trên dòng sông Đung
Ngày x
ưa nhà thơ Hoàng Cm quay chiếc ci xay
N
m go mc
“Em
ơi bun mà chi…’”
Và Lê Đ
t lang thang trong gic mơ đi đng ca ai đó
Méo mó m
t đi

Ôi mùa thu
Các anh s
chôn em như em chôn đng c rác ngoài đng
Hay l
i đi ướt mm ca mt chú chn hoang
C
a Nguyn Vĩnh Tiến đưa anh tr li nhà em?

Mùa thu màu vàng nhng ngn đèn đường
Có nh
ng vách tường trang trí ngâp tràn khu hiu
Đ
ược Trn Dn ra sch như nhng khuôn mt
Nh
ng ct đèn nhng góc ph
N
ơi cái chết suy tàn thng tr
N
ơi con chim cui cùng bay mt
N
ơi ni đau như ct
Làm đôi

Gi đây em cô đơn
Các anh b
đi sau khi đã phóng như mưa
Vào c
ơ th em nhng làn tinh trùng but như làn đn
Không th
sinh ra nhng cô gái hay chàng trai
Cho n
ước Vit
Mà ch
có th sinh ra nhng s phn cúi đu
Nh
ư chiếc lá vch sâu tìm nơi n náu
Và t
ương lai là mt sa mc tàn bo
Em nghĩ không cái gì s
cu ri chúng ta
Nh
ư bóng ti và hơi lnh
Bây gi
em vn còn
N
m nga đây. Mt cánh đng tô hô, m ướt và khn cùng
Nh
ư chưa h anh hiếp dâm em
Hai chân em nh
ư mt em đã khép
Anh
ơi…
LVT
.
Tác gi
gi cho NTT blog
This entry was posted on 28/09/2012, in Thơ.

Lời của một cánh đồng còn con gái

Thơ Lê Vĩnh Tài

LỜI CỦA MỘT CÁNH ĐỒNG CÒN CON GÁI

.

Tiếng súng nổ ư? Có nghĩa là gì nhỉ?
Khói cay từ lựu đạn ư? Cũng có là gì nhỉ?
Dùi cui thọc vào bụng ư? Nó có là gì nhỉ?
Một tiếng hét từ địa ngục
Từ một cái miệng
Há to ra thè một cái lưỡi dài
Đỏ
Màu của một con quỷ  Tiếp tục đọc

Không gì quý hơn…”ấy chết “(!)


Xóm tôi chng ai chơi đá gà . Nghèo như bà con thì không nói, ngay giàu như ông đi tá hưu cũng chng mê trò đó. y thế mà my hôm trước, cô Ba v ông đi tá hưu rước đâu v con gà chi nng ti gn 5 kí ,chân cao, to kho, c, ngc, đùi lông tri li nhưng hai cánh lông dy cng làm thng By xe ôm nhy lên xuýt xoa :

“Í mèn ôi …cô Ba tu đâu được con gà kin tướng vy cà ? Mà cô tu cho ai vy, hai cha con ông đi tá hưu đâu có đá gà ?
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ C tu cho b, my hôm na th nào thng ch cũng ti bt gà…
Sáng nay chưa thy ai ti bt , đã thy cô Ba đng trước cng chi xoe xóe :
“ B làng trên xóm dưới, b láng ging láng ti , bên sau bên trước, bên ngược bên xuôi! Tao có con gà chi mi mua, nó mi lc ban sáng mà thng nào con nào, đa gn mà qua, đa xa mà li, nó dang tay mt, nó đt tay trái, nó bt mt ca bà, thì buông tha th nó ra, có đa nào trót nh tay đánh cp con gà chi ca bà thì hãy banh l tai vch l nhĩ lên mà nghe bà chi đây này… “
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Í mèn ôi…cô Ba chi vn chi vèo , hay thit, gii thit …
Bà Năm c ci tr môi :
“ Gii gì mà gii ? C chưởi theo bài “chi mt gà” Bc kỳ mà !
Thng By xe ôm tò mò :
a…chi mà cũng thành bài ? Thím Năm có biết bài đó không ?
Bà Năm c ci st sng :
“ Biết ch sao không ? Vy nè …
Ri bà véo von :
“ Chém cha đa bt gà nhà bà, chiu hôm qua bà cho nó ăn nó vn còn. Sáng hôm nay con bà gi nó nó vn còn, mà bây gi nó đã b bt mt. Mày mun sng mà vi chng vi con mày, thì buông tha th nó ra cho nó v nhà bà, nhược bng mày chp chiếm, thì bà đào m thng tam t đi nhà mày ra, bà khai qut bt săng thng ngũ đi lc đi nhà mày lên. i cái thng chết đâm, cái con chết xa kia, mày mà giết gà nhà bà thì mt người ăn chết mt, hai người ăn chết hai, ba người ăn chết ba. Mày xung âm ph thì qu s thn linh rút rut ra… 
C quán v tay ào ào. Gã Ký Quèn xua xua tay :
“ Chi vy xưa lm ri…Gi người ta chi khác kìa…
Cô Phượng cave tròn mt :
“ Chi sao anh Ký Quèn ?
Gã Ký Quèn cười cười :
“ Gi người ta không thèm chi mt gà đâu…chi mt trăm t, ngàn t kìa. Vy nè : “ chi cho tan nát tông môn h hàng cái quân khn kiếp đã ăn ca tau 4 t rưỡi đô la. Bây ăn chi mà ác nhơn ác nghip? Bây ăn bng Hoa sen, bây ăn bng tàu bãi rác, nhà máy đin bãi rác, bây ăn lt đt, bây ăn c ngày ln đêm. Bây ăn cho v (chng) bây xài, cho con bây phá, bây ăn cho ng miếu sp đình, cho m cha bây chết hết đ mt mình bây ngi đó bây ăn. Đ quân ăn chó c lông, ăn hng c ht. Cái quân không s tri đánh thánh đâm. Bây ăn mn răng mà hết bn t rưỡi đô la?
Thng By xe ôm xua xua tay :
“ Chi dài vy lt l tai sao được . My thng tham nhũng phi chi vy nè :” Mm thì như cái c cc li thích ăn tin . Mt thì nhăn nhăn như ln bà già li c thích lên tivi…
Ông đi tá hưu đp bàn quát :
“ Thng By xe ôm kia…ai cho mày văng ca quý ra quán h ?
Thng By xe ôm vênh mt :
“ Tôi văng ca quý cũng chng bng thng trung tá công an Vũ Văn Hiến văng cc vi bà con…”
Cô Phượng cave hi v :
“ Thng đó văng sao vy By
Thng By xe ôm cười hô h :
“ Thì nó văng “ t do…cái con cc …”
Gã Ký Quèn trn mt :
“ Nó chi vy chng hóa ra “ không gì qúy hơn …y chết (!)…
Ông đi tá hưu đp bàn, quát to :
“ Thng Ký Quèn không được xuyên tc by nghen! Tao báo công an còng tay mày.
Thng by xe ôm la chói lói :
“ I chết…anh Ký Quèn nói vy chng đúng sao chú Ba ? Gi chú Ba th không có con cc coi, cô Ba đui chú ra khi giường lin, vy con cc chng quý nht là gì ?”
C quán cười m m. Riêng ông đi tá hưu mt hm hm.
28 -9-2012

Khi không có dân để lãnh đạo

Chuyn trên hành tinh Alpha

.NGUYN TƯỜNG THY

Hưng Vit là mt quốc gia bán đảo hành tinh Alpha theo chế độ quân chủ lập hiến do đảng Gama lãnh đạo. Nn kinh tế nước này chậm phát trin, công ngh mi ch làm được chiếc xe nga bng g, bánh cao su. Câc thiết b, phương tin hin đi như, ô tô, xe la, tàu thy … đu phi mang lúa, qung đi cho nước ngoài mà có.
Thc ra, vào gia thế k trước, so vi các quc gia trong khu vc thì Hưng Vit là quc gia đáng n, nhiu nước thèm thung có được “Hòn ngc cc nam” – mt thành ph buôn bán sm ut ca Hưng Vit. Ch sau khi nhà vua thc hin chính sách cai tr hc được ca mt nhà quái lun dưới Trái Đt thì nước này mới bị tt hu so vi thiên h.

Phép cai tr ca nhà vua là thc hin song song chính sách bàn tay st và bàn tay nhung. Tuy vy, chính sách này không s dng theo kiu lá mt lá trái mà rt rõ ràng, nht quán. Bàn tay nhung dùng đ vut ve, che ch, khuyến khích đám quan li, lính l hăng hái làm vic còn bàn tay st dùng đ tr dân đen. Vi chính sách này, ngai vàng ca nhà vua qua nhiu chc năm vn chưa h suy chuyn. Ơn mưa móc ca nhà vua khiến t quan đến lính đu chu ơn sâu, trung thành tuyt đi.
Đám quan li được th tha h bóc lt dân nghèo. Dân b đè nén áp bc nhiu quá, li oán thán khp nơi.
Đám lính l ngày càng tr nên kiêu binh. Chúng bo nhau “Còn vua còn mình” và yên tâm làm tt c nhng gì chúng thích mà không s b nhà vua qu pht. Có tên say máu đánh chết người vì li rt v vn là không đi nón đ t bo v tính mng ca mình trước các tia phóng x trong vũ tr, nhà vua cũng ch b tù 4 năm ly l. Quan B Hình bo, ti ngươi quá rõ ràng không b tù không xong nên không th tha bng. Ngươi c yên tâm tù mt hai năm ri quc vương s tìm cách đc xá. Ta s ch đo bn qun giáo, đi bàng đ chúng không dám đng đến ngươi. Nh v thì hàng tun ta cho gp 24 gi. Như vy, ngươi có tù cũng như là không mà li bt được mt dân.
Vì thế, chng tên nào ngán lut vua, c thích bt ai là bt, giết ai là giết. Có ai khuyên gii, phân tích đúng sai thì chúng bo: Lut vua là cái đéo gì. Lut là tao đây này.
Dân chúng thy thế, ai cũng s.
Chuyn lính l bn giết dân xy ra như cơm ba. Nhiu người b lôi vào đn hôm trước, hôm sau thy triu đình loan tin vì s ti mà t t.
Mc dù vy, s phn ng ca dân chúng ngày càng lên cao. H b quan li cướp rung vườn, không chng tr được thì ci trung ra gi đt, hy vng nhà vua s xu mt mà chùn tay. Li có m ca mt tù nhân, vì con b kết án oan nên t thiêu đ phn đi. Hôm sau, thy nói bà y tranh giành đt vi hàng xóm nên t thiêu ch không có bt bình gì vi chính sách ca nhà vua c.
Hán Quc là nước láng ging rng ln, chuyên bt nt các nước nh, nht là các quc gia có chung biên gii. Nhân khi Hưng Việt có chuyn ni b, bèn đem chiến thuyn ra chiếm đo. Dân chúng phn n kéo nhau đến kinh thành biu tình phn đi. Nhà vua s Hán Quc ni gin đem quân vào đt lin như do trước, bèn bt hết dân biu tình nht li.
T khi lp quc, Hưng Việt chưa bao gi ri ren như thế.
Mt hôm vua ng triu, hi các quan:
–    Tình hình đt nước bây gi lòng dân không yên, biu tình khp nơi, dân chúng bày ra rt nhiu cách đ phn đi Hoàng gia. Bây gi làm thế nào?
Quan B Hình thưa:
–    Tâu bệ hạ, người ta có câu “bc như dân”. Nh ơn đi mi ca nhà vua, mt b phn không nh đã có cơm ăn, áo mc. Nhưng chúng có bao gi tha mãn. Được ăn no ri li còn đòi dân ch vi t do. T do cái con c cc.
Biết l li, quan B Hình thè lưỡi, ri t bt ming li, v vào mình my cái, mt tái mét lo b ti khi quân. Ông này xut thân t đám giang h, được vua chiêu d v trông coi vic hình trong triu nên nói năng không tránh khi l mãng nhưng được cái nhit tình hăng hái nên nhà vua vn tin dùng.
Nhà vua đang mi lo chuyn ln nên không chp. Mt khác, vua cũng là đng minh quân nên hiu quan li ăn nói quá trn cũng do được nuông chiu quá mà ra nên không n qu trách.
Nhà vua băn khoăn:
–    Nhưng my năm nay, quân lính đánh chết dân, các khanh cướp bóc ca dân nhiu quá, trm s lòng dân căm phn mà ni lon,
Quan B Hình trấn an vua:
–    Muôn tâu, phép tr dân phi cng rn, không được mm lòng. Va qua, ta có làm chết vài chc mng cũng chng qua do sơ sut c. Khi thn cho lính tráng bt k phm ti vào đn, đa thì t nhiên biu hin sc khe không bình thường, đng kh vào là lăn ra chết, có đa chết là do súng cướp cò, có đa trng ti, s quá nên t t. B h cai tr dân mà mi lòng thì ngai vàng sao có th muôn thu được. Ta li có lc lượng chuyên chính mang tên nhân dân, s gì. Hán Quc là nước ln, li chung lý tưởng vi ta. My hòn đo bé to chng qua ch là my bãi chim a, bn có trót ly thi ta có thit hi gì. Chng qua dân chúng li dng vic y mà làm ra to chuyn. Vic nhà vua cho bt nht so vi cách làm ca Hán Quc là quá nh. Trước đây, bn đem c đi bác, xe tăng dp biu tình, cán nát hàng nghìn tên ni lon thì đã có sao đâu. Va ri, bn thu hi đt, dân nghe thế lc thù đch xúi gic, ra phn đi, bn còn mang xe lu cán nát, đu óc be bét, chân tay đt ri tng mu thì dân chúng làm gì được. Ta cư x vi dân như thế là nhân đo lm ri.
Quan cơ mt vin thưa:
–    Vic dân chúng đòi hi là do mc âm mưu din biến hòa bình. Trước đây chúng có biết dân ch vi t do là cái gì đâu. Nước Chế t khi b ta đánh bi vn còn hn lm. Hi thua chy, chúng tuyên bc này không đánh được ta thì chúng s đi khi thế h chúng ta đã ra đi hết s ra tay, không đánh cũng thng. Bây gi thì thế h nòng ct toàn sinh sau chiến tranh c, chúng nghĩ khác chúng ta lm. Còn my tay cu chiến binh đa nào còn sng thì cũng đã già nua, đánh đm gì.
Nhà vua lo lng:
–    Tình hình như vy là quá bt n. Không th tiếp tc cách cai tr cũ được. Các khanh tính sao?
Quan cơ mt vin hiến kế:
–    Thn trm nghĩ, nếu dân không thích cho nhà vua cai tr thì cho chúng t do đ vua khi mang tiếng áp bc dân. Trước hết là phân loi dân, ly mt na ít lòng d vi nhà vua nht cho chúng v phía Namxem không có nhà vua cai tr thì chúng nó sng như thế nào. Na còn li cho vi nhà vua. Dân chúng phía Nam ai mt lòng vi vua thì cũng cho ra Bc. Dưới s tr vì ca nhà vua, li được các quan li toàn tiến sĩ c nhân thm nhun ch nghĩa đi đng, tc là toàn đnh cao trí tu giúp vic, bn bt đng chính kiến không còn, lo gì mà nước ta không hùng mnh. Còn bn thích t do chc ch cùng lm được mt năm là chúng s chán. Bn chúng dân đen, rt quân ngu si, ít hc, không có vua chúng tìm đâu ra ánh sáng. Chng chóng thì chy chúng li quay v xin được nhà vua chăn dt mà thôi. Lúc y có cho ko thì chúng cũng không dám ho he đòi t do dân ch na.
Vua cho là phi, đng ý chia đt nước làm hai min. Ngài cho 43 triu dân t nguyn xung phía Nam, la 43 triu li vi mình. L kỳ thay, trong s ra đi có ti hơn mt na trí thc ca đt nước. S non na trí thc còn li thì toàn là bng mua c.
My chc năm sau, chng hiu bng cách nào, Nam Hưng Việt (lúc này đã đi tên thành Nam Quc) tr thành quc gia phát trin nht khu vc. T ch ch chế to được chiếc xe nga kéo, nn kinh tế ca Nam Quc đã đi nhng bước thn kỳ. Các ngành chế to máy, ô tô, công ngh thông tin … phát trin vi tc đ phi mã, xut khu sang các nước khác trên hành tinh mi năm thu v vài chc t Alpha t. H d kiến trong 10 năm na, khi công nghip hàng không vũ tr phát trin s tính đến chuyn xut khu hàng hóa xung Trái Đt.
Còn Bc Hưng Việt, quan quân sng dư dt được my năm đu do kho bc còn tích tr được. Vua quan lính tráng sut ngày đi hát karaoke, gi đùi gái tơ, vui v lm. Không còn ai đòi dân ch vi t do, không còn ai biu tình. Cánh blogger hay bi móc cũng theo đám dân thích t do đi xung phía Namc. Tình hu ngh vi bn láng ging phương Bc li thm thiết như môi vi răng.
Nhưng ri ca kho mãi cũng cn. Dân Bc Hưng Việt toàn dòng dõi nhà quan nên không quen lao đng. Nhóm tiến sĩ tng có công trình nghiên cu v cây lúa nước được vua ban tng gii thưởng Hoàng gia đnh áp dng làm cuc cách mng xanh đ ci thin tình trng thiếu lương thc nhưng li không biết mt mũi cây lúa nước ra làm sao. Ch có nông dân thì biết nhưng chng l tìm vào Nam Quốc mi h ra ch đ làm mi vic nhn mt cây lúa.
Ngh mà Bc Hưng Việt tho nht là ngh lãnh đo và sn xut ngh quyết thì ni đa không dùng ti vì dân s toàn là quan li, có xã bé tí cũng có ti 500 quan ln nh. Ngh quyết thì ch đ lãnh đo dân thường mà dân thường thì không có. Có viên quan đ xut vi nhà vua xut khu công ngh lãnh đo và sn xut ngh quyết sang các nước đ thu ngoi t nhưng làm marketing mãi vn không ký được hp đng nào. Đng rung b hoang hóa, các nhà máy thu hp sn xut. Đám quan li thoái hóa biến cht nhân cơ hi lin tháo d nhà xưởng, tàu thuyn ca các qu đm thép đem bán st vn. May mà dân Nam Quc đã t nguyn tr món n 50 t Alpha t vay ca nước ngoài trước đây nên bt đi ni lo tr n. Nam Quc hàng năm còn vin tr nhân đo cho Bc Đi Đng my trăm nghìn tn go nên cũng gii quyết được phn nào nn đói. Nhưng điu đáng lo nht ca Bc Hưng Việt là không có dân đ chăn dt. Ni đau kh này còn hơn c không có cơm ăn, áo mc. H ch, ch mãi không thy Nam Quc c người ra mi h vào lãnh đo. Nhà vua đnh đem quân gii phóng Nam Quc vi mc tiêu chiếm ít ca ci và nht là chiếm ly mươi triu dân đ lãnh đcho đỡ nhớ nhưng đt nước lúc này toàn quan, không ai quen đánh trn c.
Trên mng internet có mt bc nh nghe nói là bán đo Hưng Việt v ban đêm được chp t v tinh. Thông tin này chưa được kim chng


27/9/2012
NTT