Góc cuối tuần: Lá thu phong

Tặng bạn thơ TP

Chầm chậm trong chiều thu gió bay                              
Lối nhỏ rừng hoang lá phủ dày                         
Tha hương đã mấy mùa phong đỏ                                
Tôi nén tủi hờn trong đắng cay.        
                                                            

Quê hương xa cách mấy sơn hà                        

Kỷ niệm ngày nào mãi xót xa                           
Nhớ chiều thu ấy hoàng hôn rụng                     
Nhìn lá phong rơi đỏ trước nhà.                        
                                               
Gió gọi sang đông, lạnh cuối mùa         
Em rằng anh ạ sắp tàn thu                                
Ngày mai người đã nơi xa lắm                          
Biết có còn thương, có đợi chờ.                                   
                                               
Kỷ vật đơn sơ cuốn sổ hồng                             
Ép vào hai chiếc lá thu phong                           
Run run nét chữ mềm như lá                             
Em mãi chờ anh chẳng đổi lòng.                       
Tôi đi rong ruổi kiếp phong trần           
Chân trời góc bể chực mòn chân          
Lênh đênh muôn dặm phương trời thẳm
Những cánh thư đi cũng lạnh dần.
                                   
Cặp lá phong xưa tôi vẫn giữ                           
E ấp tình em tuổi má đào                                  
Nhớ nhau lại mở ra thầm ngắm                         
Lòng lại dâng tràn những ước ao.                                 
           
Tôi về cũng một chiều thu vỡ
Bến cũ đò ngang đã giữa dòng
Ngập ngừng hỏi nhỏ người sang chợ
Biết được tin em đã lấy chồng.
Im lặng hoàng hôn, tím đáy trời
Đò còn lại một chuyến này thôi
Bơ vơ quán trọ sầu ly đắng
Bỗng thấy quê ta hoá đất người …
Hôm nay tìm lại kỷ niệm xưa
Thấy bóng em trong mỗi dòng thư
Người xưa … Năm ấy … Ai còn nhớ
Có biết rằng ai vẫn đợi chờ.
TƯỜNG THUỴ
This entry was posted on 13/10/2012, in Thơ. Bookmark the permalink.