Archive | 15/11/2012

Văn hóa từ chức phải khởi đầu từ Thủ tướng

Quan sát chính trường của rất nhiều nước, nhất là những nước văn minh và dân chủ thì tôi thấy những người được giao trách nhiệm và thấy mình không đủ sức khỏe hoặc năng lực để đảm nhận công việc, hoặc khi phải chịu trách nhiệm về những sai phạm lớn trong công việc mình phụ trách thì họ từ chức. Việc này thể hiện lòng tự trọng cao và cũng giúp có lợi cho công việc. Nước Việt Nam có gần 90 triệu dân, không thiếu gì người tài. Nếu ai cứ được cử vào một chức vụ nào đó mà dù làm không được việc mà vẫn “ngồi” đấy cho đến hết khóa thậm chí kéo dài nhiều khóa thì làm sao chọn được những người tài để gánh vác công việc? Như thế thì hỏng việc chung của đất nước.
(Gs Nguyễn Minh Thuyết)
Quỳnh Chi, phóng viên RFA
2012-11-14
Trong phiên chất vấn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa qua, ĐBQH Dương Trung Quốc cho rằng phải hướng tới đoạt tuyệt với việc xin lỗi và thay bằng một văn hóa từ chức và đây là điều mà các quốc gia tiên tiến hay làm.
<= Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc chất vấn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sáng 14/11/2012
Photo courtesy of chinhphu.vn
Giữa lúc TT Nguyễn Tấn Dũng đang bị chỉ trích về những sai phạm nghiêm trọng trong kinh tế, phát biểu này được đánh giá là “mạnh mẽ” và lập tức thu hút sự quan tâm trong nước và quốc tế. Trao đổi với Quỳnh Chi cùng ngày sau sau khi cuộc chất vấn kết thúc, GS Nguyễn Minh Thuyết, cựu ĐBQH cho rằng ông Dương Trung Quốc đang thực hiện trách nhiệm của mình:
GS Nguyễn Minh Thuyết: Tôi có đọc lại bản gỡ băng của Chính phủ thì tôi thấy rằng ĐHQH Dương Trung Quốc đã đặt vấn đề rất thẳng thắn nhưng cũng rất tế nhị. Ông còn viện dẫn một số tiền lệ trong lịch sử. Tôi nghĩ là ĐBQH Dương Trung Quốc đã nói lên ý kiến của số đông người dân. Nói về trách nhiệm của ĐBQH thì ông đã thực hiện được trách nhiệm của mình. Đặc biệt là so với phát biểu, hoạt động của ĐBQH nhiều nước khác thì phát biểu của ông Dương Trung Quốc cũng chỉ là thực hiện đúng nhiệm vụ của mình thôi.
Quỳnh Chi: Văn hóa từ chức ít được nói đến nhiều tại Việt Nam và hiện tượng này cũng ít xuất hiện ở Việt Nam. Vì sao đây là lúc người ta nói đến văn hóa từ chức?
GS Nguyễn Minh Thuyết: Trong lịch sử Việt Nam cũng đã có rất nhiều người treo ấn từ quan vì nhiều lý do khác nhau nhưng đều xuất phát từ lòng tự trọng cao. Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, rất nhiều công việc Nhà nước được giao vào tay một số vị mà không hoàn thành đầy đủ công việc của mình; thậm chí có những sai phạm rất lớn đáng lẽ phải chịu trách nhiệm, bị cách chức. Tuy nhiên, đến từ chức còn không thấy. Như thế thì sẽ ảnh hưởng đến công việc quốc gia. Vì vậy mà ĐBQH Dương Trung Quốc và nhiều người đã phải nói đến văn hóa từ chức.
Quỳnh Chi: Một số người cho rằng chủ trương “phê và tự phê” của ĐCSVN ở một khía cạnh nào đó làm giảm đi sự xuất hiện của văn hóa từ chức. Ông có đồng ý với ý kiến này?
GS Nguyễn Minh Thuyết: Tôi không nghĩ điều này đúng. Bởi nếu thực hiện đúng nguyên tắc “phê bình và tự phê bình” một cách nghiêm túc thì người có khuyết điểm phải tự phê bình một cách sâu sắc nhất và phải tự mình áp dụng hình thức chế tài thích hợp vì quyền lợi chung. Một trong những chế tài là từ chức. Nếu “phê bình và tự phê bình” được thực hiện nghiêm túc thì dẫn đến kết quả như vậy. Tuy nhiên, theo quan sát cho thấy nhiều người đã không thực hiện nhiệm vụ, thậm chí có những sai phạm lớn mà vẫn không chịu từ chức. Điều này chứng tỏ “phê bình và tự phê bình” chưa được thực hiện tốt.
Quỳnh Chi: Thế thì một văn hóa từ chức có thể mang đến những ảnh hưởng như thế nào?
GS Nguyễn Minh Thuyết: Quan sát chính trường của rất nhiều nước, nhất là những nước văn minh và dân chủ thì tôi thấy những người được giao trách nhiệm và thấy mình không đủ sức khỏe hoặc năng lực để đảm nhận công việc, hoặc khi phải chịu trách nhiệm về những sai phạm lớn trong công việc mình phụ trách thì họ từ chức. Việc này thể hiện lòng tự trọng cao và cũng giúp có lợi cho công việc. Nước Việt Nam có gần 90 triệu dân, không thiếu gì người tài. Nếu ai cứ được cử vào một chức vụ nào đó mà dù làm không được việc mà vẫn “ngồi” đấy cho đến hết khóa thậm chí kéo dài nhiều khóa thì làm sao chọn được những người tài để gánh vác công việc? Như thế thì hỏng việc chung của đất nước.

Phải có người khởi đầu
<= Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng trong phiên chất vấn tại nghị trường Quốc hội hôm 14/11/2012. AFP photo
Quỳnh Chi: Nghĩa là ông cũng đồng ý với ý kiến của ông Dương Trung Quốc khi nói rằng văn hóa từ chức là “cho sự tiến bộ của Chính phủ”?
GS Nguyễn Minh Thuyết: Vâng, tôi đồng ý và tôi cũng tán thành ý kiến của ông Dương Trung Quốc là phải có người khởi đầu.
Quỳnh Chi: Vậy thì tại sao sự khởi đầu ấy phải bắt đầu từ thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng?
GS Nguyễn Minh Thuyết: Trước hết, Thủ tướng là người đứng đầu Chính phủ. Nếu Thủ tướng có những động thái rất quyết liệt và gương mẫu thì cũng làm gương cho những người khác. Thứ hai, thực sự công việc của Chính phủ có rất nhiều yếu kém, nhiều sai lầm dẫn đến nền kinh tế xuống dốc. Thứ nữa là có khá nhiều tập đoàn kinh tế được mở ra một cách vội vàng nhưng hoạt động yếu kém mà còn để xảy ra thất thoát, tham nhũng, thua lỗ, nợ nần chồng chất. Tôi nghĩ phải có người chịu trách nhiệm về vấn đề đó. Và, có rất nhiều quyết định, dự kiến của các bộ, ngành mà khi đưa ra công luận thì rất là phi lý.
Quỳnh Chi: Nên hiểu về văn hóa từ chức như thế nào? Nó có thay thế được trách nhiệm pháp lý kể cả đối với những người lãnh đạo đất nước và những người giữ các chức vụ cao?
GS Nguyễn Minh Thuyết: Ở nhiều nước, người ta phải từ chức vì bên cạnh việc muốn thể hiện lòng tự trọng, tin thần trách nhiệm đối với công việc của mình, đối với đất nước, đối với nhân dân thì còn vì một lý do nữa. Đó là nếu không từ chức thì đằng nào cũng bị cách chức. Cho nên, pháp luật vẫn là tối thượng. Chế tài pháp luật là điều mà trước tiên phải được xem xét, tôn trọng và nhìn nhận.
Quỳnh Chi: Câu hỏi cuối thưa ông, phát biểu của ông Dương Trung Quốc cùng với bình luận của giáo sư khá thẳng thắn. Các ông có quan ngại nó sẽ ảnh hưởng đến cá nhân mình?
GS Nguyễn Minh Thuyết: Tất cả mọi người đều phải nghĩ đến cuộc sống của mình và lo cho mình. Đó là chuyện tự nhiên. Chúng tôi là những người trí thức thì không thể nói dối hay che giấu ý kiến của mình. Đặc biệt với trách nhiệm trước nhân dân, tổ quốc thì chúng tôi thấy là dù có phải như thế nào cũng phải nói lên ý kiến của mình. Dĩ nhiên những ý kiến ấy phải đảm bảo đúng sự thật và pháp luật. Còn nếu vì nói những ý kiến thẳng thắn ấy mà bị lãnh hậu quả thì nói thật là những điều ấy chỉ xảy ra ở những nước phát xít và độc tài thôi.
Quỳnh Chi: Xin cám ơn GS Nguyễn Minh Thuyết.
Xin được nhắc lại. Trong phiên trả lời chất vấn được truyền hình trực tiếp hôm thứ Tư (14 tháng 11) của TT Nguyễn Tấn Dũng, ĐBQH Dương Trung Quốc cho rằng “Đã đến lúc phải đề cao trách nhiệm pháp luật” và khuyến nghị khởi đầu cho sự tiến bộ của Chính phủ hướng đến một văn hóa từ chức. Phát biểu được đưa ra trong bối cảnh có nhiều sai phạm, tuột dốc và bất cập trong hoạt động của Chính phủ và Nhà nước ở lĩnh vực kinh tế và quản lý. Trả lời chất vấn của ông Dương Trung Quốc, TT Nguyễn Tấn Dũng nói rằng vẫn sẽ “tiếp tục nhiệm vụ” của mình.
Advertisements

Văn hóa từ chức phải khởi đầu từ Thủ tướng

Quan sát chính trường của rất nhiều nước, nhất là những nước văn minh và dân chủ thì tôi thấy những người được giao trách nhiệm và thấy mình không đủ sức khỏe hoặc năng lực để đảm nhận công việc, hoặc khi phải chịu trách nhiệm về những sai phạm lớn trong công việc mình phụ trách thì họ từ chức. Việc này thể hiện lòng tự trọng cao và cũng giúp có lợi cho công việc. Nước Việt Nam có gần 90 triệu dân, không thiếu gì người tài. Nếu ai cứ được cử vào một chức vụ nào đó mà dù làm không được việc  mà vẫn “ngồi” đấy cho đến hết khóa thậm chí kéo dài nhiều khóa thì làm sao chọn được những người tài để gánh vác công việc? Như thế thì hỏng việc chung của đất nước.

(Gs Nguyễn Minh Thuyết)

Văn hóa từ chức phải khởi đầu từ Thủ tướng

Quỳnh Chi, phóng viên RFA
2012-11-14

Trong phiên chất vấn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa qua, ĐBQH Dương Trung Quốc cho rằng phải hướng tới đoạt tuyệt với việc xin lỗi và thay bằng một văn hóa từ chức và đây là điều mà các quốc gia tiên tiến hay làm. Tiếp tục đọc

Lan man về cái áo ngực và những viên thuốc lạ

NGUYN TƯỜNG THY
.
Cô bn mình bo:
–    Em thy anh hay viết mà có chuyn rt quan trng mà chng thy anh đ đng đến.
–    Chuyn gì?
–    Cái áo ngc ph n.
–    Ùi gii, tưởng chuyn gì ghê gm. Chuyn cái đng ti Trung Quc đn 6 viên thuc l ch gì. Sao nghe nói my viên thuc y nó có tác dng làm ngc ph n n ra?
–    N gì. N đâu chng thy ch thy ch em la rng nga mn hết lên.
Ri cô bo ngày xưa thì đn tt, đn gi, ngày nay thì đn silicon, nhng chiếc áo đn mút gng thép mà cánh đàn ông hay gi là đ bê tông ct thép y … Còn bây gi thì li hong hn lên vì đn thuc…
Chng biết cô nói có đúng không ch chuyn áo ngc đn tt hay có gng thép thì mình chưa nghe nói đến bao gi. Đn tt thì không phi ri, chc cô y ch nói vui thôi. Nhưng còn đn mút gng thép? Hay là m n nào đó dùng áo ngc có gng thép đ cnh báo nhng anh chàng hay sàm s, đng vào coi chng chy máu như chơi. Còn đn gi thì có th là cái áo người ta may dày lên, nói ngoa vi thành gi?
Va ri, mình trót gi cái áo ngc ca gii n là cái “đng ti” (mình tránh dùng t “ph n” vì hình như người ta ch dùng ch y cho gii n đã có chng – chuyn ch nghĩa cũng phc tp ra phết) nên cn gii thích ngun gc ca nó. Ch ti thì hin nay có đến 90% trường hp người ta dùng, 10% còn li gi đúng tên nguyên thy ca nó, trong nhng trường hp không th gi khác như trong bnh vin, trong nghiên cu y hc …. Nhưng còn ch “đng” nó có ngun gc như sau:
Hi thng con trai mình mi đ 4, 5 tui gì đó, m nó hay sai nó ct qun áo ngoài dây phơi mi khi hết nng chiu. Không nhng nó ct mà còn gp li cn thn. Nhưng riêng qun áo lót ca m nó, nó ly cái que khu vào đ trên giường ri gi:
–    M ơi, cái đng ti ca m ct đâu thì ct này.
Đó là ln đu, mình biết đến ch “đng ti”. Mình ly làm thú v lm, c nghĩ là nó thiên tài v ngôn ng đến nơi.
Thế cho nên mi sinh ra bài thơ mình tng v, trong đó có câu:
Qun cc giãn chun tình c thm
Đng ti tut cúc, sc càng tươi.
Sau này, mình hay trêu th: Bây gi thì không gi là cái đng ti dược na mà phi gi là cái treo ti. Th ng nghch hi:
–    Sao anh li gi là cái treo ti.
Mình gii thích:
–    Thì bây gi nó tt m xung cp qun, chng nh cái áo ngc mi treo lên được là gì.
Tc thì, th tc ngược áo lên, c li:
–    Thế này mà bo phi treo à.
B kh.
Li k thêm v chuyn cái y nó tt xung. Có mt ch tc chng, mun t t. Ch ta mi đi xin tư vn rng làm thế nào t t phi chết ngay được, ch nh không chết thì kh lm, va tai tiếng, va tàn tt. Nhà tư vn mi bo ch c đo t đu ti lên 2 cm, bn vào đim y, trúng tim, chc chết. Ch v làm theo, nhưng đn không trúng tim mà xuyên vào rut già, không chết được vì ti ch nó tt xung quá tht lưng, nhiu khi phi git vào cp qun cho gn. Ch kin nhà tư vn ra tòa nhưng nghe đâu v y không x được vì ai cũng có lý.
Có l, b ngc là tiêu chí quan trng đ đánh giá hình thc người ph n. Nhưng ngày xưa hình như li không phi. Cô gái nào có b ngc hơi quá kh là xu h lm, phi tìm cách nén nó li, mc áo g ra bên ngoài, thế là ít ai đ ý. Bây gi thì người ta hay khoe ra, âu cũng là điu chính đáng, nó do nhãn quan ca mi thi tuy có phn thái quá. Thi hoa hu vòng mà mt không đ chun thì đng mơ đăng quang. Ch em thi nhau khoe ngc khng. Có cô đi làm thm m, bơm các loi cht lng linh tinh vào ri d khóc d mếu.
Còn nh B Y tế tng có mt d tho qui đnh vòng ngc phi đt bao nhiêu mi được đi xe máy. Nghe quá khôi hài. S vic mau chóng tr thành câu chuyn đàm tiếu trên báo chí. Ri huyn Tân Sơn tnh Phú Th, trong mt đt thi tuyn viên chc s nghip giáo dc mm non có 12 h sơ ca ch em b loi ra ch vì thiếu s đo … vòng ngc, cho dù giy khám sc khe kết lun đ sc khe tham gia hc tp, công tác.
Tr v cái áo ngc. Ngày xưa, thế h m mình không dùng áo ngc mà ch dùng yếm. Yếm phía trước thì kín đến tn c, có vt nhn, dài quá tht lưng, phía sau là lưng trn, ch có hai di but qut sau lưng và hai di nh hơn buc ra sau gáy. Vì thế, người ph n có th mc trước chng con, nhưng dùng áo ngc như bây gi thì không th như thế được.
Bà ch gái mình có l là lp đu tiên dùng áo ngc quê. Hi y gi là cái xu-chiêng hay coóc-xê ch không dám dùng t Vit Nam. Áo có hai đnh nhn như Kim t tháp. S dĩ mình đ ý là do có ln cui tun đi tr hc v, trên đò ngang thy my bác nói chuyn vi nhau rng, con gái bây gi nó hư hng lm. T nht là chúng nó đeo cái nt vú, nhn hot, trông rt là khiêu dâm. Cái tàn dư ca chế đ tư bn bây gi nó li ngóc du dy. Nghe các bác nói chuyn, mình tưởng như mt nước đến nơi.
Mình v, tìm my cái xu-chiêng ca bà ch, ly hai cái que gp ném vào góc nhà. Bà ch tìm mãi không thy mi hi mình:
–    Mày có thy cái “np” ca ch nó rơi đâu không (ch không dám gi thng tên nó ra)
Mình t ra bt hp tác:
–    Cái y là cái gì, tôi biết đâu vic ca bà.
Bây gi nghĩ li, thy ác vi ch quá. Hi y ch em mua được mt cái áo ngc cũng khó khăn lm vì đâu có tin, không đơn gin bng mua b áo vét bây gi.
Cái yếm ca thế h m mình ch còn trong các v din v tích xưa như vai Th Mu chng hn. Đôi khi thy các cô chp nh đưa lên mng, nhưng cũng ch là biu din đ chp nh thôi.
Sau v áo ngc Trung Quc có đn cht lng hay nhng viên thuc l, trên facebook có my bn vn đng tr li cái yếm truyn thng. nh đưa lên cũng đp tht, nht là cnh chp trong đm sen. Có th cái truyn thng bây gi tr thành l mt, mà l thì sinh ra s hp dn nào đó đôi khi không lý gii được. Nhưng chc nhiu bn không tin lm vi ý tưởng này, vì ghét hàng Trung Quc quá mà hô tr v vi bn sc dân tc thôi. Ch em không th mc yếm đi do ph. Mc áo ngoài vào thì rt bùng nhùng nhưng quan trng hơn là li thế ca vòng mt s không còn. Còn ch em nào không có li thế thì cũng không th dùng th thut to dáng. Vic tr li cái yếm ngày xưa chc khó được ch em chp nhn.
Nhưng còn my viên thuc l và rt nhiu cái bt bình thường na trong các mt hàng khác ca Trung Quc? Tt nht là không dùng hàng Trung Quc, cho dù r và bt mt. Ti sao không nhp hàng ca Thái Lan hay các nước khác trong khu vc? Còn vic c đng cho vic dùng hàng ni đa, điu này cũng quí nhưng trước hết các doanh nghip Vit Namnói chung và ngành may mc nói riêng cn phi tìm cách h giá thành sn phm và nm bt kp thi th hiếu ca người tiêu dùng. Cn thay đi tư duy ly giá thành đnh giá bán mà phi tìm cách h giá thành cho phù hp vi giá th trường khu vc. Nếu không làm được điu đó thì đng nói đến cnh tranh. Chuyn vn đng người Vit Nam dùng hàng Vit Nam cũng ch là mt s c vũ mà thôi.
5/11/2012
This entry was posted on 15/11/2012, in Tạp bút.