Minh Hằng – Trăng vẫn sáng

Minh Hằng – Trăng vẫn sáng

 NGUYỄN TƯỜNG THỤY

.

Chẳng cần phải lục tài liệu, tôi vẫn nhớ như in Bùi Thị Minh Hằng bị bắt bao nhiêu lần, vào những ngày nào, trong trường hợp nào; mỗi lần bị giam, giữ là bao nhiêu ngày.

Oan khiên nhất là việc Minh Hẳng bị bắt đưa vào trại cải tạo Thanh Hà 5 tháng. Cô cũng đi biểu tình như mọi người, chỉ khác mọi người là hô to hơn những khẩu hiệu chống Trung Quốc, yêu cầu toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam.

Chỉ còn vài ngày nữa là kỷ niệm 1 năm Minh Hằng bị bắt. Tuy vậy, tôi viết những dòng này không phải để kỷ niệm cái ngày đáng buồn ấy, dẫu rằng rất đáng nhớ. Tôi viết vì tôi đang đau xót thay Minh Hằng …

Sự kiện Minh Hằng bị bắt ngày 27/11/2011 rồi đưa thằng vào trại Thanh Hà làm chấn động những người biểu tình tại Hà Nội và những người yêu nước trong nước cũng như hải ngoại. Mọi người thương cô, lên tiếng bảo vệ cô, gom góp nhiều, ít để bù đắp cho cô. Thật là hiếm có ai được quan tâm đến thế.

Những tấm lòng thơm thảo của bà con trong nước và hải ngoại cũng đã đến được với cô tuy chỉ là những gói quà, những đồng tiền tiêu vặt, chi phí đi lại thăm nuôi. Vì không ai được trực tiếp thăm cô nên mọi sự giúp đỡ dành cho Minh Hằng phải thông qua con trai cô, và như vậy, cô không thể biết được cụ thể. Sự giúp đỡ này cũng chấm dứt khi nhà cầm quyền trả tự do cho cô.

Minh Hằng một con người can trường dũng cảm đến phi thường. Cô không bao giờ tỏ ra sợ hãi, khuất phục trước bạo quyền. Cô từng có những hành động phản đối chế độ trại cải tạo như tuyệt thực, đập đầu, cắt ven tay, lấy kéo cắt chỉ rạch bụng không thành. Ra trại, cô tuyên bố tự thiêu để phản đối chính quyền đàn áp, bức hại những người dân vô tội.

Vừa rồi, anh em gặp nhau, Hằng nói cô chỉ mơ đến một cái chết sao cho có ích, cho xứng đáng mà thôi.

Tuy không muốn cô làm như thế nhưng tôi hiểu những việc làm, lời tuyên bố của cô là thật, theo cái lẽ tự nhiên của cô. Không phải để dọa ai, cũng không phải để lấy tiếng.

Mọi người thương và quí trọng Minh Hằng bởi nhiều lẽ. Ngoài tinh thần quả cảm, Hằng còn có một hoàn cảnh đặc biệt. Gia đình cô không được êm ấm, chị em mâu thuẫn, các con không đáp ứng được mong muốn của mẹ …

Đằng sau vẻ kiên cường, mạnh mẽ của Minh Hằng là những nỗi niềm sâu kín u uất. Hẳn là không ít lúc, Minh Hằng lặng lẽ ngồi khóc cho thân phận của mình.

Nhưng không vì thế mà cô sống khác đi. Cô là con người cao thượng. Phải đánh giá cô bằng việc làm, bằng bản lĩnh, bằng tiết tháo, bằng nghĩa cử chứ không thể lấy tiêu chuẩn đạo đức học trò hay công dân ngoan ngoãn để đánh giá cô. Xin đừng khoét sâu thêm vào nỗi đau của cô rồi đặt ra vấn đề vì sao, vì sao …

Trong cuộc đấu tranh vì chủ quyền đất nước, vì một xã hội tốt đẹp, công bằng, Minh Hằng ngày càng vững vàng hơn. Hằng nói với tôi: “Cảm ơn Đảng và Nhà nước đã biến em từ một người nội trợ Bùi Hằng thành chiến sĩ Bùi Hằng”.

Đúng vậy, Minh Hằng bây giờ đã chín chắn hơn, bản lĩnh hơn. Còn cái tình của cô đối với bè bạn vẫn chứa chan. Điều này giải thích vì sao sau khi ra trại, bị cưỡng chế về thẳng Vũng Tàu, nhiều người từ Hà Nội đã vào với Minh Hằng. Hơn 6 tháng sau, một cuộc đón mừng Minh Hằng ra Hà Nội đã diễn ra trong không khí ấm áp, cảm động và thấm đẫm tình người.

5 tháng trong trại, Minh Hằng mất đi nhiều thứ, đau đớn nhất là về tình cảm gia đình. Về mặt kinh tế, chuyện nhà cửa, nợ nần cũng rất phức tạp nhưng cô không kể lể. Có một lần mấy anh em Hà Nội bàn với tôi làm cách nào để giữ được nhà cho Hằng. Tôi hỏi Hằng về chuyện nợ nần, về nhà cửa, Hằng gạt đi. Về mặt này, cô rất khái tính.

Trong hoàn cảnh như thế, Hằng vẫn tiếp tục đấu tranh, vẫn tìm cách giúp đỡ những dân oan và nhiều cảnh ngộ khác. Hằng vẫn sống vì người khác, vẫn quan tâm đến mọi người. Cô tận tình chu đáo với bè bạn như những người nhà quê chân chất.

Có điều bây giờ, cô khó khăn hơn rất nhiều so với trước khi tham gia biểu tình chống Trung Quốc. Mất mát của cô lớn quá. Mà tôi thì không làm gì được cho cô.

Tôi đã viết nhiều bài bảo vệ Minh Hằng. Hằng chưa bao giờ làm cho tôi ân hận về những gì tôi viết ra vì cô. Bài thơ “Hằng ơi” tôi viết trên đường đi thăm Minh Hằng về nhưng không được gặp, có câu:

Hãy kiên trung nhé, Minh Hằng 
Tên em vằng vặc, trăng rằm cũng ghen.

Và bây giờ Minh Hằng – trăng vẫn sáng.

 

Minh Hằng trong khi biểu tình chống Trung Quốc

.

Minh Hằng trong trại cải tạo Thanh Hà

.

Minh Hằng khi vừa ra trại

.

Hai anh em gặp lại nhau sau 1 năm xa cách.

25/11/2012

NTT

Advertisements

20 thoughts on “Minh Hằng – Trăng vẫn sáng

  1. Dân ta trong “chế độ” ta
    Mà sao nước mắt ứa ra thế này.
    Nhìn mấy tấm hình trên, có lẽ không ai cầm được nước mắt đâu bác Thụy ạ. Chúc Minh Hằng và gia đình sức khỏe, và không bao giờ được quên những tháng năm cay đắng này.

  2. Ước gì tôi được chia sẽ những giọt nước mắt với bác Thụy. Cảm ơn bác nhiều và cho gửi lời cảm ơn đến Hằng, vì anh em bác đã làm được những việc mà chúng tôi chưa làm được.

  3. Tôi không quen biết Bùi Hằng , chỉ thấy cô nhiệt tình trong các các cuộc biểu tình yêu nước , rồi bị bắt bớ đánh đập , rồi bị tù đầy ! Tới đây thì tôi chú ý nhiều hơn và thấy quen lắm , hóa ra cô khá giống con ông cậu tôi ! Nhưng cảm tình và mến phục cô là hành động yêu nước ! Blog Nguyễn Tường Thụy dành cho BH những tình cảm thân quí ấy cũng giống như tất cả mọi người yêu nước chân chính khác ! chúng ta tin là chị sẽ đứng vững trong mọi hoàn cảnh éo le trắc trở này . Lần nữa tôi gửi chị lời chào mến phục và cầu mong chị bình an khỏe mạnh .

  4. Pingback: Tin thứ Hai, 26-11-2012 « BA SÀM

  5. Theo tôi cô ấy bây giờ vẫn rất khổ, vẫn rất đáng để chúng ta tiếp tục chia sẻ về mọi thứ. Nhưng đáng tiếc hiện nay một số người kể cả “đồng đội” của cô đã nhìn cô với con mắt khác con mắt cứng nhắc theo “văn bản thông báo”. Chắc cô ấy lại càng buồn hơn. Chuyện này chắc phải có chỉ đạo tế nhị nào đây? Nnưng có được tình cảm vợ chồng Nhà văn N.T.Thụy và bạn bè trên cả nước dành cho mình chắc cô Bùi Hằng cũng đỡ tủi lắm.
    Thật tội cho một người phụ nữ nhiều éo le và lòng yêu nước.

  6. Thương chị Minh Hằng. Kính bác Tường Thuỵ. Khinh bỉ bọn bán nước, hại dân.

  7. Pingback: Tin thứ Hai, 26-11-2012 | Dahanhkhach's Blog

  8. “Công dân ngoan ngoãn” chỉ là những công dân hạng xoàng. Tôi khâm phục Bùi Hằng!

    Thơ tặng Bùi Hằng

    Bất công

    Xã hội còn nhiều bất công
    Người tranh đấu cho bất công
    …bị bất công
    bất công chồng bất công
    bất công nhất trong bất công !

    18-2-2012

  9. Pingback: Anhbasam Điểm Tin thứ Hai, 26-11-2012 | bahaidao2

  10. Hằng ơi.
    Khóc đi em. Khóc cho cay đắng thêm mùa ngọt. Khóc để tủi hờn đơm hoa trái tương lai.

  11. Rất yêu quý và cảm phục Minh Hằng nhưng với tấm lòng và tình cảm của bác Tường Thụy làm cho người đọc yêu quý,cảm phục cả hai.
    Xin chúc sức khỏe cả hai gia đình, mạnh khỏe bình an.

  12. Cảm ơn tác giả chụp tấm ảnh bác Tường Thụy & Minh Hằng!

    Không cần đọc, không cần xem, không cần tìm hiểu với những người vô cảm…
    Nhưng chỉ cần nhìn tấm ảnh này, nhìn gương mặt và những giọt nước mắt của NHỮNG NGƯỜI BIỂU TÌNH YÊU NƯỚC DŨNG CẢM này chúng ta sẽ hiểu tấm lòng cao đẹp của họ đối với đất nước và đất nước cần họ đến chừng nào…

    Thương quý vô cùng!!!

  13. Bức ảnh cuối cùng đã làm tôi rơi nước mắt.
    Vẻ mặt, ánh mắt, tâm trạng của anh Thụy và chị Hằng nói lên toàn cảnh bi kịch của tất cả những người VN chân chính còn giữ được chút ít tính người và phẩm chất của dân tộc.

    Cầu mong anh Thụy có đủ sức khỏe để “đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”
    Cầu mong chị Hằng có đủ nghị lực để vượt qua thử thách.

    Chép lại hai câu thơ của chí sĩ PHAN BỘI CHÂU để tặng chị Hằng, tặng anh Thụy:

    VÍ PHỎNG ĐƯỜNG ĐỜI BẰNG PHẲNG CẢ
    ANH HÙNG HÀO KIỆT CÓ HƠN AI!

  14. Pingback: MINH HẰNG – TRĂNG VẪN SÁNG (Nguyễn Tường Thụy) « Ngoclinhvugia's Blog

  15. Pingback: NHẬT BÁO BA SÀM : TIN THỨ HAI 26-11-2012 « Ngoclinhvugia's Blog

  16. Bùi Thị Minh Hằng không biết nói câu gì ngoài gửi những dòng trân quý biết ơn trước sự sẻ chia của Bác Thụy cũng như tất cả các Bác- các cô chú – Anh chị em .

Đã đóng bình luận.