Archive | 18/01/2013

Cơ hội tự sỉ cho các nhà văn Việt Nam

 .

Việc nữ nghệ sĩ Kim Chi từ chối nhận giải thưởng từ thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có lẽ là một trường hợp xưa nay chưa từng có ở Việt Nam. Để bình bầu có lẽ chị cũng đứng vào hàng vĩ nhân lương tâm của thế giới. Kim Chi chỉ là diễn viên điện ảnh, có nghĩa là, chị chỉ là người dùng ngoại hình để thể hiện nghệ thuật. Chị hiển nhiên là phận đàn bà – nữ nhi – chân yếu tay mềm, vậy mà dám dấn thân dũng cảm sống theo tiêu chí của lương tâm mình, phù hợp với ý chí chung của công ước quốc tế và dân chúng lương thiện, đủ thấy đáng chiêm ngưỡng đến mức nào! Vậy mà hãy nhìn đa số các nhà thơ, nhà văn, văn nghệ sĩ, hay trí thức của nước Việt ta, dù là những tác giả có tư duy và sáng tạo bởi bộ não, cảm xúc đòi hỏi phải tinh tế, vấn đề trọng đại và vĩ mô của tinh thần, đã có vị nào dám từ chối giải thưởng lớn đến thế chưa, hay là các vị còn bận chen chúc nhau lách qua kẽ cửa hẹp của Hội Nhà văn, rồi đua nhau kiễng gót hái giải thưởng từ cấp làng, cấp xã, cấp tỉnh, rồi trung ương? Tiếp tục đọc

Cơ hội tự sỉ cho các nhà văn Việt Nam

Nguyễn Hoàng Đức 
Việc nữ nghệ sĩ Kim Chi từ chối nhận giải thưởng từ thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có lẽ là một trường hợp xưa nay chưa từng có ở Việt Nam. Để bình bầu có lẽ chị cũng đứng vào hàng vĩ nhân lương tâm của thế giới. Kim Chi chỉ là diễn viên điện ảnh, có nghĩa là, chị chỉ là người dùng ngoại hình để thể hiện nghệ thuật. Chị hiển nhiên là phận đàn bà – nữ nhi – chân yếu tay mềm, vậy mà dám dấn thân dũng cảm sống theo tiêu chí của lương tâm mình, phù hợp với ý chí chung của công ước quốc tế và dân chúng lương thiện, đủ thấy đáng chiêm ngưỡng đến mức nào! Vậy mà hãy nhìn đa số các nhà thơ, nhà văn, văn nghệ sĩ, hay trí thức của nước Việt ta, dù là những tác giả có tư duy và sáng tạo bởi bộ não, cảm xúc đòi hỏi phải tinh tế, vấn đề trọng đại và vĩ mô của tinh thần, đã có vị nào dám từ chối giải thưởng lớn đến thế chưa, hay là các vị còn bận chen chúc nhau lách qua kẽ cửa hẹp của Hội Nhà văn, rồi đua nhau kiễng gót hái giải thưởng từ cấp làng, cấp xã, cấp tỉnh, rồi trung ương?
Việc chị Kim Chi từ chối giải thưởng của thủ tướng, xét về mặt lý thuyết là đứng hàng đầu nhân phẩm, cũng như lương tâm nhân loại. Đó là cách Bất thừa nhận, hay Bất cộng tác một cách bất bạo động. Từ chối gía trị quan diện của nhà nước bất xứng để xác định giá trị theo lẽ phải thường trực của loài người. 
Lý thuyết đó về mặt nhân phẩm đứng chót vót trên đỉnh cao nhân loại. Nhà tư tưởng Mỹ, ngài Thoreau đã không đóng thuế để chịu vào tù. Ông nói: tôi không thể đóng thuế cho một chính quyền mà nó dùng đồng tiền đó vào những việc làm sai trái nhằm chống lại nhân dân. Lý thuyết của ông được gọi là “Bất hợp tác” (non-contact). Ngài Gandhi đã không mất một viên đạn nào để đòi độc lập cho dân Ấn Độ, khiến không chỉ dân tộc Ấn phong thánh cho ngài với cái tên thánh Gandhi, mà còn khiến nhiều chính phủ ở Âu Mỹ trọng nể. Gandhi thừa nhận đã lấy Thoreau làm người thầy của mình, và học tập cái “Bất cộng tác” của Thoreau để biến thành cái “Bất bạo động” (non-violence) của ông. 
Hãy thử nhìn Kim Chi, với mức độ rụp một cái từ chối giải thưởng từ tay thủ tướng đương thời, chẳng phải là bất cộng tác ở tầm vóc cao nhất sao? Thủa xưa hai bà Trưng Trắc và Trưng Nhị tuy là niềm tự hào của nước Việt, nhưng đó là niềm tự hào bất đắc dĩ, vì hai bà quần hồng phải đứng lên đánh ngoại xâm thử hỏi những mày râu sức dài vai rộng đi đâu? Giờ hãy nhìn vào đội ngũ đàn ông Việt Nam, cả nghìn người mỗi năm vẫn còn lo chen chúc đòi vào hội. Vận nước đâu có lo, danh dự thì xa lắc, hoài bão thì bò quanh chiếu thơ ú ớ mấy thán từ biến thể về tình dục… so với Kim Chi có sỉ nhục không? 
Chuyện của Kim Chi khiến chúng ta nhớ đến học giả Nguyễn Hiến Lê (1912-1984), cách nay đúng 40 năm (1973) tại Việt Nam Cộng Hoà khi từ chối nhận Giải tuyên dương Văn học Nghệ thuật của báo Tiền Tuyến thuộc chính phủ. (Giải 1 triệu đồng tương đương 25 lượng vàng). 
Ông để lại một câu nói thật nhân văn: “Mỗi người đã phải đóng vai trò trong xã hội thì tôi lựa vai trò thư sinh. Sống giữa sách và hoa, được lòng quí mến, tin cậy của một số bạn và độc giả, tôi cho là sướng hơn làm một chính khách được hàng vạn người hoan hô. Nhưng làm nhà văn thì phải độc lập, không nên nhận một chức tước gì của chính quyền…” (Nguyễn Hiến Lê) 
Còn các nhà văn, nhà thơ hiện giờ ra sao? Ở Việt Nam hiện nay đang có tình trạng cả khoa đều làm bằng thạc sĩ bằng cách tự chấm cho nhau, mà nhân gian vẫn nói đùa “chín phẩy năm” điểm tức là “nắm phải chim”. Có nhiều nhà thơ ẵm hết giải bé đến giải to, nhưng rút cục vẫn phải thừa nhận “chúng ta là tép”. Giải thưởng không có tiêu chí, chỉ loanh quanh chấm và trao cho các đồng đội thuộc hệ “nước phở mậu dịch” giống mình, thì làm sao có thể phát hiện ra nhân tài. Thật ra nói đích xác, người ta đánh chặn hiền tài nhiều hơn là phát hiện. Nhưng than ôi ống kính mậu dịch bé lắm, giải thưởng thì ít, nhưng hội viên đông nghìn nghịt đang kéo đàn kéo đống đòi qua cửa hẹp mỗi năm, làm sao đòi đến lượt đây? 
Xin hãy nhìn bài học của Kim Chi và Nguyễn Hiến Lê. Còn nếu ngoảnh mặt đi, ta mãi mãi chỉ là nhà thơ trên chiếu rách nỉ non, nếu có chút kiêu hãnh thì chỉ là thứ hãnh diện trong xó tối, làm sao có thể là niềm tự hào của ánh sáng vinh quang nhân loại? 
NHĐ 17/01/2013
Tác giả gửi cho NTT blog
This entry was posted on 18/01/2013, in Báo chí.

Lời thương từ bà quả phụ Ngụy Văn Thà

Lời Tác Giả: Chỉ còn đúng một ngày nữa là tròn 39 năm ngày Hoàng Sa bị quân xâm lược Trung Quốc cưỡng chiếm. Ngày 19/1/1974 đó đã được đánh dấu bằng một trận Hải Chiến Hoàng Sa oanh liệt giữa Hải Quân VNCH với quân Trung Quốc xâm lược. Do phía Trung Quốc có lực lượng đông, chuẩn bị kĩ lại được Hoa Kỳ bật đèn xanh và Miền Bắc làm ngơ, nên Hải Quân VNCH đã thất bại! Nhưng tấm gương chiến đấu dũng cảm và xả thân vì Tổ Quốc của các chiến sĩ ta thì muôn đời sau sẽ được lịch sử ghi danh.
Đặc biệt trong trận Hải Chiến Hoàng Sa đó, Thiếu Tá HQ Ngụy Văn Thà, Hạm Trưởng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10 đã mưu trí dũng cảm hạ gục được hai chiến hạm 389 và 396 của bọn Trung Quốc xâm lược. Nhưng HQ 10 cũng đã bị hư hỏng nặng, nhiều chiến sĩ hi sinh và bị thương trong đó có Đại Úy Hạm Phó Nguyễn Thành Trí. Lúc đó, Hạm Trưởng Ngụy Văn Thà đã quyết định chiến đấu đến giọt máu cuối cùng và các anh đã tiếp tục nã đạn vào các chiến hạm của TQ. Cuối cùng các anh đã bị chết chìm cùng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10 vào lúc 14 giờ 52 phút ngày 19/1/1974, tức ngày 27 tết Giáp Dần! Quân ta đã có 74 chiến sĩ hi sinh anh dũng.

Nhân dịp này, tôi xin trân trọng gửi tới quý vị độc giả gần xa một bài viết để tưởng nhớ Thiếu Tá HQ Ngụy Văn Thà phỏng theo lời kể của bà quả phụ Ngụy Văn Thà, bà Huỳnh Thị Sinh nay vẫn còn sống tại Sài Gòn cùng các con cháu.
(Phỏng theo lời kể của bà Huỳnh Thị Sinh)
Anh ơi nhớ chăng?
Hôm đó ra đi anh đã quay về mấy bận
Nói đang sửa tàu hư, rồi anh gọi em hoài!
Từ chung cư Nguyễn Kim ngó xuống nhìn
Em đã thấy anh xách va li quay lại
Và gọi với lên “Tàu còn sửa đến mai!”
Nhưng tàu sửa xong ngay và anh đi, đi mãi
Đi đến tận bây giờ rồi ở mãi “Chốn Bồng Lai”!
Em đã quen với những cuộc ra đi như vậy
Nay Vũng Tàu, Nha Trang mai Đà Nẵng, Hoàng Sa
Được ở nhà mươi hôm anh chăm sóc ba con gái
Đứa chín tuổi, đứa sáu năm còn bé út lên ba
Các con cũng đã quen với những chuyến xa ba
Nên mỗi lần chia tay không đứa nào dám khóc
Chỉ bé lớn một lần ngồi cầu thang lau nước mắt
Bị bé út “lêu lêu” làm chị nó phải cười xòa
Nhưng cái lần cuối này anh đi em thấy điềm rất lạ
Anh đứng dưới sân nhìn lên mắt như đẫm lệ nhòa
Anh đi rồi làm suốt đêm em không sao chợp mắt
Vì có tin quân mình đang đụng giặc tại Hoàng Sa!
Chiều hôm sau tin báo về
Anh đã bị giặc bắn chìm cùng tàu HQ10 – Nhật Tảo!
Sau khi đã phá tan hai chiến hạm của giặc Tàu
Nhưng trừ con lớn, hai đứa sau vẫn không hề hay biết
Ngày nào chúng cũng ngồi chờ: “Ba của chúng con đâu?”
Em khôn xiết khổ đau tháng ngày ngồi ngóng đợi
Và hy vọng thời nay Trời còn có phép màu
Giúp kéo tàu Hộ Tống Hạm lên đưa anh về một buổi
Thăm lại các con thơ cho chúng vợi buồn đau!
Anh ơi!
Ba mươi chín năm rồi! Anh đã tròn tuổi bảy mươi
Các con của chúng ta nay cũng đã thành gia thất
Nhưng em không thể nào tin là anh yêu đã mất
Vì đêm nào em cũng nghe tiếng anh gọi: “Em ơi!”
Khi đươc trở về trời, ai cũng cần nấm đất
Để vợ con ngày tết, ngày mất còn có chỗ cắm nhang
Nay anh nằm dưới biển sâu nơi giặc Tàu cưỡng chiếm
Ba mươi chín năm trời hồn xác dạt lang thang!
Không có anh nhưng vì còn các con, em phải sống!
Rồi bán dần thứ nọ thứ kia để nuôi chúng trưởng thành
Nay nhà ở cũng đang phải chờ, mấy năm liền thuê trọ
Nên chưa có chỗ đặt bàn thờ để treo ảnh của anh!
Anh Thà ơi!
Em nhớ lắm ngày xưa mỗi lần về nghỉ phép
Anh đưa cả bốn mẹ con em tới phố Nguyễn Tri Phương
Ăn ốc luộc chấm mắm gừng mồm út cay bật khóc
Anh cười hiền ôm dỗ con ngó phụng phịu mà thương!
Ôi ước gì em và các con được một lần ra đảo
Để thả 74 vòng hoa tang trên biển cả bao la
Nguyện cầu hương hồn 74 các anh được về quê ăn tết
Để các anh thôi bị giặc Tàu xéo dày giữa Hoàng Sa!
Đến mùa bão, ngư dân ta hay vào Hoàng Sa lánh nạn
Vẫn thường bị quân Trung Quốc đuổi ra giữa biển khơi
Hồn các anh có thiêng xin hãy cứu đồng bào gặp nạn
Vì dân Việt Nam mình còn khổ lắm, các anh ơi!
Ôi giá em đưa được anh về Trảng Bàng như anh từng ao ước
-Nếu anh hi sinh, xin em để xác anh được về lại quê nhà!
-Để được nằm gần má, gần ba, gần ông bà nội ngoại!
Có ai ngờ xác anh nay trôi dạt mãi Hoàng Sa!
Em không dám mơ các anh sẽ được vinh danh, tạc tượng
Mà chỉ ước biển đảo quê hương không còn giặc xâm lăng!
Cho đất nước bớt lầm than, dân thôi phải bị lao tù oan trái
Để Hoàng Sa sớm trở về Đất Mẹ Cửu Long Giang!
Hà Nội, 18/1/2013
Ts. Đặng Huy Văn
Tác giả gửi cho NTT blog

Lời thương từ bà quả phụ Ngụy Văn Thà

Lời Tác Giả: Chỉ còn đúng một ngày nữa là tròn 39 năm ngày Hoàng Sa bị quân xâm lược Trung Quốc cưỡng chiếm. Ngày 19/1/1974 đó đã được đánh dấu bằng một trận Hải Chiến Hoàng Sa oanh liệt giữa Hải Quân VNCH với quân Trung Quốc xâm lược. Do phía Trung Quốc có lực lượng đông, chuẩn bị kĩ lại được Hoa Kỳ bật đèn xanh và Miền Bắc làm ngơ, nên Hải Quân VNCH đã thất bại! Nhưng tấm gương chiến đấu dũng cảm và xả thân vì Tổ Quốc của các chiến sĩ ta thì muôn đời sau sẽ được lịch sử ghi danh.

Đặc biệt trong trận Hải Chiến Hoàng Sa đó, Thiếu Tá HQ Ngụy Văn Thà, Hạm Trưởng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10 đã mưu trí dũng cảm hạ gục được hai chiến hạm 389 và 396 của bọn Trung Quốc xâm lược. Nhưng HQ 10 cũng đã bị hư hỏng nặng, nhiều chiến sĩ hi sinh và bị thương trong đó có Đại Úy Hạm Phó Nguyễn Thành Trí. Lúc đó, Hạm Trưởng Ngụy Văn Thà đã quyết định chiến đấu đến giọt máu cuối cùng và các anh đã tiếp tục nã đạn vào các chiến hạm của TQ. Cuối cùng các anh đã bị chết chìm cùng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10 vào lúc 14 giờ 52 phút ngày 19/1/1974, tức ngày 27 tết Giáp Dần! Quân ta đã có 74 chiến sĩ hi sinh anh dũng.

Nhân dịp này, tôi xin trân trọng gửi tới quý vị độc giả gần xa một bài viết để tưởng nhớ Thiếu Tá HQ Ngụy Văn Thà phỏng theo lời kể của bà quả phụ Ngụy Văn Thà, bà Huỳnh Thị Sinh nay vẫn còn sống tại Sài Gòn cùng các con cháu. Tiếp tục đọc

Hoàng Sa – Tường trình 35 năm sau: Kỳ 1+2

Hoàng Sa – Tường trình 35 năm sau: Kỳ 1+2

.

Nhân kỷ niệm 39 năm ngày mất Hoàng Sa vào tay Trung Cộng, chúng tôi xin giới thiệu lại loạt bài “Hoàng Sa – Tường trình 35 năm sau”. Tác giả là Bùi Thanh, khi ấy là phó Tổng biên tập báo Tuổi trẻ. Ông bị mất chức trong vụ “khủng hoảng báo chí hậu PMU-18”.

“Hoàng Sa – Tường trình 35 năm sau” là khúc ca bi tráng của các chiến sĩ quân lực Việt Nam cộng hòa, khoét sâu vào tâm khảm mỗi người Việt Nam chân chính.

Hồi ức này báo Tuổi trẻ đăng năm 2009. Theo Dân Luận thì khi bài viết được báo Tuổi Trẻ biên soạn lại, nhiều đoạn của bản gốc đã bị cắt bỏ. Chính vì lẽ đó, chúng tôi lấy theo Dân Luận, tức là lấy theo blog Bùi Thanh.

Cũng theo Dân luận, Tuổi Trẻ mới đăng được 2 kỳ thì cáo lỗi với bạn đọc. Tuy nhiên, hiện nay ta có thể đọc được cả 3 kỳ của Tuổi trẻ ở:

Hoàng Sa – tường trình 35 năm sau – Kỳ 1: Hoàng Sa trong ký ức một đảo trưởng

Hoàng Sa – tường trình 35 năm sau – Kỳ 2: Biển động  

Hoàng Sa – tường trình 35 năm sau – Kỳ 3: 30 phút và 35 năm 

Xin phép tác giả, xin phép trang Dân Luận được đăng lại loạt bài viết này. Tiếp tục đọc

Công an Hà Nội vi phạm pháp luật: Ghép tội trốn thuế, bắt giam thai phụ

Công an Hà Nội vi phạm pháp luật: Ghép tội trốn thuế, bắt giam thai phụ

.

VRNs (17.01.2013) – Hà Nội – Hôm qua, ông Trần Đình Huy đã gởi một lời Kêu cứu khẩn cấp đến các tổ chức Uỷ ban bảo vệ bà mẹ trẻ em Trung Ương, Hội liên hiệp phụ nữ Việt Nam, Các tổ chức bảo vệ bà mẹ, trẻ em Việt Nam và Quốc Tế, Các bà mẹ đang mang thai trên toàn thế giới, Các cơ quan truyền thông Việt Nam và Quốc Tế, để xin mọi người lên tiếng cứu vợ ông là bà Nguyễn Thị Oanh đã bị bắt và tạm giam một tháng qua, vì là trợ lý cho một giám đốc bị gán ghép cho tội trốn thuế.

Tiếp tục đọc