Archive | 19/01/2013

Đã quên nỗi nhục mất Hoàng Sa chưa?

NGUYỄN TƯỜNG THỤY
Chuyện xưa: Câu Tiễn là vua nước Việt. Khi Ngô vương Phù Sai chuẩn bị tấn công nước Việt, Câu Tiễn mang quân chủ động đánh trước. Vì xem thường binh lực của nước Ngô mà Câu Tiễn bị thua to ở Phù Tiêu, đem tàn quân trốn tránh ở núi Cối Kê.
Phù Sai đem quân bao vây Cối Kê, Câu Tiễn buộc phải xin hàng. Ông bị đưa về nước Ngô làm con tin. Ông dùng khổ nhục kế, tỏ ra một lòng một dạ với Ngô Vương kể cả phải nếm phân chẩn bệnh cho Phù Sai, nên Phù Sai cho là ông đã mất hết ý chí bèn tha cho về.Thời gian ở nước Ngô cũng như khi được thả về nước, Câu Tiễn phải chịu rất nhiều nhục nhã và lao khổ để nuôi chí báo thù. Ông bỏ giường, lấy gai lót lên nền nhà để nằm. Quả mật đắng luôn luôn treo ở gần, thỉnh thoảng lại nếm một ít như để nhắc lại nỗi tủi nhục, khổ đau. Mỗi lần như thế là một lần Câu Tiễn tự hỏi: “Đã quên nỗi nhục ở Cối Kê chưa?”. Cụm từ nếm mật nằm gai” sinh ra từ đó
Sau này, Câu Tiễn lấy được nước Ngô, Phù Sai tự vẫn.
Chuyện nay: Ngày 19/1/1974, Hải chiến Hoàng Sa nổ ra giữa Việt Nam cộng hòa và Trung Cộng sau 3 ngày hai bên triển khai thế trận. Trong một cuộc giao tranh chừng 30 phút, quần đảo Hoàng Sa đã rơi vào tay quân xâm lược Trung Cộng. Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam, trước đó đang do Việt Nam cộng hòa quản lý.
Trong cuộc hải chiến ấy, 74 chiến sĩ quân đội Việt Nam cộng hòa dã tử trận. Một số người lênh đênh trên biển sau mới được tàu chở dầu Hòa Lan hoặc ngư dân cứu vớt. Có người chết trên biển vì bị thương và kiệt sức. Có người được vớt lên nhưng sau đó không qua khỏi.
39 năm qua, người ta phân tích, đi tìm nguyên nhân của việc mất Hoàng Sa. Không thể đổ cho những người lính chiến đấu không dũng cảm. Cũng khó mà chỉ đổ cho phương tiện chiến đấu thiếu hay lạc hậu. Người ta phân tích nguyên nhân sâu xa của nó mà thuyết phục nhất có lẽ là bởi công hàm của ông Phạm Văn Đồng năm 1956. Nhưng không chỉ vì mỗi cái công hàm ấy mà vì chính sách ngoại giao của Việt Nam dân chủ cộng hòa.
Mất Hoàng Sa là nỗi đau không thể nào nguôi trong tâm khảm mỗi người Việt Nam chân chính. Mỗi năm, cứ đến ngày 19/1, lòng chúng ta lại quặn thắt hơn lúc nào hết. Nỗi hận này không bao giờ được quên.
Thiết nghĩ, mỗi người Việt Nam, trước hết là các nhà lãnh đạo đất nước cũng nên học người xưa, thỉnh thoảng cần tự vấn: “Đã quên nỗi nhục ở Hoàng Sa chưa?”
19/1/2013
NTT
Advertisements

Đã quên nỗi nhục mất Hoàng Sa chưa?

Đã quên nỗi nhục mất Hoàng Sa chưa?

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

.

Chuyện xưa: Câu Tiễn là vua nước Việt. Khi Ngô vương Phù Sai chuẩn bị tấn công nước Việt, Câu Tiễn mang quân chủ động đánh trước. Vì xem thường binh lực của nước Ngô mà Câu Tiễn bị thua to ở Phù Tiêu, đem tàn quân trốn tránh ở núi Cối Kê.

Phù Sai đem quân bao vây Cối Kê, Câu Tiễn buộc phải xin hàng. Ông bị đưa về nước Ngô làm con tin. Ông dùng khổ nhục kế, tỏ ra một lòng một dạ với Ngô Vương kể cả phải nếm phân chẩn bệnh cho Phù Sai, nên Phù Sai cho là ông đã mất hết ý chí bèn tha cho về. Tiếp tục đọc

Tên các anh còn mãi ngàn sau

Tên các anh còn mãi ngàn sau

Huỳnh Văn Úc

Ngày 19/1/2013 các bạn trẻ ở Hà Nội đã thả xuống Sông Hồng
74 ngọn hoa đăng để tưởng nhớ các liệt sĩ trận hải chiến Hoàng Sa.

.

Mười chín tháng Giêng
Ngày này ba mươi chín năm về trước
Bảy mươi tư người đã hy sinh vì nước
Những anh hùng bảo vệ Hoàng Sa.
Ngày này năm nay
Chúng em kết bảy mươi tư đóa hoa
Mang bảy mươi tư ngọn lửa,
Dẫu biết rằng các anh không còn nữa
Chúng em vẫn thả xuống sông Hồng,
Sông Hồng sẽ mang chúng ra Biển Đông
Gửi đến vong hồn liệt sĩ.
Tên các anh còn mãi ngàn sau
Lòng chúng em còn mãi nỗi đau.

 Tác giả gửi cho NTT blog

Thư gửi bà Huỳnh Thị Sinh, vợ cố trung tá Ngụy Văn Thà

Hà Nội, ngày 18 tháng 1 năm 2013
Kính gửi Bà quả phụ Huỳnh Thị Sinh, vợ cố Trung tá Ngụy Văn Thà;
Thưa Bà;
Chúng tôi những người con nước Việt, trong những ngày này, lòng đang hướng về Hoàng Sa và Trường Sa thân yêu của Tổ quốc xin gửi đến Bà cùng gia đình lời thăm hỏi ân cần và lời chúc an lành, hạnh phúc!
Cách đây 39 năm, ngày 19/1/1974, trong một cuộc chiến không cân sức với quân xâm lược Trung Cộng để bảo vệ Hoàng Sa, Trung tá Ngụy Văn Thà, Hạm trưởng Chiến hạm Nhật Tảo HQ-10 đã tử trận cùng 73 đồng đội của Ông. Từ đó, toàn bộ quần đảo Hoàng Sa đã rơi vào tay quân xâm lược.

Chúng tôi vô cùng xúc động trước sự hy sinh anh dũng của Ông nhà. Ông đã hiến thân vì Tổ quốc – một sự hy sinh vẻ vang nhất, hơn bất cứ một sự hy sinh nào. Sự hy sinh ấy là một tấm gương cho các thế hệ sau noi theo trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc của người Việt Nam.
Thưa Bà;
Chúng tôi rất vui vì những năm gần đây, sự kiện Hoàng Sa được nhắc lại và lần đầu tiên, nhiều người mới biết đến. Các giá trị dần dần được trả lại đúng bản chất của nó.
Ngày 24/7/2011, một cuộc biểu tình tại Hà Nội đã tôn vinh Ông nhà cùng những chiến sĩ đã ngã xuống Hoàng Sa và những chiến sĩ đã ngã xuống Trường Sa 14 năm sau đó.
Ngày 27/7/2011, Lễ tưởng niệm chiến sĩ Việt Nam hy sinh trong các cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc đã được tổ chức tại Sài Gòn mà bà là nhân vật được mời dự. Buổi lễ đã tri ân tất cả các chiến sĩ hy sinh trong các cuộc chiến chống xâm lược tại biên giới phía Bắc, biên giới Tây Nam, tại Hoàng Sa và Trường Sa.
Những người đã ngã xuống vì Tổ Quốc đều chung trong người dòng máu Lạc Hồng, không có lý do nào để phân biệt người của chế độ này hay chế độ khác.
Chúng tôi tin rằng sớm muộn rồi Tổ Quốc sẽ vinh danh xứng đáng Ông nhà cùng đồng đội của Ông đã ngã xuống trong cuộc Hải chiến Hoàng Sa.
Trung tá Ngụy Văn Thà và nhiều đồng đội của Ông còn nằm lại nơi biển cả. Nhưng dù sao, Ông và đồng đội vẫn được nằm trong lòng Đất Mẹ, dù nơi ấy đang bị kẻ thù chiếm đóng.
Trong ngày giỗ của Ông, chúng tôi sẽ hướng về Biển Đông cầu mong cho linh hồn Ông cùng đồng đội được siêu thoát, để bày tỏ lòng tri ân những người đã ngã xuống trong cuộc Hải chiến Hoàng Sa.
Dù đảo không giữ nổi nhưng dân tộc ta, đời này và các đời sau sẽ tìm mọi cách lấy lại quần đảo Hoàng Sa, thu hồi về với đất Mẹ thân yêu.
Thưa Bà;
Chúng tôi được biết sau khi Ông nhà mất đi, dù tuổi đời còn rất trẻ, bà đã ở vậy nuôi ba con gái, cuộc sống của Bà hiện còn nhiều khó khăn. Lại nghe nói căn nhà chung cư nơi Bà ở đã phá đi làm lại, không biết bây giờ thế nào. Nhưng dù sao, chúng tôi luôn mong Bà sống thanh thản. Bà hãy tự hào vì Bà là vợ của một người anh hùng.
Ký lá thư này là những người yêu Tổ Quốc Việt Nam, yêu đồng bào Việt Nam đến cháy bỏng, trong đó có cả những người lính từng là những người khác chiến tuyến với Ông nhà lúc sinh thời. Nhưng tất cả những người lính chỉ đơn thuần làm nghĩa vụ công dân trong chế độ mà họ sống, dù bên này hay bên kia trong giai đoạn đau thương của lịch sử dân tộc không bao giờ có lỗi và giờ đây, khi ngộ ra, họ không coi những người ở bên kia chiến tuyến là kẻ thù.
Kính chúc Bà sang năm mới bình an, có nhiều sức khỏe để làm những việc hữu ích phụng sự cho Tổ quốc Việt Nam.
Chúng tôi nhờ Bà chuyển lời thăm hỏi, lời chúc mừng năm mới đến ba con gái của Bà, do sự hiến thân cao cả của Ông nhà mà sớm mồ côi cha.
Xin cùng Bà hô lên một câu khẩu hiệu mà chúng tôi
từng hô trên đường phố Hà Nội trong ngày 24/7/2011:
NGỤY VĂN THÀ BẤT DIỆT!
Kính thư
2

3
4
5
Chúng tôi đồng ký tên:
Nghiêm Ngọc Trai
Nguyễn Tường Thụy
Phan Trọng Khang
Phạm Thị Lân
Nguyễn Thị Dương Hà
Hoàng Cường – Hà Nội
Hoàng Hà – Thanh Xuân – Hà Nội
Văn Dũng – Việt Trì – Phú Thọ
Ngô Duy Quyền – Hà Nội
Trương Văn Dũng – Hà Nội
Nguyễn Lân Thắng – Hà Nội
Lê Thị Bích Vượng – Hà Nội
Lã Việt Dũng – Hà Nội
Nguyễn Thành Tiến – Hải Phòng
Đặng Bích Phượng – Hà Nội
Nguyễn Xuân Diện – Hà Nội
Phạm Quỳnh Hương – Hà Nội
Nguyễn Thúy Hạnh – Hà Nội

Cùng các vị có tên sau ký tên qua thư điện tử
Trần Vinh Hoàng Mai – Hà Nội
Huỳnh Công Thuận Tp Hồ Chí Minh
Lê Hồng Hà Washington – Hoa Kỳ
Ngô Hoàng Hưng Gò Vấp – Tp Hồ Chí Minh
Anna Nguyễn Illinois – Hoa Kỳ
Nguyễn Văn Phúc Tây Sơn – Bình Định
Vũ Ngọc Thắng An Dương – Hải Phòng
Nguyễn Thanh Hưng Cầu Giấy – Hà Nội
Trần Hoàng Tuấn Gò Vấp – Tp Hồ Chí Minh
Lê Chí Thành Thanh Xuân – Hà Nội
Nguyễn Văn Thuận Hoàng Mai – Hà Nội
Trần Thị Nga Phủ Lý – Hà Nam
Nguyễn Trường Sơn Thanh Xuân – Hà Nội
Paul Đỗ Trí Lâm Đồng
Vũ Đình Quý Kiến Xương – Thái Bình
Lê Thị Thu Trà Hai Bà Trưng – Hà Nội
Nguyễn Trọng Thu Windsor – Canada
Nguyễn Thế Anh Từ Liêm – Hà Nội
Nguyễn Công Chính Tp Hồ Chí Minh
Nguyễn Tiến Dũng Vinh – Nghệ An
Trần Phong California – Hoa Kỳ
Trần Helen California – Hoa Kỳ
Trần Cindy California – Hoa Kỳ
Trần Christine California – Hoa Kỳ
Trương Quốc Dũng Tân Bình – Tp Hồ Chí Minh
Nguyễn Quang Duy Melbourne – Australia
Phạm Anh Tuấn Pleiku – Gia Lai
Phạm Duy Hiển Vũng Tàu – Bà Rịa – Vũng Tàu
Đặng Đinh Tấn Trương Tp Hồ Chí Minh
Phan Anh Khoa Phú Vang – Thừa Thiên Huế
Nguyễn Ngọc Yến Hoàng Mai – Hà Nội
Nguyễn Duy Anh Hai Bà Trưng – Hà Nội
Huỳnh Nguyễn Đạo Bangkok – Thái Lan
Nguyễn Đức Sắc Tây Hồ – Hà Nội
Hồ Đặng Vũ Thi Gò Vấp – Tp Hồ Chí Minh
Bùi Thị Quyên Tân Phú – Tp Hồ Chí Minh
Nguyễn Văn Diễn Việt Yên – Bắc Giang
Việc lấy chữ ký không phổ biến rộng và chốt danh sách sau đó chưa đến 1 ngày. Sau khi thư gửi đi còn một số quý vị tiếp tục ký qua email gồm:
JB Nguyễn Hữu Vinh, Hà Nội
Lê Mạnh Ninh, kiểm toán, Hà Nội
Nguyễn Vũ Nhân, kỹ sư, Sài Gòn
Phạm văn Thành, Pháp
Bùi Quang Thắng, nguyên Cán bộ Đoàn, Ba Đình, Hà Nội
Vũ Quốc Ngữ, thạc sỹ, nhà báo. Thanh Trì, Hà Nội.
19/1/2013

Thư gửi bà Huỳnh Thị Sinh, vợ cố trung tá Ngụy Văn Thà

THƯ GỬI BÀ HUỲNH THỊ SINH

Hà Nội, ngày 18 tháng 1 năm 2013

.

Kính gửi Bà quả phụ Huỳnh Thị Sinh, vợ cố Trung tá Ngụy Văn Thà;

       Thưa Bà;

       Chúng tôi những người con nước Việt, trong những ngày này, lòng đang hướng về Hoàng Sa và Trường Sa thân yêu của Tổ quốc xin gửi đến Bà cùng gia đình lời thăm hỏi ân cần và lời chúc an lành, hạnh phúc!

       Cách đây 39 năm, ngày 19/1/1974, trong một cuộc chiến không cân sức với quân xâm lược Trung Cộng để bảo vệ Hoàng Sa, Trung tá Ngụy Văn Thà, Hạm trưởng Chiến hạm Nhật Tảo HQ-10 đã tử trận cùng 73 đồng đội của Ông. Từ đó, toàn bộ quần đảo Hoàng Sa đã rơi vào tay quân xâm lược.

Tiếp tục đọc

Lại một lời từ chối “giải bằng khen” của Hội nhà văn

Trong “giải Bằng khen” đăng ở NÓNG GIẢI THƯỞNG HỘI NHÀ VĂN VN NĂM 2012 thấy văn xuôi có: Trò chơi hủy diệt cảm xúc của nhà văn Y Ban, Một thế kỷ bị mất của nhà văn Phạm Ngọc Cảnh Nam.

Tuy nhiên, cũng trong bài viết đó trên blog Nguyễn Trọng Tạo, “nghe nói là nhà văn Y Ban từ chối “giải bằng khen” với một bức thư ngỏ gửi BCH Hội Nhà Văn có câu “Khi bức thư này đến tay các quý vị cũng có nghĩa rằng tôi chính thức chối bỏ chức Ủy viên Hội đồng Văn xuôi”.

Nay Blog NTT lại nhận được bức thư của nhà văn Phạm Ngọc Cảnh Nam từ chối “giải bằng khen” của Hội nhà văn, như vậy “giải bằng khen” còn lại cũng bị từ chối nốt.

THƯ NGỎ

Thư ngỏ gửi Hội Nhà Văn VN

Tôi Phạm Ngọc Cảnh Nam, người vừa được HNV VN công bố  tặng bằng khen năm 2012 cho cuốn tiểu thuyết “Thế Kỷ Bị Mất” của tôi.

Tôi xin giành quyền được từ chối bằng khen nầy của HNV .

Lý do đơn giản, mà ai cũng thấy là giải thưởng đã không được xét đúng theo tiêu chí văn chương. Và, cũng là để cho sự trung thực còn có chỗ trú ngụ trong ngôi đền thiêng liêng của nó là Văn Học.

18/1/2013

NTT