Archive | 21/01/2013

Thơ Thanh Thảo – Chuyên gia nước ốc trường ca, cỡ vạn người làm

Nguyễn Hoàng Đức 
Thanh Thảo là nhà thơ lớp chống Mỹ rất lừng danh! Nhưng lừng danh bởi cái gì thì tôi chưa được đọc nhiều. Một lần thấy chương trình nói về thơ Thanh Thảo với bài “tủ” rất nổi tiếng của ông, tôi đã rất chăm chú lắng nghe. Tôi thấy Thanh Thảo bước ra bãi cỏ và đọc bài “Dấu chân qua trảng cỏ”. Bài thơ chẳng có cảm xúc hay cái nhìn gì đặc biệt. Ngay cái tên của nó cũng gợi lên cho ta một chủ đề hết sức bình thường. Nếu văn học là đi qua thông tin cấp một, thì đầu đề bài thơ chỉ là 1,1 thông tin, với một khung cảnh, một cảm trạng. hay một suy tư kéo theo rất nhỏ nhắn. Đi thẳng vào bài thơ nó mới là niềm thất vọng lớn. Nó nhạt không thể nào tả được. Nếu mục đích của nó không “són ra” một tí tuyên truyền thì nó chẳng có gì để nói. Một tí đó nằm ở cuối của bài thơ
Cuộc đời trải mút mắt ta 
Lối mòn nhỏ cũng dẫn ra chiến trường 
Và:
Vùi trong trảng cỏ thời gian 
Vẫn âm thầm trải mút tầm mắt ta 
Vẫn đằm hơi ấm thiết tha 
Cho người sau biết đường ra chiến trường…
Một tác giả viết dù nhạt như vậy, nhưng hôm nay chắc là do cơ số ưu tiên giành cho các cán bộ đại ca của văn học mậu dịch, ông lại vừa ẵm giải của Hội Nhà văn với trường ca chân đất. Cái gọi là trường ca này dài hơn bốn nghìn chữ, với tứ thơ và ý thơ nói cho nhanh đều cán đích nhạt hơn nước ốc. Chúng ta hãy thử suy luận hai từ “chân đất”, nó hoàn toàn là thông tin cụt lủn cấp một chẳng hề chứa một thông điệp nào của tư tưởng. Hơn thế, chữ chân đất gợi lên thứ nông phu nào đó. Một nông dân có thể rất đẹp trên cánh đồng, nhưng chưa thể trở thành nhân vật của mỹ học cao cả được. Thôi nói nhiều võ đoán, chúng ta thử bước vào mấy câu thơ tiêu biểu nhất:
– này bạn tre ngâm ơi 
sao mắt rạng ngời 
mùi hơi gắt 
– thì Việt vương cũng nằm gai nếm cứt 
như thân ta ủ kín trong bùn 
Thanh Thảo lấy vua Việt Vương để làm duyên cho tre. Trời ơi vẻ đẹp của tre thuần phác lắm, nó ngâm trong bùn cao quí khác gì vàng thử lửa, hay con người bị thử thách trong ô nhục. Vậy việc gì phải an ủi nó bằng cách so với Việt Vương nếm cứt. Đúng là khi trong đầu chẳng có tư tưởng gì trọng đại người ta đành phải loay hoay với những điều vớ vẩn. Đây hoàn toàn là cách tự ti tiểu nông muốn lên gân. Về tu từ pháp, khi Nguyễn Huy Thiệp đưa “cứt” vào văn xuôi, nhiều người đã coi là “thẩm xú”, vậy mà thanh Thảo còn đưa cứt cả vào thơ, có lẽ xưa nay chưa từng có thẩm xú đỉnh cao kiểu cán bộ như vậy. Tiếp theo:
bác Năm Trì tàng tàng tàng 
bác Năm Trì dân Quảng Ngãi 
đêm láng lênh bác ngồi gãi háng 
trăng hạ tuần 
Đây hoàn toàn là thứ thơ thấy gì nói nấy, rơi vào dễ dãi, tự nhiên chủ nghĩa, đem cả việc gãi háng vào thơ khác nào bày ra thứ nhà tắm công cộng. Và còn đây một nền tảng văn hóa vô sản thật đặc trưng:
chúng tôi không xây Vạn Lý Trường Thành 
chúng tôi đếch là hảo hán 
chúng tôi tươi vui 
bình thản 
Hãy thử hình dung nếu Thanh Thảo nói với Căm-pu-chia “chúng tôi không xây Ăng-co-vát”, nói với Ai Cập “chúng tôi không xây tượng Nhân sư”, nói với Pháp “chúng tôi không xây tháp eiffel”, hay nói với nước Nga “chúng tôi không xây điện Krem-lin”… Đây hoàn toàn là sự vỗ ngực của ếch ngồi đáy giếng, chẳng biết thiên hạ là ai, bố mày vẫn nhất đây, nó hoàn toàn là chủ nghĩa Chí Phèo hay AQ. Đặc biệt với từ “đếch”, Thanh Thảo tỏ ra mình là thứ đại ca xuất sắc của đường phố, không coi ai ra gì, không coi thơ là gì, không coi nghệ thuật với thẩm mỹ là gì, bố mày đây thẩm xú vẫn hay… Ở đời, một động cơ thì xoay nóng rực, trục bánh xe thì chịu lực, chỉ có rẻ rách phơi trên rào mới nhàn tản mà thôi. Nhàn tản đó như Lỗ Tấn nói, có khác gì vô tích sự. Mấy ông lười biếng vẫn gãi rốn tự hào “ta sướng hơn vua, vì ta đói nhưng nhàn, chẳng phải làm gì”.
Đó là những câu hay bậc nhất của trường ca, khổ cuối cùng tôi còn trích dựa theo đoạn trích của nhà thơ – nhà báo Nguyễn Việt Chiến. Nói chung là nhạt và rất nhạt. Nền thơ Việt hôm nay nhếch nhác bé nhỏ vì nó là cái chợ cóc hỗn tạp, tôi nghĩ Thanh Thảo cũng chỉ là một thứ quán cóc chúng ta nên dẹp bỏ, từ đó mới hy vọng nền thơ được khai sáng như quảng trường, ở đó các nhà thơ sẽ được nói về mỹ học cao cả, cảm xúc dồi dào tinh tế, và cái Chân – là tình yêu công lý của giấy mực. Tôi rất muốn là một trong những người đầu tiên dọn dẹp chợ cóc này, nếu bạn nào muốn tôi giải phẫu thơ ai, đặc biệt của các đại ca quốc doanh thì hãy gửi lời mời, thơ, và một khoản nhuận bút. Nếu chúng ta tập trung vào việc dọn dẹp nền thơ thì cũng nhanh thôi. Một ngày tôi có thể dọn dẹp hai đại ca ăn lỳ ở bám hệ tem phiếu đòi quyền ưu tiên, như vậy một tháng sẽ thanh toán dăm bảy chục mớ giấy lộn vần vèo mốc meo.
Việc cấp bách tôi xin đề xuất là: bất cứ thứ thơ nào dài mà không có nhân vật, thì không được gọi là trường ca. Trung Quốc đã bỏ vài chục năm qua đi tìm sử thi và trường ca mà không thấy. Trường ca thì phải có chất bi tráng hay bi hùng kịch. Nhà thơ, nhà LLPB Insara mới đây có nói: các nhà thơ của chúng ta yếu ớt đến mức không thể có trải nghiệm sâu sắc để có cốt chuyện. Như vậy là đã quá rõ ràng, từ lý thuyết cao siêu, đến hiện thực và người trong cuộc, đều xác định với tầm vóc quá nhỏ bé của các nhà thơ Việt, đặc biệt là mấy ông sống nhờ bao cấp, khó mà trở thành kiến trúc sư của một cốt truyện.
Chúng ta hãy thẳng thắn, đừng à uôm ăn gian nữa, nếu trong thơ của mình không có cốt truyện và nhân vật, thì đừng có ăn bột nở mà gọi là trường ca. Xin dứt khoát việc đó cho! Và khi ngắm nghía nó để trao giải càng không bao giờ nên coi đó là trường ca. Xin cám ơn!
NHĐ 17/01/2013
Tác giả gửi cho NTT blog
Advertisements

Trả váy yếm cho chủ … trò – Chuyện dân gian không có kiểm chứng

Nguyễn Thái Sơn
“Hội đồng Làng” do lão Chánh Tổng làm Chủ…Trò, gồm một số vị có chức có sắc trong làng, lại có cả mấy ông Tú, cụ Đồ tham gia cho thêm phần…dân chủ.
Cứ vào dịp cuối năm, khi đông sắp hết xuân gần về, “Hội đồng Làng” lại bình xét để chọn ra những cô gái “dệt vải giỏi”, “cấy lúa cừ” trong năm trước để trao giải thưởng. Giải này có tên là HỒN LÀNG. Phải công tâm mà nhận ra rằng: phần lớn các vị tham gia xét Giải HỒN LÀNG đều có Tâm có Tầm có Tiết tháo, nhưng không “xoay chuyển” được lão Chánh Tổng “một mình một mâm” “một mình một xe”. Mà lão có chỉ làm Chủ…Trò một Hội đồng Làng nơi cư ngụ đâu, mà còn “đảm đương thêm” chức Chủ…Trò của cả Tổng (Làng của lão chỉ là một phần của cái Tổng này).
Cuộc xét giải năm ấy, cũng như mọi năm, không có “tai” này thì lại vướng “tiếng” nọ. Thực ra giải thưởng của HỒN LÀNG cũng chỉ mang yếu tố tinh thần là chính, chứ “ vật chất” đâu có nhiều nhặn gì, chỉ là mấy giải “yếm đào”, dăm cái “váy lụa váy xồi”. Chả biết năm ấy bình xét thế nào mà mấy cô mấy bà tức lộn ruột, nhất loạt mang yếm, mang váy được “trao tặng” đến trả cho lão Chủ…Trò. Mà mấy bà mấy cô cũng…quá thể quá quắt lắm kia, làm thế khác nào “quàng yếm vào cổ”, “đập váy nào mặt” Chủ…Trò. (May mà cả yếm lẫn váy các bà các cô đều chưa xử dụng) chứ không thì…uế tạp chết.
NTS
Tác giả gửi cho NTT blog
This entry was posted on 21/01/2013, in Báo chí.

Thơ Thanh Thảo – Chuyên gia nước ốc trường ca, cỡ vạn người làm

 .

Thanh Thảo là nhà thơ lớp chống Mỹ rất lừng danh! Nhưng lừng danh bởi cái gì thì tôi chưa được đọc nhiều. Một lần thấy chương trình nói về thơ Thanh Thảo với bài “tủ” rất nổi tiếng của ông, tôi đã rất chăm chú lắng nghe. Tôi thấy Thanh Thảo bước ra bãi cỏ và đọc bài “Dấu chân qua trảng cỏ”. Bài thơ chẳng có cảm xúc hay cái nhìn gì đặc biệt. Ngay cái tên của nó cũng gợi lên cho ta một chủ đề hết sức bình thường. Nếu văn học là đi qua thông tin cấp một, thì đầu đề bài thơ chỉ là 1,1 thông tin, với một khung cảnh, một cảm trạng. hay một suy tư kéo theo rất nhỏ nhắn. Đi thẳng vào bài thơ nó mới là niềm thất vọng lớn. Nó nhạt không thể nào tả được. Nếu mục đích của nó không “són ra” một tí tuyên truyền thì nó chẳng có gì để nói. Một tí đó nằm ở cuối của bài thơ Tiếp tục đọc

Vài nhận xét nhỏ sau khi đọc bài “Không hố sâu thật sự “ của Lưu Đình Triều.

Vài nhận xét nhỏ sau khi đọc bài “Không hố sâu thật sự “ của Lưu Đình Triều.

.

Có lẽ tác giả bài này đã quên hoặc cố tình quên đi một việc là anh ta có được cuộc sống và vị trí nhất định như ngày nay nhờ do vị thế của người cha trong chính quyền, một cuộc sống mà tuyệt đại đa số những ai đã bị “cải tạo” như anh không thể có được.

Với tôi thì việc cưỡng bắt hàng chục ngàn người phục vụ chính quyền Miền Nam đi cải tạo là việc làm không có nhân tính và là một trong những việc làm dã man, tàn ác nhất của BTC sau khi chiến tranh chấm dứt trên đất nước Việt Nam. Hàng động này đã hủy diệt hạnh phúc và cuộc sống đầm ấm của bao nhiêu gia đình mà đại đa phần là nạn nhân của cuộc chiến. Hơn thế nữa, gia đình của họ ở nhà bị ép buộc đi vùng “kinh tế mới” và không ít trong số này đã phải sống một cuộc sống cùng cực, không có lối thoát. Tiếp tục đọc

Ải Nam Quan

Ải Nam Quan

Huỳnh Văn Úc

.

 <= Ảnh: Trấn Nam quanảnh HVU

Ải Nam Quan có từ thời nhà Hán, thời đó gọi là Úng Kê Quan. Đến đời vua Gia Tĩnh nhà Minh (cai trị Trung Quốc từ năm 1521 đến năm 1566) đổi tên là Trấn Nam Quan, ở đó có một công trình xây dựng gọi là Đài Ngưỡng Đức hai bên tả hữu lợp bằng cỏ. Năm 1774 quan Đốc trấn Lạng Sơn là Nguyễn Trọng Đang cho tu sửa, xây lại Ải Nam Quan bằng gạch, lợp ngói. Đời nhà Thanh đến năm Ung Chính thứ ba (1725) án sát tỉnh Quảng Tây tu bổ lần nữa, các công trình xây gạch dựa theo chân núi, cửa quan ở quảng giữa có biển đề “Trấn Nam Quan”. Cửa này có khóa, chỉ khi nào có công việc giao dịch giữa sứ bộ hai nước mới mở. Bên trên cửa quan có trùng đài, treo biển đề bốn chữ “Trung ngoại nhất gia”. Phía bắc cửa quan có “Chiêu đức đài”, phía nam cửa quan có “Ngưỡng đức đài” dành cho sứ bộ nước Nam làm chỗ nghỉ chân. Tiếp tục đọc

Rượu cũng đèn cù

Rượu cũng đèn cù

.
Cửa hàng đại lý rượu đây
Rượu xịn chúc tết của tây xin mời
Toàn rượu được biếu cả thôi
Các bà ký gửi, phần tôi hoa hồng
“Rượu đèn cù ” rượu chạy vòng
Lại mua – lại biếu – lại trong cửa hàng
Rượu được tới chỗ quan sang
Chưa ấm chỗ lại vội vàng ra đi
Tình cảm lễ nghĩa là chi
Người tính ra thóc – kẻ quy ra tiền

Đào Sỹ Quý

Tác giả gửi cho NTT blog

Trả váy yếm cho chủ … trò – Chuyện dân gian không có kiểm chứng

Trả váy yếm cho chủ … trò – Chuyện dân gian không có kiểm chứng

Nguyễn Thái Sơn

 .

“Hội đồng Làng” do lão Chánh Tổng làm Chủ…Trò, gồm một số vị có chức có sắc trong làng, lại có cả mấy ông Tú, cụ Đồ tham gia cho thêm phần…dân chủ.

Cứ vào dịp cuối năm, khi đông sắp hết xuân gần về, “Hội đồng Làng” lại bình xét để chọn ra những cô gái “dệt vải giỏi”, “cấy lúa cừ” trong năm trước để trao giải thưởng. Giải này có tên là HỒN LÀNG. Phải công tâm mà nhận ra rằng: phần lớn các vị tham gia xét Giải HỒN LÀNG đều có Tâm có Tầm có Tiết tháo, nhưng không “xoay chuyển” được lão Chánh Tổng “một mình một mâm” “một mình một xe”. Mà lão có chỉ làm Chủ…Trò một Hội đồng Làng nơi cư ngụ đâu, mà còn “đảm đương thêm” chức Chủ…Trò của cả Tổng (Làng của lão chỉ là một phần của cái Tổng này). Tiếp tục đọc