Điều 4 của Hiến pháp năm 1992 phá hủy nền tảng của chính bản hiến pháp

GÓP Ý CỦA TRẦN MẠNH HẢO VỚI BẢN HIẾP PHÁP:

Trong cuộc họp báo hôm 29/12, trưởng bạn biên tập dự thảo sửa đổi Hiến pháp là ông Phan Trung Lý đã tuyên bố: “Nhân dân có thể cho ý kiến đối với điều 4 Hiến pháp như với tất cả các nội dung khác trong dự thảo, không có gì cấm kỵ cả”.

 

Điều 4 của Hiến pháp năm 1992 phá hủy nền tảng của chính bản hiến pháp

Trần Mạnh Hảo

ảnh TMHĐiều 4 trong bản “Hiến pháp nước CHXHCNVN năm 1992” (Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia – 2005 – Bản sửa đổi), có đoạn viết như sau: “Đảng Cộng Sản Việt Nam… là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

Điều 4 này mâu thuẫn và chống lại Điều 2, Điều 3, Điều 8, Điều 15, Điều 16, Điều 21, Điều 83… của chính bản Hiến pháp. Chúng tôi sẽ lần lượt chứng minh.

Điều 2 của bản Hiến pháp có đoạn viết như sau: “Nhà nước CHXHCNVN là nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân…”. Theo Điều 2 này khẳng định nước CHXHCNVN là một nước dân chủ. Bởi, Điều 2 nhắc lại định nghĩa của Ngài Abraham Lincoln (1809-1865) – vị anh hùng giải phóng nô lệ, vị tổng thống thứ 16 của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ, thần tượng của Karl Marx, được Marx tôn làm biểu tượng của Tự Do – định nghĩa về một quốc gia dân chủ như sau: “Một quốc gia dân chủ là một quốc gia mà chính quyền của dân, do dân, vì dân!”.

Như vậy, khi Điều 4 khẳng định: “Đảng CSVN là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”, tức là nước CHXHCNVN theo một chế độ Đảng trị = Đảng chủ, hoàn toàn chống lại Điều 2: khẳng định nước CHXHCNVN là một nhà nước Dân trị = Dân chủ! Như vậy, nếu căn cứ vào Điều 2, thì Điều 4 là vi hiến và ngược lại; nhưng Điều 2 có trước Điều 4, nên ta có thể coi Điều 4 là điều vi hiến được chăng?

Điều 83 của Hiến pháp có đoạn viết như sau: “Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực cao nhất của nước CHXHCNVN. Quốc hội là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến và lập pháp…”. Như vậy, Điều 2 và Điều 83 cùng khẳng định quyền tối thượng của nước CHXHCNVN thuộc về nhân dân chứ không thuộc về Đảng CSVN như Điều 4 đã quy định Đảng CSVN nắm quyền tuyệt đối: “là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” . Xã hội là toàn bộ đời sống văn hoá, chính trị, kinh tế, pháp luật, thể chế, lịch sử, tôn giáo…của con người trong một quốc gia. Tức là Điều 4 quy định Đảng CSVN là chủ nhân ông của đất nước và dân tộc Việt Nam, là ông vua của các vua, chúa của các chúa. Nhưng oái oăm thay, ở Điều 2 và Điều 83, bản Hiến pháp năm 1992 lại khẳng định Nhân Dân là chủ nhân ông của đất nước và dân tộc, nắm quyền tối thượng quốc gia, y hệt các nhà nước dân chủ khác trên thế giới vậy (Thế giới ngày nay có chừng 95% số quốc gia theo chế độ dân chủ đại nghị)! Do đó, cứ theo Điều 4, Điều 2, Điều 83, thì nước Việt Nam ta có hai “vua”: “Vua Đảng CSVN” và “Vua Nhân Dân” ư ? Nếu lấy hai chọi một, thì Điều 4 là thiểu số phải bị coi là vi hiến trước Điều 2 và Điều 83 đa số!?

Chưa hết, ngay cả ở Điều 3 trong bản Hiến pháp 1992 cũng hàm chứa yếu tố chống lại Điều 4.

Điều 3 có đoạn viết như sau: “Nhà nước bảo đảm và không ngừng phát huy quyền làm chủ về mọi mặt của nhân dân”. “Quyền làm chủ về mọi mặt của nhân dân” nghĩa là nhân dân làm chủ tất tần tật mọi sinh hoạt xã hội từ chính trị, văn hoá xã hội, thể chế, luật pháp, lịch sử… của nước Việt Nam. Mệnh đề này của Điều 3 trong Hiến pháp phủ nhận Điều 4! Như vậy, Điều 3 đã về hùa với các Điều 2 và Điều 83 cùng xóa bỏ Điều 4 trong bản Hiến pháp!

Mệnh đề thứ 2 của Điều 3 viết như sau: “… Thực hiện mục tiêu: dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc…”. Chính Điều 3 trong Hiến pháp đã xác định xã hội Việt Nam là một xã hội công bằng, tự do. Tự do và Công bằng xã hội là mọi công dân đều bình đẳng, không ai nhảy ra sai khiến (lãnh đạo) ai mà không được sự đồng ý của người bị sai khiến (bị lãnh đạo). Đảng CSVN chỉ là một nhóm người rất thiểu số trong cộng đồng dân tộc Việt Nam (ngót ba triệu đảng viên CS trong khi đó có hơn 90 triệu người dân ngoài đảng). Vậy thiểu số kia muốn cai trị (lãnh đạo) đa số này phải hỏi ý kiến xem 80 triệu dân có đồng ý (cho phép) Đảng CSVN cai trị đại đa số nhân dân Việt Nam hay không?

Nghe câu hỏi này, Đảng CSVN bèn bảo: – Quốc hội nước CHXHCNVN đã bỏ phiếu xác định vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng CS thì không phải là toàn dân đồng thuận là gì? Vâng, đấy chỉ là sự đồng thuận hình thức, đồng thuận ảo, đồng thuận giả tạo! Vì trong Quốc hội có đến hơn 95% đại biểu là đảng viên CS, thì Quốc Hội thực chất chỉ là Quốc hội của Đảng CS mà thôi! Với phương châm bầu cử: “Đảng cử, Dân bầu” của Đảng CS, thì người dân (hơn 80 triệu) đã bị tước quyền ứng cử và bầu cử. Khi Nhân Dân mất quyền “cử” thì chữ “ bầu” cũng thành vô nghĩa, thành trò hề! Do đó, mọi cuộc bầu bán do Đảng CS tổ chức để hình thành Quốc hội đều chỉ là hình thức, là trò ảo thuật kiểu Đảng CS vừa đá bóng, vừa thổi còi, vừa lĩnh thưởng mà thôi! Bầu cử Quốc Hội mà Đảng CS toàn cử người của mình ra ứng cử, rồi bắt dân chỉ được quyền “Bầu”, không được quyền “Cử”, Dân không được quyền kiểm phiếu… thì cái Quốc Hội kia chỉ là Quốc Hội của Đảng chứ nào đâu còn là Quốc hội của Dân? Do đó, chính Đảng CSVN đã vi phạm Điều 3 của Hiến pháp là không tôn trọng hai chữ: Tự do – Bình đẳng (Công bằng)!

Như vậy, Điều 3 trong Hiến pháp đã phủ nhận chính Điều 4 vậy!

Điều 8 trong bản Hiến pháp 1992 có đoạn viết như sau: “… Kiên quyết đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí và mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền”. Điều 8 không cho phép ai (kể cả Đảng CS) được phép quan liêu, cửa quyền. Nhưng ở Điều 4, Đảng CSVN đã chứng tỏ sự quan liêu, cửa quyền của mình bằng cách tự cho mình quyền lãnh đạo tối thượng nhân dân Việt Nam trái với quy định ở Điều 2, Điều 3 và Điều 83. Do đó, Điều 8 cũng đã phủ nhận chính Điều 4.

Điều 15 trong bản Hiến pháp, có đoạn viết: “Nhà nước thực hiện nhất quán chính sách phát triển nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa…dựa trên chế độ sở hữu toàn dân, sở hữu tập thể, sở hữu tư nhân, trong đó sở hữu toàn dân và sở hữu tập thể là nền tảng…”. Chính sự khẳng định nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường (khái niệm “định hướng XHCN” hoàn toàn vô nghĩa), chấp nhận nền kinh tế tư nhân tại Việt Nam nơi Điều 15 này đã phủ nhận Điều 4; vì Điều 4 ghi: “Đảng CSVN theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh”. Vì sao vậy? Vì ai đã đọc Mác-Lênin, dù chỉ ở trình độ sơ cấp, cũng biết chủ nghĩa Mác-Lê phủ nhận kinh tế thị trường = tư bản, xóa bỏ sở hữu tư nhân. Có chủ nghĩa Mác- Lê thì không có kinh tế tư bản = kinh tế thị trường và sở hữu tư nhân và ngược lại! Như vậy, Điều 15 đã xóa bỏ Điều 4 hay ngược lại!?

Điều 17 trong bản Hiến pháp 1992 tiếp tục phủ nhận Điều 4 bằng cách nói rõ hơn sự phát triển tư bản chủ nghĩa ở Việt Nam như sau: “Phát huy mọi năng lực sản xuất, mọi tiềm năng của các thành phần kinh tế gồm kinh tế nhà nước, kinh tế tập thể, kinh tế cá thể, tiểu chủ, kinh tế tư bản tư nhân, kinh tế tư bản nhà nước và kinh tế có vốn đầu tư nước ngoài…”. Chính sự khẳng định Đảng CSVN lãnh đạo Nhà nước và xã hội Việt Nam đang xây dựng nền kinh tế tư bản chủ nghĩa ở Điều 17 này đã giết chết chủ nghĩa Mác-Lênin là tôn giáo và cương lĩnh của Đảng như Điều 4 đã quy định. Vậy, Điều 17 này đã xóa bỏ Điều 4 hay ngược lại?

Điều 21 trong bản Hiến pháp 1992 tiếp tục khẳng định Việt Nam xây dựng nền kinh tế thị trường, tức kinh tế tư bản chủ nghĩa, như có đoạn viết sau: “Kinh tế cá thể, tiểu chủ, kinh tế tư bản tư nhân được chọn hình thức tổ chức sản xuất, kinh doanh, được thành lập doanh nghiệp, không bị hạn chế về quy mô hoạt động…”. Mục đích của chủ nghĩa Mác-Lê Nin là chôn chủ nghĩa tư bản. Sao Đảng CSVN ghi trong Điều 4 Hiến pháp “là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội… theo chủ nghĩa Mác-Lênin” lại phát triển kinh tế tư bản? Hóa ra, bằng cách đề ra bốn Điều: 15, 16,17, 21 trong Hiến pháp 1992 là xây dựng nền kinh tế tư bản trên đất nước Việt Nam, Đảng CSVN đã làm ngược lại 180 độ chủ nghĩa Mác–Lênin; cũng có nghĩa là chính Đảng CSVN không chôn tư bản như nguyên lý Mác-Lênin đã dạy, mà ngược lại còn đi xây dựng tư bản chủ nghĩa. Như vậy, có phải chính là Đảng CSVN đã ngầm xóa bỏ Điều 4 trong bản Hiến pháp?

Tựu trung, Điều 4 trong Hiến pháp 1992 (bản sửa đổi) đã xóa bỏ các Điều 2, 3, 8,15, 16, 21, 83… của chính bản Hiến pháp, cũng là xóa bỏ nền tảng của bản Hiến pháp vậy! Muốn bản Hiến pháp không bị vô hiệu hoá vì sự thậm vô lý (ngược đời), cần phải xóa bỏ Điều 4 . Vả, nếu điều 4 hiếp pháp không bị xóa bỏ, hiển nhiên là các cuộc bầu cử của nhà nước Việt Nam chung quy chỉ là hình thức, là trò đùa mà thôi; vì hiến pháp đã khẳng định đảng cộng sản Việt Nam với số đảng viên thiểu số ( ba triệu) là lực lượng  vĩnh viễn lãnh đạo đất nước, lãnh đạo khối nhân dân đa số ( 90 triệu ) thì còn bầu cử làm gì cho mất công, vô ích. Chính điều 4 hiến pháp này đã thông báo một điều hiển nhiên : NHÀ NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM LÀ NHÀ NƯỚC ĐỘC TÀI, ĐỘC ĐẢNG , TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHẢI LÀ NHÀ NƯỚC DÂN CHỦ như hiếp pháp đã lừa dối tuyên bố  .,.

SàiGòn 2006-2013

TrầnMạnhHảo

 

Tác giả gửi cho NTT blog

Advertisements

5 thoughts on “Điều 4 của Hiến pháp năm 1992 phá hủy nền tảng của chính bản hiến pháp

  1. Nguồn gốc của điều 4 hiến pháp VN.

    Trong di chúc của mình, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết: “Đảng ta là một Đảng cầm quyền” (*). Câu nói na`y là nguồn gốc của điều 4 hiến pháp VN.

    Đảng và bác Hồ luôn luôn nhắc nhở nhân dân (lại nhân dân) giao phó cho Đảng cầm quyền, chứ Đảng không muốn vậy, mà một khi Đảng cầm quyền thì Đảng cầm luôn sinh mạng của hàng triệu nhân dân VN :
    Đảng và bác Hồ quen cầm quyền lãnh đạo thì Đảng luôn sợ bọn tư sản tranh quyền với Đảng:

    Nhân kỷ niệm 30 năm ngày thành lập Đảng (1960), Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: “Chủ nghĩa Mác – Lê-nin đã giúp Đảng ta vượt qua những trận thử thách…Nhờ vậy, Đảng ta không những đã giành được quyền lãnh đạo cách mạng trong cả nước, mà còn giữ vững được quyền lãnh đạo đó trên mọi lĩnh vực và đập tan được mọi âm mưu của giai cấp tư sản hòng tranh quyền lãnh đạo cách mạng với Đảng ta”. (*) Câu nói na`y là nguồn gốc của điều 4 hiến pháp VN.

    Bây giờ muốn bỏ điều 4 thì chẳng khác nào xúc phạm di chúc Bác Hồ. Hu hu hu.

    – Link dẫn (*)
http://www.baobacgiang.com.vn/281/85564/Dang_ta_la_mot_dang_cam_quyen.bgo

  2. Kính gửi nhà thơ Trần Mạnh Hảo,

    Khi đảng đã chấp nhận xây dựng nền kinh tế thị trường, thì đồng nghĩa việc đảng ta đã từ bỏ chủ nghĩa cộng sản. Đó là một sự tiến bộ đáng ghi nhận của đảng, hay đúng hơn đảng đã nhận thức được một cách sâu sắc rằng, nếu theo CNXH là tự diệt vong, vậy ngoài con đường CNTB thì không còn con đường nào khác cho đất nước hiện nay, nhưng phải thêm cái đuôi “định hướng XHCN” để đỡ bẽ mặt trước nhân dân, và lấy cái cớ để biện minh cho sự tồn tại của mình thôi, anh TMH ạ!

    Và muốn tồn tại thì dĩ nhiên, không thể chấp nhận việc từ bỏ điều 4 Hiến Pháp được, vì nếu bỏ điều 4 HP đi thì cái lí do cho sự tồn tại cũng sẽ mất nốt! Vậy thử hỏi Đảng ta còn lí do gì nữa để có thể tồn tại trên thế gian này không? Một cơ thể đã ở giai đoạn sống thực vật, điều 4 HP là cái ống thở ô-xy đấy anh Trần Mạnh Hảo ạ! Nghĩa tử là nghĩa tận, họ đã chấp nhận HP 1992, tức họ đã thừa nhận cái lý tưởng khiến dân tộc ta trải hơn 30 năm chiến tranh khiến gần 4 triệu người phải chết oan uổng là một sai lầm khủng khiếp nhất trong lịch sử dân tộc 4 ngàn năm rồi, phải không?

    Vậy, theo tôi con thú đã đến phút hấp hối rồi, mình là con người biết thế nào là nhân nghĩa, cho nó thở ô-xy một vài năm nữa, anh ạ. Vài năm so với lịch sử dân tộc thì chỉ là một khoảnh khắc thôi! Cho nên, nó xin ý kiến dân chỉ là lời trân trối. Đừng giật cái ống thở ô-xy của nó đi vì nó chỉ chết trong nay mai thôi!.

    Tôi khâm phục anh vì anh làm thơ rất hay, nay đọc bài viết này, tôi thấy anh là một người có chính kiến sắc sảo, nhưng có lẽ anh không có một chút nào lòng thương hại với kẻ đã biết nhận mình ngu, mình sai, mình có tội với dân tộc! Tôi theo Phật Giáo nên tôi sẵn sàng tha thứ cho họ, mặc dù tôi đã tận mắt chứng kiến họ đã bắn chết ông bác tôi năm tôi 11 tuổi (1955) và sau đó gia đình tôi đã thoát chết đói là nhờ đồng bào Công Giáo cưu mang đó, anh TMH ạ!

    Trân trọng chào anh.

  3. Một Giáo sư vật lý gốc Việt làm việc tại Đại học Chicago, Hoa Kỳ, phản ánh trên mạng việc ông bị ‘cắt xén’ ý kiến khi ông đáp ứng lời kêu gọi gần đây của chính quyền và quốc hội Việt Nam, góp ý sửa đổi, bổ sung Hiến pháp 1992.

    Trong một thông điệp đưa ra trên trang blog “Hiến pháp”, Giáo sư Đàm Thanh Sơn cho hay ông đã gửi một ‘thư’ góp ý tới Văn phòng Quốc hội vào hôm thứ Ba tuần trước, nhưng khi được công bố, trang mạng chính thức về dự thảo hiến pháp của Quốc hội và chính quyền đã “cắt bỏ” ý kiến của ông và không hồi đáp để giải thích lý do, mặc dù ông đã “nhiều lần” liên lạc chất vấn.

    Phần đóng góp liên quan điều 70 (sửa đổi, bổ sung điều 45), Giáo sư Sơn đề nghị và nhấn mạnh:

    “Các lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc và nhân dân, có nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội, bảo vệ chế độ dân chủ, cùng toàn dân xây dựng đất nước”.

    Mọi người có thể xem chi tiết vụ việc trên trang mạng của BBC:

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/01/130130_damthanhson_constitution.shtml

  4. Chúng ta nên xét đến 4 vấn đề sau ,trước khi bàn đến việc góp ý sửa đổi điều 4 của Hiến pháp VN :

    1/ Điều 4 và Tư duy của Đảng ??? : Đảng ta là đảng cầm quyền , “Đảng là những người nắm quyền điều hành “: Điều này ,dẫn đến hiện tượng độc quyền – độc đoán về chính trị của Đảng ,dễ dẫn đến sai lầm về vận hành ,về đường lối phát triển đất nước ,mặt khác Đảng đã ngang nhiên loại trừ một số lớn những người có phẩm chất tốt ,năng lực tốt ( Người có tài ,có đức ,cơ quan nào cũng có )nhưng không muốn vào Đảng ,ra khỏi cuộc chơi,Họ không được trọng dụng( không được giữ cương vị lãnh đạo ,chủ chốt các cơ sở ), làm thất thoát nhiều nhân tài của đất nước ( Lãng phí nguồn tài lực ,nguyên khí quốc gia ),điều này – dẫn đến mâu thuẫn ,bất hợp tác giữa Đảng và những nhân tài không phải là đảng viên ,mất đoàn kết làm mất đi sức mạnh lớn của toàn dân tộc
    2/ Vào Đảng để làm gì ??? : Thử xét xem những người là đảng viên họ vào Đảng nhằm mục đích gì ,phải chăng vì :
    – Vào Đảng nhằm nhè vào các mục đích thăng tiến ,lãnh đạo .
    ( Bởi vì hiện nay hầu như chỉ có đảng viên là được làm lãnh đạo ??),vô tình Đảng đã tập hợp được một đội ngũ những kẻ tư lợi ,vụ lợi ,tư hữu … là cơ sở tiềm ẩn của sự tham nhũng , trở thành quan tham ,phá cách về sau ,khi đã được nắm quyền điều hành … Họ vào đảng với động cơ và mục đích không trong sáng ,không phải để cống hiến ,để hy sinh bản thân mình cho quyền lợi dân tộc ,cho sự tồn tại và phát triển của Việt nam
    – Một số khác có thói quen a dua,sĩ diện …người ta vào đảng mình cũng vào đảng mặc dù chẳng biết vào đảng để làm gì ?
    – Một số khác Âm thầm lặng lẽ ,vào đảng để ẩn náu ,trốn tránh điều gì đó,làm trong sạch lý lịch của mình … ( VD. Người Hoa cũ ,con cháu địa chủ cũ …. ,tội phạm … )
    – Một số khác vào cho vui ….?sẵn sàng khoe huy hiệu 40 năm tuổi đảng với mọi người ,trong khi con thì đói vợ thì rách ….
    3/ Tính đến năm 2011, Việt Nam có khoảng 3,6 triệu Đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam/ theo Tổng cục trưởng Tổng cục DS-KHHGĐ cho biết đến thời điểm này dân số VN đạt 88,78 triệu người.
    Tỷ lệ đảng viên /tổng dân số VN là khoảng 4%,nghĩa là cứ 100 người có 4 người là đảng viên ,Vầy nếu lựa chọn nhóm người lãnh đạo có năng lực – có Tài có Đức thì chọn trong 4 người đảng viên tốt hơn hay chọn trong 100 người là tốt hơn ,chính xác hơn ???
    4/ Lịch sử của dân tộc ta là lịch sử của 4000 năm lịch sử ,đảng CSVN mới có từ 1930 ( tức là được 83 năm ) ,Từ trước ,cúng ta không có Đảng dân tộc ta vẫn tồn tại ,vẫn làm nên lịch sử ,không có Đảng chúng ta vẫn có chiến thắng quân Nguyên ,bờ cõi đất Việt vẫn được giữ nguyên vẹn của người việt ,không có Đảng dân ta đâu có chết ??? Cũng như các triều đại phong kiến không có Vua Trần ,sẽ có vua Lê,vua Nguyễn …Mất vua này có vua khác lên thay ,lại hay hơn ,tốt hơn …nhưng đặc điểm chung là triều đại nào cũng muốn giữ ngai vàng của mình ,Đảng cũng vậy thôi ,tư duy phong kiến mà …

    Từ những suy lý trên ,tôi thấy muốn Việt nam ngày càng phát triển ,phồn vinh ,thịnh vượng thì chúng ta phải có chính đảng lãnh đạo có tài cao ,đức trọng ,có đức hy sinh vì dân tộc Việt ,biết đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết …Dù người đó là ai : đảng gì cũng được ( Tôi tạm đặt tên là đảng SJC ! )chứ không duy ý trí và cứ nhất thiết phải là ĐCSVN ,Đảng này ngày xưa thì tốt bây giờ khác không nhận ra rồi ,Hãy xóa bỏ điều 4 là đúng và đất nước sẽ phát triển phồn vinh .

  5. chính Liên bang Xô Viết (Liên Xô cũ) đã bỏ đi vai trò của Đảng cầm quyền nên mới dẫn đến sụp đỗ như ngày nay. Nên nhớ Nhà nước CHXHCN Việt Nam vận hành dựa trên cơ chế: Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý và nhân dân làm chủ. Chủ pic viết như thế có vẻ như đang cưỡng từ đoạt lí và không hiểu về bản chất của ĐCS Việt Nam

Đã đóng bình luận.