Những chi tiết hé mở đầu tiên của vụ Lê Anh Hùng

Những chi tiết hé mở đầu tiên

của vụ Lê Anh Hùng

.

hang1

CHÚNG TA ĐANG SỐNG TRONG MỘT ĐẤT NƯỚC BƯNG BÍT VÀ MỌI NGƯỜI DÂN ĐỀU BỊ BỊT MIỆNG

Từ trại bảo trợ xã hội 2 trở về. Tất  cả chúng tôi quyết định ghé nhà Mẹ của Lê Anh Hùng.

Hỏi thăm mấy người bạn của Hùng  thì đều nói không ai biết nhà,  chỉ có một người cho cái số điện thoại. Gọi và liên lạc được với Mẹ Hùng khi cô còn đang trên đường đi trong chỗ Hùng về và  xin cô cái hẹn xong mấy bác cháu anh chị em lại ngồi cafe vạ vật ngoài đường để chờ.

Gần trưa mới liên hệ được và tất cả cùng kéo đến nhà riêng cô.

Vì chưa baogiờ biết nhau nên thật khó để mở đầu câu chuyện. Thôi thì đành “huỵch toẹt” tất cả những suy nghĩ thông qua chính câu chuyện của mình.

Qúa sốt ruột và lo lắng cho Lê Anh Hùng nên mình đã nói nhiều quá. Chỉ sợ mẹ Hùng không thể hiểu được những nguy hiểm đang trực chờ con mình khi bà lại “tiếp tay” bằng việc viết đơn đưa con vào đó.

Nhưng rõ ràng những phán đoán của mọi người không hề sai và câu chuyện được chính Mẹ Lê Anh Hùng kể lại như sau:

 

Như thế là đã rõ, an ninh đã không những luôn ép buộc gia đình, người thân mà họ còn luôn khai thác tối đa những mâu thuẫn gia đình những người đấu tranh
Họ cũng không phải những kẻ có đầu óc thông minh để “sáng tạo” ra những kịch bản bắt người nào mới lạ khiến cho mọi người không phát hiện ra trò bất chính của họ, mà trái lại việc họ làm sai cứ lồ lộ như tố cáo, như thách thức với người dân chúng ta.

Họ tưởng rằng họ đã thành công “mỹ mãn” với trò đấu tố Bùi Thị Minh Hằng trên truyền hình để  rồi  họ bất chấp lương tâm, đạo đức người viết báo mà viết những bài bôi nhọ công dân như kiểu viết của “Nhóm phóng viên xã hội” trước đây

Họ cũng tưởng rằng với cái kiểu khủng bố quen thuộc bằng cách cứ trơ trẽn đến nhà, vừa dọa nạt, vừa ép uổng đối với bà mẹ già hơn 70 tuổi của Lê Anh Hùng – Một phụ nữ với nhiều bất hạnh vất vả trong cuộc đời.

Một phụ nữ với cuộc sống khép kín, muốn an phận bên bàn thờ phật mà tụng niệm cho quên bớt quá khứ đau thương, vất vả một đoạn đời vì sự phản bội của người chồng đầu (Cha Hùng ). Và cái chết thương tâm của người chồng sau.

Họ đã áp dụng triệt để và xử dụng tối đa những “Mưu hèn kế bẩn” miễn sao có lợi cho hành vi BỊT MIỆNG của họ. Tôi cho rằng đây là một bài học để chúng ta rút ra từ những gia đình có người đấu tranh. Trong cuộc sống làm gì có gia đình nào không có mâu thuẫn… Rất có thể những mâu thuẫn đó âm ỉ cả đời. Có những nỗi đau mà người ta phải cắn vào trong lòng “Sống để dạ, chết mang theo”

Rất có thể nó sẽ bùng phát ra bên ngoài để ai cũng nhìn thấy như kiểu Mẹ và các chị em tôi

Xong tựu chung mà chúng ta nhận ra là nhà cầm quyền họ vô cùng có “kinh nghiệm” trong chuyện này . Kể từ thời chiến tranh, thời thực dân phong kiến. Họ luôn tìm cách ly gián – ly khai để bẻ gãy bất cứ sự liên hệ nào. Họ không ngại ngần khi tổ chức những cuộc đấu tố man di, mọi rợ và bất chấp luân thường đạo lý kiểu cha đấu con, vợ tố chồng. Họ đánh vào mâu thuẫn từ những sợi dây liên hệ máu mủ ruột thịt để rồi những ai mắc vào rồi thì khó lòng có thể nhìn mặt nhau, khó lòng có thể nguôi ngoai và dễ mang nỗi “Hận” suốt một cuộc đời. Nhưng lại không ai nhận ra rằng cái trò bỉ ổi chia rẽ, gây hận thù này lại xuất phát từ những chủ trương của những kẻ luôn hô khẩu hiệu “Trung với đảng” gây ra…

Tôi chưa có cơ hội gặp lại những người bị họ lợi dụng trong gia đình tôi. Xong qua câu chuyện của Mẹ Lê Anh Hùng tôi thấy rằng an ninh mật vụ trong chế độ cộng sản chính là những kẻ vô luân, bất lương mà không thể nào một con người có lương tri có thể làm. Họ hầu như là những kẻ VÔ NHÂN TÍNH.

Nói đến đây tôi nhớ lại câu chuyện mà bạn bè tôi kể lại sau khi tôi ra khỏi trại tù trá hình Thanh Hà: Trong khi gặp gỡ, làm việc với một số người bạn, người anh em từng đi biểu tình chung với tôi, họ luôn tận dụng thời gian để tìm cách bêu xấu tôi, lặp đi lặp lại những điều họ khai thác – hoặc bắt ép – những người thân quen của tôi nói ra, rồi họ vin vào đó mà cố tình tô vẽ, xoáy sâu vào coi như một “chiến lợi phẩm” về đề tài bôi nhọ, hay biến thành NGƯỜI TÂM THẦN của họ. Cách này họ nhằm VÔ HIỆU HÓA những tiếng nói đấu tranh và “đắc thắng” khi dùng người ruột thịt “đánh” người ruột thịt.

Họ làm việc này một cách vô cùng độc ác và thú tính. Khi tôi bị bắt vào công an Hoàn Kiếm cùng 9 người biểu tình khác con an ninh cái Vũ Thị Bích Ngọc đã nói về tôi “Cái loại mà mẹ từ, con từ … “rồi là “Cái loại đập mả bố” vv….và vv

Khi tôi bị đưa lên trại Thanh Hà cũng chính con Vũ Thị Bích Ngọc này cùng bọn công an Hoàn Kiếm lại “thích thú” khi thốt ra những câu nói hả hê rằng: “Mày là con mặt l. cả mày và con mày đều bị tù rồi đấy ….”Tôi đã ghê tởm nhổ nước bọt vào mặt những con thú vật vô nhân tính ấy mà gào không thể thành tiếng trong khi tay tôi bị chúng nó còng và hàng gần chục tên an ninh , mật vụ (hầu như là bọn người của Hoàn Kiếm) vây quanh.

Có ai đã rơi vào hoàn cảnh như tôi để mà hiểu được những uất ức. Những căm giận đến không thể nào chấp nhận nổi của bọn người bất lương gây ra cho những người dân vô tội, trong đó có tôi và gia đình tôi.

Họ làm công an – an ninh sao họ không đi điều tra rõ ràng sự việc mà họ đưa lên như chuyện tôi ĐẬP MẢ BỐ, như việc tôi là người mẹ “không ra gì” với con cái mình để mà xử lý tôi theo đúng quy định pháp luật? Nếu bây giờ tôi khởi kiện tất cả những điều vu khống ấy thì ai sẽ xử lý? Xử lý ai? Đương nhiên họ sẽ tìm cách đổ vấy rằng: “Người trong gia đình tôi nói ra”. Và như thế sẽ tiếp tục một cuộc NỘI CHIẾN TƯƠNG TÀN không bao giờ hết ĐAU và HẬN …..

Một đất nước luôn tự hào do “SỰ LÃNH ĐẠO TÀI TÌNH CỦA ĐẢNG CS” mà lại luôn đem luật rừng cùng mọi sự vô liêm xỉ ra để hành xử với người dân như những gì chúng ta đã thấy, như bao nhiêu khổ đau, căm thù, uất hận chất chứa trong hình ảnh của biết bao Dân Oan – của những người tù nhân lương tâm và cả gia đình dòng họ của những người công chính dám nói lên tiếng nói.

Một đất nước luôn tự hào ưỡn ngực đặt vai trò của “đảng” lên trên tất cả Dân Tộc và Nhân Dân nhưng cuối cùng chỉ “khoe” ra những hành xử vô cùng bẩn thỉu, mọi rợ bất chấp luật pháp, hiến pháp và trơ trẽn, mặt dày trước tất cả sự lên án, phê phán của dư luận quốc tế và sự phẫn nộ của loài người.

Đã đến lúc chúng ta không thể sống chung với những kẻ THÚ TÍNH.

Đã đến lúc chúng ta không thể chấp nhận những hành xử ngang ngược của nhà cầm quyền để họ muốn đàn áp, bóp nghẹt người dân kiểu gì cùng được.

Đã đến lúc chúng ta cần nhất tề vạch mặt chỉ tên từng hành động sai trái và tất cả mọi âm mưu, trò hèn đê tiện, bất nhân của họ.

Đã đến lúc người dân đều phải hiểu rằng chúng ta không thể còn con đường sống dưới bàn tay bạo ngược cường quyền như hiện nay.

Bất cứ một ai còn lương tri của một con người chúng ta hãy lên tiếng trong vụ việc Lê Anh Hùng, bởi nếu chúng ta không lên tiếng thì bất cứ lúc nào ngay chính chúng ta sẽ trở thành nạn nhân cay đắng nhất của nhà cầm quyền này và nhiều khi chúng ta phải trả giá cho sự vô cảm, hèn nhát của chính mình bằng cả cuộc đời hay một hệ lụy hơn nữa đến đời con, đời cháu chúng ta.
XIN HÃY CÙNG TÔI LÊN TIẾNG!

Nguồn: Bùi Thị Minh Hằng blog

3 thoughts on “Những chi tiết hé mở đầu tiên của vụ Lê Anh Hùng

  1. Nguời Việt Nam còn lương tâm sẽ đấu tranh với bọn làm truyền thông báo đài quốc doanh ở VN như thế nào? Tại sao có kiến nghị sửa đổi Hiến Pháp, nhưng không có một kiến nghị công khai đề ra luật lệ xử lý bọn bọn làm truyền thông báo đài quốc doanh ở VN phạm tội vu khống, đưa tin bịa đặt 1 cách lưu manh và độc ác chứ?

    Bọn làm truyền thông báo đài sách quốc doanh ở nước CHXHCN VN “dân chủ vạn lần dân chủ ở nuớc tư bản” là bọn ngợm lưu manh, bẩn thỉu, ti tiện và bất luơng số một trên thế giới mà có lẽ chế độ Đức Quốc Xã của Hitler cũng phải học tập. Bọn ngợm này đuợc Đảng CSVN và nhà nuớc dung dưỡng bao che, nuôi nắn để làm công cụ đắc lực bảo vệ Đảng và chế độ, nhưng không bảo vệ dân mà còn chống lại dân, bịa chuyện vu cáo họ.

    Đối tuợng mà bọn báo chí truyền thông quốc doanh nhằm vào triệt hạ vu khống từ nguời dân bình thuờng, đến các nhân sĩ yêu nuớc, nguời biểu tình yêu nuớc, các nhà hoạt động dân chủ bất đồng chính kiến đấu tranh ôn hoà, cho đến các nhà tu hành tu sĩ các tôn giáo bọn ngợm truyền thông báo chí quốc doanh cũng không buông tha.

    Điển hình là đức Tổng Giám Mục giáo phận Công giáo Hà Nội là ngài Ngô Quang Kiệt qua vụ đất đai Toà Khâm Sứ và giáo xứ Thái Hà. Theo chỉ thị của Đảng CSVN, hơn 700 báo đài quốc doanh cắt xén, bịa đặt những ảnh video, phỏng vấn cho tiền bọn cò mồi để bôi nhọ có chủ ý đức TGM Ngô Quang Kiệt.

    Cách đây cũng 5 hay 6 năm gì đấy, vì thương xót dân oan lâm cảnh màn trời chiếu đất mà đại lão hoà thượng (HT) Thích Quảng Độ, đệ ngũ tăng thống của Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất (không phải là của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam quốc doanh) với tư cách một nhà tu hành, HT đến trụ sở nhà nước nơi người dân oan ở Sài Gòn chầu chực khiếu kiện kéo dài lê thê để thăm hỏi, phát thức ăn và tiền lớn do Việt Kiều gởi về uỷ quyền cho HT Thích Quảng Độ phân phát giúp đở dân oan khiếu kiện ở Sài Gòn. Nhưng HT đã bị đảng CSVN ta và nhà nước ta ra lệnh cho 700 phương tiện truyền thông nhà nước độc quyền vu cáo, bịa đặt đánh phá HT Thích Quảng Độ tơi tả … Vụ này cho thấy cái bất lương, ti tiện bẩn thỉu, gian ác, vô đạo đức vô luân, ăn gian nói dối của các phương tiện truyền thông do Đảng CSNV ta và nhà nước ta độc quyền sai khiến .

  2. Lúc đầu tôi nghe tin về chị Bùi Hằng 1 cách e dè, nhưng nó làm tôi tò mò tìm hiểu kỹ hơn về chị, và bây giờ thì tôi bái lạy chị Hằng luôn vì không biết sao chị có 1 sức sống đầy mạnh mẻ thế.

  3. Hỡi ôi!
    Trên khắp cõi hoàn cầu này, không biết có ở đâu như xứ sở An Nam đất mẹ thân yêu của chúng tôi không? Đầu tiên người ta đạp vào mặt người yêu nước, rồi làm mọi cách để những người yêu nước mất việc (tức cướp đi nguồn sống). Tiếp đến là bỏ tù những người yêu nước và bây giờ là hành động vô cùng dã man mà chỉ đảng kính yêu mới có đủ “năng lực” nghĩ ra: “Tâm thần hóa” lòng yêu nước!
    Công lý ở đâu? Thánh thần đi đâu hết cả rồi? Chúng tôi người trần mắt thịt không thể vật chết bọn khốn nạn nhân danh đảng, nhân danh chính quyền mà tàn hại nhân dân, mà làm giầu trên nỗi thống khổ và uất hận của nhân dân; nhân danh đảng, nhân danh chính quyền mà dâng dần từng phần giang sơn máu thịt cho bè lũ ngoại bang… Nhưng các vị thánh thần nghe nói linh thiêng lắm và công bằng lắm, thấu tỏ mọi nỗi lầm than của dương gian, sao mãi không vì chúng sinh mà vùng lên đạp đổ cường quyền, áp bức, trả lẽ phải về cho lẽ phải?
    Bao giờ đến cảnh “Ngày mai bão táp đại dương // Sẽ vùi thây lũ bất lương, vô loài?”…

Đã đóng bình luận.