Trường ca chân đất của Thanh Thảo không phải nước ốc

Trường ca chân đất của Thanh Thảo không phải nước ốc

 Trần Mạnh Hảo

.

Tác phẩm “Trường ca chân đất” của nhà thơ Thanh Thảo – Ủy viên hội đồng thơ Hội nhà văn Việt Nam “ đầu tháng 01-2013 này đã nhận được hai giải thưởng lớn cùng một lúc : 1- Giải thưởng của Hội liên hiệp văn học nghệ thuật Việt Nam 2- Giải thưởng của Hội nhà Văn Việt Nam, đã được nhà thơ Hữu Thỉnh – chủ tịch Liên hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam kiêm chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam, trong lễ trao giải thưởng ngày 29-01-2013 hết lời ca ngợi, coi trường ca này như một tuyệt tác, đạt tới đỉnh hay của đảng của dân và của Hội . Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, phó chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam, trong diễn văn ca ngợi các tác phẩm được giải, đã hết lời ca ngợi tập trường ca này của nhà thơ Thanh Thảo như sau :

“Trường ca chân đất của nhà thơ Thanh Thảo thể hiện một bút pháp điêu luyện và một mạch ngầm xiết chảy của cảm xúc trong những câu thơ quá nhuần nhuyễn, tinh tế và độ vang rộng. Cấu trúc trường ca với các chương từ Chân tre đến Chân sóng đã tạo ra sự chuyển động dây chuyền của con sóng này đẩy tiếp con sóng khác để cuối cùng dâng lên thành con sóng lớn mang tên Tổ quốc. Đó là những con sóng của cảm xúc và ý chí, của quá khứ và hiện tại, của một người và của cả đất nước, của lịch sử và văn hóa. Đó là một bản giao hưởng ngôn từ bi tráng và kiêu hãnh về một dân tộc đã đứng lên từ nước mắt và máu để dựng lên nhân cách sống của mình suốt chiều dài lịch sử.”

http://vanvn.net/news/35/3062-le-trao-giai-thuong-van-hoc-2012-va-ket-nap-hoi-vien-moi.html

Ngay sau khi Hội nhà văn VN công bố giải thưởng, nhà phê bình văn học kiêm nhà nghiên cứu triết học Nguyễn Hoàng Đức, trên trang mạng của nhà văn Nguyễn Tường Thụy, đã công bố bài phê bình tập trường ca này của Thanh Thảo, với tiêu đề dễ gây choáng : “Thơ Thanh Thảo – Chuyên gia nước ốc trường ca, cỡ vạn người làm”. Có đoạn viết như sau :

Trường ca

“Thanh Thảo là nhà thơ lớp chống Mỹ rất lừng danh! Nhưng lừng danh bởi cái gì thì tôi chưa được đọc nhiều. Một lần thấy chương trình nói về thơ Thanh Thảo với bài “tủ” rất nổi tiếng của ông, tôi đã rất chăm chú lắng nghe. Tôi thấy Thanh Thảo bước ra bãi cỏ và đọc bài “Dấu chân qua trảng cỏ”. Bài thơ chẳng có cảm xúc hay cái nhìn gì đặc biệt. Ngay cái tên của nó cũng gợi lên cho ta một chủ đề hết sức bình thường. Nếu văn học là đi qua thông tin cấp một, thì đầu đề bài thơ chỉ là 1,1 thông tin, với một khung cảnh, một cảm trạng. hay một suy tư kéo theo rất nhỏ nhắn. Đi thẳng vào bài thơ nó mới là niềm thất vọng lớn. Nó nhạt không thể nào tả được. Nếu mục đích của nó không “són ra” một tí tuyên truyền thì nó chẳng có gì để nói. Một tí đó nằm ở cuối của bài thơ

Cuộc đời trải mút mắt ta 

Lối mòn nhỏ cũng dẫn ra chiến trường 

Và:

Vùi trong trảng cỏ thời gian

 
Vẫn âm thầm trải mút tầm mắt ta

 
Vẫn đằm hơi ấm thiết tha

Cho người sau biết đường ra chiến trường…

 

Một tác giả viết dù nhạt như vậy, nhưng hôm nay chắc là do cơ số ưu tiên giành cho các cán bộ đại ca của văn học mậu dịch, ông lại vừa ẵm giải của Hội Nhà văn với trường ca chân đất. Cái gọi là trường ca này dài hơn bốn nghìn chữ, với tứ thơ và ý thơ nói cho nhanh đều cán đích nhạt hơn nước ốc. Chúng ta hãy thử suy luận hai từ “chân đất”, nó hoàn toàn là thông tin cụt lủn cấp một chẳng hề chứa một thông điệp nào của tư tưởng. Hơn thế, chữ chân đất gợi lên thứ nông phu nào đó. Một nông dân có thể rất đẹp trên cánh đồng, nhưng chưa thể trở thành nhân vật của mỹ học cao cả được. Thôi nói nhiều võ đoán, chúng ta thử bước vào mấy câu thơ tiêu biểu nhất:

– này bạn tre ngâm ơi

sao mắt rạng ngời

mùi hơi gắt

 

– thì Việt vương cũng nằm gai nếm cứt

như thân ta ủ kín trong bùn

Thanh Thảo lấy vua Việt Vương để làm duyên cho tre. Trời ơi vẻ đẹp của tre thuần phác lắm, nó ngâm trong bùn cao quí khác gì vàng thử lửa, hay con người bị thử thách trong ô nhục. Vậy việc gì phải an ủi nó bằng cách so với Việt Vương nếm cứt. Đúng là khi trong đầu chẳng có tư tưởng gì trọng đại người ta đành phải loay hoay với những điều vớ vẩn. Đây hoàn toàn là cách tự ti tiểu nông muốn lên gân. Về tu từ pháp, khi Nguyễn Huy Thiệp đưa “cứt” vào văn xuôi, nhiều người đã coi là “thẩm xú”, vậy mà thanh Thảo còn đưa cứt cả vào thơ, có lẽ xưa nay chưa từng có thẩm xú đỉnh cao kiểu cán bộ như vậy. Tiếp theo:

 bác Năm Trì tàng tàng tàng

bác Năm Trì dân Quảng Ngãi

 

đêm láng lênh bác ngồi gãi háng

trăng hạ tuần

Đây hoàn toàn là thứ thơ thấy gì nói nấy, rơi vào dễ dãi, tự nhiên chủ nghĩa, đem cả việc gãi háng vào thơ khác nào bày ra thứ nhà tắm công cộng” (hết trích Nguyễn Hoàng Đức)

https://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2013/01/21/tho-thanh-thao-chuyen-gia-nuoc-oc-truong-ca-co-van-nguoi-lam-2/

Sự phê bình hơi bị nóng tính trên của anh Nguyễn Hoàng Đức không phải không có lý, tuy nhiên vẫn còn có chỗ cực đoan. Mấy câu thơ trong trường ca trên của Thanh Thảo anh trích ra chê thô tục, bậy bạ là chính xác. Bài thơ lục bát “Dấu chân qua trảng cỏ” của Thanh Thảo làm ca ngợi anh lính giải phóng hồi xưa Nguyễn Hoàng Đức trích ra và chê kém là rất đúng. Đây là một bài thơ xoàng đã mấy chục năm nay có hàng chục người thi nhau ca tụng.

Nhưng khi anh Nguyễn Hoàng Đức có ý xổ toẹt đời thơ Thanh Thảo thì chưa khách quan. Trường ca “Những người đi tới biển” của Thanh Thảo năm 1977 là một trường ca hay, tuy có một số đoạn chất lượng còn trung bình. Thanh Thảo có một số bài thơ hay, tiêu biểu là bài thơ “ Đêm trên cát” viết về Cao Bá Quát.

Trong “Trường ca chân đất” đôi khi ta vẫn thấy có những câu thơ hay hoặc khá của Thanh Thảo, như các câu sau :

“những năm ấy cây chò rừng bốc cháy

lửa hồn nhiên sáng trong

trăng như sữa đổ tràn rẫy cũ

một mình tôi ngun ngút nhớ thương

những năm ấy tôi bơ vơ như đất

bị bỏ quên một góc

bìa rừng”

“hoàng hôn xuống như một người gánh rạ

gánh sắc vàng đang sẫm dần”

….

“đời như chiếc cối xay tre

quay quay quay mãi

lại về

tuổi thơ”

 60 năm còn lại gì

vẫn tiếng chân mưa đi

ngoài cửa sổ”

….

 

“cõng mẹ đi chơi

mẹ nhẹ đến nỗi không biết còn hay mất”

….

“những dòng sông mất tích

những đám mây trượt ngã

những hàng cây tắt nến trong đêm

tôi đi về nhà mình

thèm một ngọn lửa màu rơm

một ổ chó ấm hơi chờ đợi”

….

Phần lớn những câu trong “ Trường ca chân đất” là những câu thơ dở, viết dễ dãi, như những câu nói thường nhật năng xuống dòng, hoặc sến, hoặc ngây ngô tức cười, hoặc sáo mòn, phi hình tượng, phi hình ảnh, nôm na như sau :

“bác Năm Trì dân Quảng Ngãi

ghét bác ghê cái tính hay nói tục

chửi bậy

chẳng nhằm ai

như trẻ con ném đất cục

vô ý trúng

có khi đền thấy mẹ

có khi

phải kiểm điểm

dù đất cục quê mình

chỉ u đầu chứ không

sưng

….

 bác Năm Trì tưng tưng tưng

bác Năm Trì dân Quảng Ngãi

mùa tiếp mùa bác kéo nhá buông câu

xơi tái

dăm ba thằng se sẻ

những con đỉa tự ngàn xưa

hoảng sợ

những con đỉa đeo bám vào giấc mơ

nhờ nhợ

(bây giờ người Tàu sang xứ mình lùng mua đỉa

đắt bao nhiêu cũng cân

chắc họ mua về thả ruộng( Tàu)

cho đỉa bu sướng chân ( Tàu)

hút máu)

người Tàu thật lạ

họ mua những thứ dân mình vứt bỏ

và bán cho mình những thứ cả thế giới vứt bỏ

….

làm sao tôi biết

chân ruộng sâu có gì?

 bác Năm Trì

bình thản xoa tí nước bọt vào chân

và bứt ra một con

đỉa

nói theo kiểu bây giờ

“hết sức kiềm chế!”

….

à à uôm uôm

ruộng sâu rồi tới ao chuôm

tôi lớn lên từ đó

 bàn chân sục trong bùn

nghe ram ráp lá lúa xoa vào mặt

từ một cánh đồng anh đi đánh giặc

mùi bùn đâu chẳng giống nhau

cứ gì mùi thơm mới khiến nhớ lâu

khi bùn non nối đời anh với đất

khi bàn chân giẫm gai cào đá sắc

là để cho bùn ruộng nhuyễn hơn thôi

….

tôi hạnh phúc thơ mình lấm láp

thơ mình in gương mặt bác Năm Trì

nẻ chân chim mặt ruộng mùa cuốc ải

lầm lì

hái rau tập tàng

bắt con cua lùa con cá

về cho má

nấu canh chua

….

người già quê tôi

bắt được con gì ăn con nấy

nấu canh đủ thứ lá

mọc hoang trên ruộng mình

mỗi khi họ làm thinh

mây trên trời tụ về đen kịt

 

nhớ linh tinh

 

đựng cho vừa vài folder máy tính

đếm lỉnh kỉnh

dội từ thăm thẳm hang xưa ấy

một tiếng” ngà ơ” gọi ta về

ta như con dế thèm đám cỏ

gặm hết thời gian bỗng tái tê

buông câu giữa muôn trùng đói rách

mong giật được một ngày sáng tươi

quê hương bỏ thì thương vương thì tội

em thèm làm việc lắm anh ơi!

 

nhưng mẹ ơi còn con trai trong bụng

là mẹ đẻ hết ra cho chúng giong khơi

….

lặn biển Hoàng Sa liệt nửa người

giờ ngồi xe chó kéo

người bé trên đảo Bé

mỗi khi nhìn thấy biển mắt rực cháy

“biển ơi biển ơi biển ơi”

thế thôi

….

anh yêu biển mà đứng trên bờ

anh yêu nước mà không biết bơi

chúng tôi không xây Vạn Lý Trường Thành

chúng tôi đếch là hảo hán

chúng tôi tươi vui

bình thản”

http://nhavantphcm.com.vn/tac-pham-chon-loc/tho/truong-ca-chan-dat-cua-thanh-thao.html

“Trường ca chân đất “ rất dàn trải, thiếu cấu tứ chặt chẽ, các chương đều do chơi chữ “chân” từ “chân đất” mà ra : chân tre, chân ruộng, chân mưa, chân núi, chân cỏ, chân tháp, chân mây, chân sóng, chân lũy. Cứ đà này, nhà thơ có thể kéo tới ngàn trang bằng các chương khác cho đủ bộ “chân” của nhà “chân học” Thanh Thảo : chân trời, chân thật, chân giả, chân thang, chân móng, chân nhân, chân mày, chân gỗ, chân tình, chân thiện mỹ, chân chim, chân giò …cho tràng giang đại hải nữa hay sao ?

Do đó, khi nhà phê bình Nguyễn Hoàng Đức nói Thanh Thảo là “chuyên gia nước ốc trường ca” thì có vẻ đúng, nhưng hơi quá. Phải nói “Trường ca chân đất” không nhạt đến nỗi như nước ốc, mà nó đậm đà hơn, nó giống NƯỚC HẾN chứ không phải NƯỚC ỐC.

 Một tập thơ thể loại trường ca chất lượng trung bình hoặc trung bình khá như tập này của Thanh Thảo mà được những hai giải thưởng văn học (giải Hội nhà văn VN, Giải Hội liên hiệp văn học nghệ thuật VN) thì quả là bệnh mù thơ của ban lãnh đạo Hội nhà văn Việt Nam đã nặng tới mức vô phương cứu chữa…

.

Sài Gòn ngày 31-01-2013

Tác giả gửi cho NTT blog

 

Advertisements

15 thoughts on “Trường ca chân đất của Thanh Thảo không phải nước ốc

  1. Thơ dở mà thêm gặp Hắc thủ song ma này nữa thì còn gì đời thanh thảo! Kỳ này trúng mánh bộn, mua nãi chuối, cặp gà luộc cúng hai cha nội này cho yên thân!

  2. Thế thì nên đổi HNV thành Hội Nước Hến, bác Hảo nhỉ?

  3. Pingback: Tin thứ Sáu, 01-02-2013 « BA SÀM

  4. Thật là buồn khi thơ văn như thế mà giải thưởng này nọ, lại còn Chủ tịch Nhà văn nữa mới ê chề! Nhắc bác Đức và bác Hảo: TT thực ra đã mở rộng chữ CHÂN đến mênh mông trảng cỏ rồi, bằng chứng là “bác ngồi gãi háng”. Rõ ràng, háng là chân của “cái đó”!

  5. Pingback: Anhbasam điểm tin thứ Sáu, 01-02-2013 « doithoaionline

  6. Thế mới hay chứ lại!

    Mẹ kiếp, từ mai Đại Võ Tòng mình chuyên tâm làm thơ thôi. Mà đáng lẽ phải làm thơ từ lâu rồi, chứ làm ruộng mãi đói lắm! Sao giờ mình mới biết điều đơn giản ấy cơ chứ! Ngu quá là ngu!
    Rồi mình sẽ in tập thật hoành tráng, in dồn dập và ngay tại NXB “sáng giá” bậc nhất của Hội Nhà văn Việt Nam (54 Nguyễn Du, Hà Nội). Tiếp theo, mình sẽ gửi thơ dự thi đi lung tung khắp nơi trong nước (có thể còn gửi dự giải Nobel); vì Việt Nam ta rất thoáng, không có luật nào trừng phạt người làm nhiều thơ và dự nhiều cuộc thi cả (trừ khi thơ anh nói những cái khó lọt màng nhĩ một số ít người, ví như thời Trần Dần viết: “Anh bước đi không thấy phố không thấy nhà…”). Sau khi in mấy tập cho đủ số lượng theo quy định, mình sẽ bàn với vợ bán vài sào ruộng, lấy tiền chạy bằng được cái mác: “Hội viên Hội nhà văn Việt Nam”. Như thế mới là chơi sang, mới là trí thức! Cho mấy nghìn dân làng Đình quê mình lác hết mắt đi!
    Rồi mình sẽ lấy ống đu đủ thổi vào lỗ đít bọn: Hữu Thỉnh, Nguyễn Quang Thiều, Hồng Diệu, Dương Kiều Minh, Trúc Thông, Y Phương, Nguyễn Trọng Tạo, Trần Quang Quý cùng Nguyễn Thị Loan… Để sau đó, chính bọn này lại lấy mồm thổi vào lỗ đít mình, rằng: “Thơ Đại Võ Tòng được bao phủ bởi không gian và ánh sáng từ cuộc sống trở về tĩnh lặng đến cái đích của Tâm không và tái sinh ở một lối sống mới…”. Nào là: “Chiều sâu tâm linh trong thơ Đại Võ Tòng là hành trình đi tìm vẻ đẹp của cuộc sống, là hành trình hướng tìm một đức tin đối lập với thế giới trần tục đầy mưu mô, dục vọng và tội lỗi, là hành trình hướng về nguồn với ký ức tuổi thơ sáng trong và thánh thiện”… Nào là: “Chỉ người có tâm thức ở sâu trong hố thẳm thì mới tích tụ được từng ấy lượng ánh sáng. Và khát khao ánh sáng. Đến đây, tôi không thể bỏ qua được cái dòng sau dấu “chấm hết” vì nó hiện lên một thông điệp, một bản giải mã trong thơ Đại Ngọc Hành…”; và: “Trường ca “Chân cát” của nhà thơ Đại Võ Tòng thể hiện một bút pháp điêu luyện và một mạch ngầm xiết chảy của cảm xúc trong những câu thơ quá nhuần nhuyễn, tinh tế và độ vang rộng. Cấu trúc trường ca đã tạo ra sự chuyển động dây chuyền của con sóng này đẩy tiếp con sóng khác để cuối cùng dâng lên thành con sóng lớn mang tên Tổ quốc. Đó là những con sóng của cảm xúc và ý chí, của quá khứ và hiện tại, của một người và của cả đất nước, của lịch sử và văn hóa. Đó là một bản giao hưởng ngôn từ bi tráng và kiêu hãnh về một dân tộc đã đứng lên từ nước mắt và máu để dựng lên nhân cách sống của mình suốt chiều dài lịch sử” …
    Eo ơi, phê bình văn học gì mà bí hiểm thế! Thú thực, chúng nó khen Đại Võ Tòng mình mà chính Đại Võ Tòng mình cũng chả hiểu bọn nó nói gì (mà không, hay bọn nó trình độ cao nên nó chửi bố mình khéo thế chăng?). Nhiều người bảo nền phê bình An nam “ma lị” là ở chỗ ấy, câu chữ đánh bóng mạ kền, gõ kêu queng queng mà chả có ý nghĩa gì, đem áp vào thơ của thằng ta hay thằng tàu, thàng tàu hay thằng tây, đều được. Thế mới khủng khiếp chứ lại! Nền Văn học An nam đã tuyệt vời, phê bình Văn học An nam còn tuyệt vời hơn, chả mất lòng thằng chó nào cả. Trong chuyện này có công rất lớn của Hữu Thỉnh, người đã và đang có những cống hiến thần kỳ cho văn học An nam và sẽ chỉ nghỉ công tác trước hôm ra nghĩa trang Mai Dịch đúng một ngày thôi!
    Tạm biệt, sắp đến giờ mình ra đồng rồi. Mình mà chậm, cái con vợ nanh nọc của mình nó lại thổ ra cái giọng tuyên giáo kiểu như mấy thằng: H.V, T.H.R., Đ.T.H… khó nghe lắm mất thôi…

  7. Đào đâu thơ hay khi văn nghệ sĩ vẫn trong xiềng xích của đảng?

  8. Thanh thảo ngồi gãi háng/ Sột….sột…sột, trường ca/ Bụi từ háng bay ra/ Vón thành hai giải thưởng/

  9. Pingback: Trường ca chân đất của Thanh Thảo không phải nước ốc – nguyentuongthuy « Vô Ngã

  10. Pingback: Tin thứ Sáu, 01-02-2013 | Dahanhkhach's Blog

  11. Xin mời thưởng thức 1 bài thơ viết trong chiến tranh của thiên tài Trần Mạnh Hảo để so sánh với bài “Dấu chân qua trảng cỏ”của Thanh Thảo, TMH chê tho TT” Nếu mục đích của nó không “són ra” một tí tuyên truyền thì nó chẳng có gì để nói” thì bài này thế nào:

    “Xin lỗi ngọn lửa

    Chị dùng bàn tay hình dung gương mặt cháu
    Em phải dẫn ngọn lửa chị nuôi trong hầm ra thật xa
    Em vô ý làm tắt ngọn lửa duy nhất trong ngách hầm ta
    Bom rải suốt ngày sao đi xin được lửa?

    Mấy ngày liền cháu không được ăn hồ ăn bột
    Rồi cháu đi… đột ngột trong hầm
    Em thương cháu chưa được lên mặt đất
    Chỉ tại mình làm tắt lửa của người thân…”

    Còn bài này nữa, thử hỏi có khác gì một bài của vị tuyên huấn nào đó làm:

    “Người Anh Hùng Họ Ngụy

    Người yêu nước không thể nào là ngụy
    Người chết vì nước như anh không thể nào là ngụy
    Nhưng anh:
    Là Ngụy Văn Thà (*)

    Anh- hạm trưởng chiến hạm Nhật Tảo
    Lao thẳng vào tàu giặc cướp
    Tên anh còn mãi với Hoàng Sa
    Biển vật mình thét đại bác
    Giặc bủa vây chiến dịch biển người

    Lửa dựng trời dìm tàu giặc
    Máu anh cùng đồng đội ngời ngời
    Ôm chặt tàu
    Ôm chặt đảo
    Anh hóa thành Tổ Quốc giữa trùng khơi

    Gió mùa đông bắc gào khóc
    Ngụy Văn Thà
    Mãi mãi neo tàu vào quần đảo
    Tổ Quốc ngoài Hoàng Sa
    Trận chiến ba mươi phút
    Tượng đài anh là phong ba
    Đỉnh sóng khói hương nghi ngút
    Biển để tang anh bằng sóng bạc đầu

    Quần đảo nhấp nhô mộ phần liệt sĩ
    Linh hồn anh hú gọi đất liền
    Ngụy Văn Thà
    Tên anh không phải bài ca
    Tên anh là lời thề độc :
    – Phải giành lại Hoàng Sa
    Sóng vẫn vồ lấy đảo…”

    Chuyện tục và dùng từ thông tục trong thơ thì xin thưa là một quá khứ ấu trĩ chẳng cần nói làm gì, VN điển hình văn học đương đại có Nguyễn Huy Thiệp, Phạm Thị Hoài và đáng tiếc thay cho đến phút này không biết đến khi nào có thêm một tác giả VN viết truyện ngắn được như 2 người viết tục này.Và, buồn cười thay đã có lúc chính TMH khoái quá, không kìm được cũng són ra:
    “Bố ơi!
    Đêm qua con nằm mơ thấy mình được ăn thịt!
    – Con ơi!
    Bằng tuổi con bố mặc quần thủng đít
    Nhiều khi bố mơ thấy mình được ăn một bữa cơm no!”
    ( Giấc Mơ)

    Còn thế giới ư, tục kiểu “thủng đít” TMH hay “gãi háng” của TT chưa là cái đinh rỉ gì cả, có thể trích dẫn ra đây hàng trăm từ mà nhà thơ nữ lừng danh Sylvia Plath( Mỹ, 1932-1963) thường dùng!
    Thơ Thanh Thảo, có thế mạnh mà ít nhà thơ Việt sử dụng là đưa yếu tố hài-thông tục vào thơ, thông tục bình dân nhưng rất giàu chất thơ, cái từ “con kẹc” Quang Ngãi và cái “gãi háng” của ông Nam Trì là một ấn tượng mạnh, thành công của TT. Ông Trần Hảo Hảo và đổng đội đã chê vào một trong những điểm mạnh nhất của TT!
    Còn thực tế, thơ TMH chính là bản sao thơ “khéo tay hay làm” của Hửu Thỉnh và hàng loạt các nhà thơ khác. Cái kiểu “đất nước” thì “hình tia chớp”, “đám mây” thì “màu cơm nguội” của TMH thì cũng chẳng khác gì “năm anh em như năm ngón tay” cho nên cái “lối mòn như sợi chỉ dăng” xưa xem ra còn gợi cảm hơn nhiều lân.Còn bây giờ ư, xin quý vị thưởng thức tiếp mấy bài thơ hình như làm những năm 30 của thế kỉ trước của TMH:

    “Sông Hồng

    Mẹ ru hạt phù sa khó nhọc
    Ngủ đi mà hóa cánh đồng
    Mẹ đi mót lúa, lúa không hạt nào
    Sông Hồng lụt cả ca dao
    Con cò bị bão giạt vào lời ru
    Tuổi thơ nằm cạnh sông Hồng tôi ngủ
    Cỏ chân đê làm gió cứ ong ong
    Trong mơ tôi thành Chử Đồng Tử
    Thức dậy ra bờ sông vùi người trong cát
    Không thấy nàng Tiên Dung
    Nhưng tôi đã lấy được sông Hồng
    Lấy lại tình yêu chàng Trương Chi đánh mất
    Lấy được tiếng đàn có nước mắt cha ông.”

    Và bài dưới đây thì hơi dáng dấp Trịnh Công Sơn:

    “Ru người trăm năm

    Lời ru nào sợ xa đâu
    À ơi vũ trụ chìm sau mi dài
    Bay bay hai cánh tơ ngài
    Ngủ đi cặp mắt thức hoài chờ trông

    Anh ru từng búp tay hồng
    Xin nhờ ngọn gió bế bồng trên tay
    Nâng niu mười nhánh sông gầy
    Khép vơi thành nụ, xòe đầy thành hoa

    Từng đi nghìn dặm sơn hà
    Hai bàn chân của em là mùi hương
    Cái hôn trên gót còn vương
    Lời ru em hóa con đường em đi.”

    TMH sau những luân chuyển liên tục hết “Ly Thân” đến hợp thân, rồi lại ly xác ly hồn làm cho các nhà văn VN hết vía. Nếu bên kia có ban tuyên huấn, thì bên này có hồng vệ binh văn chương hay công an văn chương TMH, Nguyễn Hoàng Đức, Đỗ Hoàng …, này này coi chừng nhé, liệu hồn mày mà viết kiểu hiện đại tao không hiểu được, mày mà được giải thưởng quá nhiều mà tao không được thì tao chửi ba đời bảy kiếp nhà mày lên đấy!

  12. Mình nhớ lại câu chuyện của cụ Văn Như Cương có một ước mơ nho nhỏ là có cậu út, được ngời ta mời ntn : “Kính mời nhà văn Văn Như Mắm, chủ tịch hội nhà văn, lên phát biểu ý kiến”! Thâm như đồ Nghệ á!

  13. Pingback: NHẬT BÁO BA SÀM : TIN THỨ SÁU 1-2-2013 « Ngoclinhvugia's Blog

Đã đóng bình luận.