NẠN ĐẠO THƠ ĐBS CỬU LONG CÓ SINH CÁCH NGHĨ VỀ THƠ VIỆT TOÀN THỂ ?

NẠN ĐẠO THƠ ĐBS CỬU LONG CÓ SINH CÁCH NGHĨ VỀ THƠ VIỆT TOÀN THỂ ?

Nguyễn Hoàng Đức

 .

Vừa qua rộ lên việc thi thơ ở vùng Đồng bằng sông Cửu Long, nào phạm qui nào đạo thơ ở mức độ ngót 40%. Quả là mức kỷ lục trên thế giới. Có thể nói chỉ cần trích ra thành tích ngược của nó chừng 10% thôi, thì cũng đã dư sức đánh đổ những giải quán quân thế giới về phạm qui và đạo văn.

Một thành tích “Bêu danh” như thế, ở tầm vóc 13 tỉnh phía Nam, liệu có phải là đám cháy để chúng ta nhìn ra cuộc lộ diện của nó? Chắc hẳn rồi, một cuộc thi tầm vóc liên địa phương như vậy, chẳng lẽ lại chẳng thu hái gì từ chính bài học thất bại của nó? Hay là với một tâm cảm vui đùa cợt nhả thi ca nhì nhằng mua vui chúng ta thấy nó chẳng đáng gì để rút ra bài học cả? Một cách nghĩ như vậy sẽ thật là tai họa không chỉ cho thi ca mà cho tư duy nhân bản của con người. Bởi lẽ khi cái xấu được chấp nhận quá hiển nhiên như một sự cợt nhả nó sẽ làm tê liệt khả năng phản tỉnh và nhận biết liêm sỉ của tâm hồn. Thi hào Goethe có nói: “Nghèo không nhục mà xấu hổ vì nghèo mới nhục”. Ở đây một cách tương tự chúng ta có thể suy diễn:

          “Dốt nát, đạo văn đã nhục, nhưng thật xấu hổ lại làm quen và vui vẻ với việc dốt nát và đạo văn”.

Các nhà khoa học nói: Những cơn bão thường hình thành từ Tây sang Đông. Những dòng sông thường chảy từ Bắc chí Nam. Và những con kiến thường di cư theo hướng chảy của những dòng sông đi từ Bắc vào Nam.

Thi ca có đi từ Bắc vào Nam không? Có chứ, không chỉ Việt Nam ảnh hưởng văn hóa Tầu cũng như một nghìn năm đô hộ giặc Tầu từ phía Bắc đổ xuống di thực dần vào Nam, mà ở các nước Á – Âu, phía Bắc thường đặc trưng cho những gì nặng ý thức hệ qui lát hơn, còn phía Nam thì cởi mở phóng khoáng hơn.

Khi viết về nạn đạo văn và phạm qui rất nghiêm trọng của cuộc thi thơ ĐBSCL, nghiêm trọng đến mức có thể không tài nào phát giải được, có vài tác giả đã viết nạn đạo văn ở đó đã trở thành thường xuyên. Giờ chúng ta thử xem căn bệnh đó có lây lan từ Bắc vào?

Ngay tại Hà Nội, có cả tác giả viết phê bình, viết sách đạo cả mấy chương chép i xì của sách xuất bản trong Nam trước 30/4/1975. Người ta chỉ ra nói tận tay ray tận trán, nhưng lúc tái bản cuốn sách của mình, tác gỉa đó coi như không biết, vẫn cho in nguyên xi những chương chép của người khác. Nhưng rồi mọi người có vẻ như chấp nhận. Tại sao? Có phải như Hoàng Đế Napoleon nói “Quá khoan dung với tội lỗi là đồng tình với tội lỗi”? Ngay tại cuộc thi các tác phẩm của HNV năm 2013 còn chưa ráo son mới đây, một ủy viên trong ban sơ khảo vẫn ngang nhiên gửi thơ dự giải, mặc dù theo qui định là phạm qui 100%, vậy mà khi có người trong ban giám khảo chỉ ra, ủy viên này cùng các ủy viên khác vẫn ngang nhiên đồng tình chấp thuận và xét  được giải. Rồi khi tập thơ “Giờ thứ 25” bị chỉ ra không cãi được về việc đạo cái tên tác phẩm – cũng là tên “chứng minh thư” .  Vậy mà người ta cứ trao giải như không cần biết. Thượng bất chính hạ có tắc loạn? Phía Bắc đã thế sao không gây men cho phía Nam?

Giờ bàn vào thơ. Có tác giả viết, tại sao chỉ có hội thơ phường, thơ xóm, mà không có hội văn làng, văn xã? Chắc hẳn, bởi vì, thơ là thứ tức cảnh sinh tình, tùy tiện được chăng hay chớ làm vài câu nhì nhằng thì thành lập hội trong mấy lúc. Chỉ cần một chiếc micro, thì có ngay vài người xin đọc thơ. Chỉ cần mở sổ xin đăng ký xem ai sẽ đọc thơ tiếp liền có ngay cả tá người đăng ký, thế là thành hội thơ ngay. Nhưng văn là lao động miệt mài không dễ như vậy. Trước kia, vài nghìn năm, ở Trung Quốc, khi triều đình cần viết soạn một cuốn sách thì phải thành lập ban bệ, bao gồm những người có học vấn, chuyên môn, và hàng trăm sinh viên sao chép lại.

Có rất nhiều nhà thơ Việt bước vào thơ với mấy khẩu quyết theo kiểu “Vừng ơi mở cửa ra!” như: “Phải có thiên bẩm mới làm được thơ!” “Thơ hay không cần nhiều, quí hồ tinh bất quí hồ đa”, “một tác phẩm hay để đời đã khó và đã đủ rồi”… Kết quả sinh ra rất nhiều nhà thơ một bài.

Triết gia Hegel nhất quyết xác định: Không có con người vĩ đại dựa trên những cảm tác được chăng hay chớ. Con người vĩ đại phải có một ý chí mãnh liệt để hiện thực hóa khao khát lý tưởng mang định hướng xuyên suốt, như thể đi cả đời mới tới đích hành trình. Có vài con người là kiểu mẫu cho sự vĩ đại của Việt Nam và thế giới:

1-     Homer: Không giống những nhà thơ cảm tác lang thang vụn vặt, Homer đã ôm đàn lia đi khắp Hy Lạp, gom nhặt, tập đại thành hai tập thơ đã có trong dân gian thành hai tập Iliad và Odyssey. Ông không sáng tác gì cả, nhưng với ý chí đi xuyên thủng đất đai Hy Lạp, xuyên thủng nền văn hóa Hy Lạp, và gom nhặt cả cánh đồng bát ngát thi ca, ông đã trở thành vĩ đại bất tử vượt lên cả vạn nhà thơ xếp vần bẻ chữ.

2-     Shakespeare: Theo chương trình truyền hình nhiều kỳ mới nhất trên VTC5, Shakespeare chỉ là người viết lại những tác phẩm của người khác trên tinh thần chỉnh lý, nâng cấp, và hoàn mỹ hóa… Ông vĩ đại vì cũng là một nhà kiến trúc tập đại thành.

3-     Nguyễn Du: Ông vĩ đại vì chọn, chép và lục bát hóa cuốn truyện hạng hai của Tầu là “Kim Vân Kiều truyện” của Thanh Tâm Tài Nhân ở Tầu, thành cuốn truyện thơ “Truyện Kiều”. Nếu ông có làm việc này cũng chẳng có gì kém cỏi vì cũng giống Homer và Shakespeare khi trở thành kiến trúc sư “tập đại thành”.

Không có công trình vĩ đại nào không to lớn hoành tráng! Một thế giới được khắc trên hạt thóc thì đó chỉ là khéo tay. Còn bức tượng khắc trên vách đá dù có xấu cũng vẫn mang tên vĩ đại!

Thơ đoản ca nhỏ lẻ dù có hay cũng chỉ là sinh hoạt tức cảnh sinh tình vui vẻ tí chút. Và việc quá mải mê với thứ sinh hoạt dễ dãi này đã làm cho rất nhiều, thập chí có đến hơn 90% nhà thơ của Việt Nam trở thành cái gì xó máy, nhũn nhẽo, tư cách nhì nhằng, trí tuệ ẻo lả, ý chí tuột xích ham vui, con người dựa lưng vào thứ tưởng là thiên bẩm trông rất lèo tèo… Và gần 100% họ khó có thể vượt qua con đường thử thách chông gai của “biến khả năng thành hiện thực” để trở nên bóng hình vĩ đại. Chính thế mà họ hay đạo thơ, cắm cổ vào phạm qui, ưu tiên nhau phạm qui để kiếm một chút vinh quang “phở mậu dịch, kịch ti vi”.

Thơ mới đầu chỉ là: sự truyền khẩu giành cho người mù chữ. Trong thơ làm gì có tri thức lớn và lương tâm lớn. Chỉ khi thơ mang kịch tính để được gọi là thi ca khi đó nó mới mang bóng dáng của sự vĩ đại (thi ca bao gồm thơ, kịch, tiểu thuyết). Nếu mới làm được mấy bài thơ lẻ, ở Việt Nam bạn có mong vượt Nguyễn Du không? Bạn chớ nên tự hào kiêu hãnh cũng như quan trọng hóa nó lắm làm gì. Thử dùng ý chí để trở nên cái gì đó to lớn hơn, ta sẽ thấy mình có một tầm vóc khác. Còn nếu bạn mãi mãi à uôm với mấy câu thơ lèo tèo, thì đó chỉ là sinh hoạt vui vầy bằng vần vèo. Chớ có quan trọng hóa và ảo tưởng về nó để rồi nghĩ mình là cái gì xuất sắc, đặc biệt hay vĩ đại. Nói chung hãy nhìn Trung quốc kia, gần một thế kỷ rồi, họ vứt thơ đi, thì nền văn học của họ với hai giải Nobel Cao Hành Kiện và Mạc Ngôn càng lớn hơn chứ không bé đi.

Còn Việt Nam có phải cứ chúi mũi vào hà hít mấy câu thơ sinh hoạt lèo tèo, còn bày trò đạo văn, phạm qui và trao giải thì chúng ta bao giờ mới lớn???

.

NHĐ  09/07/2013

Tác giả gửicho NTT blog

10 thoughts on “NẠN ĐẠO THƠ ĐBS CỬU LONG CÓ SINH CÁCH NGHĨ VỀ THƠ VIỆT TOÀN THỂ ?

  1. Nhà thơ Trần Mạnh Hảo nhận xét về thơ Thanh Thảo:” Do đó, khi nhà phê bình Nguyễn Hoàng Đức nói Thanh Thảo là “chuyên gia nước ốc trường ca” thì có vẻ đúng, nhưng hơi quá. Phải nói “Trường ca chân đất” không nhạt đến nỗi như nước ốc, mà nó đậm đà hơn, nó giống NƯỚC HẾN chứ không phải NƯỚC ỐC.
    Một tập thơ thể loại trường ca chất lượng trung bình hoặc trung bình khá như tập này của Thanh Thảo mà được những hai giải thưởng văn học (giải Hội nhà văn VN, Giải Hội liên hiệp văn học nghệ thuật VN) thì quả là bệnh mù thơ của ban lãnh đạo Hội nhà văn Việt Nam đã nặng tới mức vô phương cứu chữa…”
    Nhà phê bình Nguyễn Hoàng Đức nói về thơ Thanh Thảo: “Nói chung là nhạt và rất nhạt. Nền thơ Việt hôm nay nhếch nhác bé nhỏ vì nó là cái chợ cóc hỗn tạp, tôi nghĩ Thanh Thảo cũng chỉ là một thứ quán cóc chúng ta nên dẹp bỏ, từ đó mới hy vọng nền thơ được khai sáng như quảng trường, ở đó các nhà thơ sẽ được nói về mỹ học cao cả, cảm xúc dồi dào tinh tế, và cái Chân – là tình yêu công lý của giấy mực.”
    NHà thơ Đỗ Hoàng phân tích về thơ Thanh Thảo:”Bây giờ chúng ta cũng phải quyết liệt như vậy, thẳng tay đuổi những kẻ ngồi gãi háng, ném cứt đái, bắn tinh trùng, buồng trứng, máu kinh nguyệt, giao hợp vào đền thờ thơ ca, lớn tiếng cho là cách tân, đổi mới! Cái trường ca Chân đất bốc mùi cứt Việt vương, mùi hôi xoong bác Năm Trì ngồi gãi háng, cũng phải tống cổ nó ra khỏi thi ca!
    Tôi thực sự khâm phục nhà văn Nguyễn Hoàng Đức, nhà thơ Trần Mạnh Hảo đã kịp thời lên tiếng vạch ra cái dở hơi, bẩn thỉu của cái gọi là trường ca Chấn đất của Thanh Thảo để bạn đọc khỏi bị lừa vì đang loạn thi đàn.”
    Bạn đọc Thành Luận Tỉnh Khánh Hòa bình luận:
    Chuyện hội nhà văn lôi thôi quá nên xóa sổ thôi không thể để tay hữu thỉnh này làm chủ tịch nữa ông ta làm hư hỏng cả hội viên Cảm ơn Ông Trần Mỹ Giống và các anh trần mạnh Hảo Vũ Trường Giang, Phạm ngọc Thái Đã lôi bọn phá hoại nền văn học của đất nước nẩy để toàn dân biết .Bọn này phải trị.Chúng ta lên án và bắt thu hồi giải thưởng không để cho bon trôm cắp ngồi mát ăn bát vàng..”
    Bạn đọc Trần Hy Vọng Kiên Xương Thái Bình bình luận:
    Chúa ơi! Chưa thấy văn học đất nước mình lại xuống cấp như vậy sao Đều do mấy ông lớn hội…làm hư…
    Xin cảm ơn bác TRẦN MỸ GIỐNG BÁC đã cho bạn đọc biết hội nhà …thối nát đến chừng ấy ,cảm ơn TRẦN MẠNH HẢO ,VŨ TRƯỜNG GIANG,PHẠM NGỌCTHÁI,Các anh đá phanh phui,Vạch mặt những kẻ vô liêm xỉ này ra để cho mọi người biếtHoan hô các anh Có các anh lên tiếng chúng tôi ủng hộ các anh ,Tin rằng văn thơ việt nam một ngày gần đây sẽ trong sạch không còn vết nhơ Tôi cũng đã dọc lình xình ở hội van nghệ tỉnh Nam Định cũng lôi thôi chẳng ra gì … ”
    Bạn đọc Sư bình luận:
    Trời đất! Chẳng lẽ thuế xương máu của nhân dân đổ ra nuôi Hội Nhà văn để liên kết làm những trò thối nát thế này sao? “Thuở trời đất nổi cơn giải thưởng- Khách tài năng vất vưởng ngồi nằm – Để cho giờ thứ 25 – Thương hiệu đạo chích cầm nhầm lu loa – Lại thêm nước ốc trường ca – Ném cứt vào tận Hội và vào Thơ”.
    Còn nhiều bài nữa, nhiều nhà nữa bình luận về ngôn từ tục tĩu và tính xú uế trong hồn thơ Thanh Thảo.
    Mà Thanh Thảo cứ “quyết tâm vãi cứt đái vào cái gọi là Thơ Thanh Thảo!
    Cám ơn mhà thơ NGUYỄN TƯỜNG THỤY đã post nhiều bài hay về thơ ca nước nhà để độc giả có cái nhìn sâu sắc! Và đau đớn!
    Hy vọng lớp trẻ hơn sẽ dọn dẹp nền thơ nước nhà sạch sẽ. Trước hết là bê mấy “ông kễnh cứt đái thơ ca” như Thanh Thảo quăng xuống âm ty!
    Nhưng chưa hết. Thanh Thảo còn dắt học trò trẻ Phạm Đương đạo văn Giờ thứ 25 tung “đếch” vào thơ! Không hiểu sao 2 thày trò bị hội chứng thơ “cứt” thơ “đếch”, thơ “Năm Trì gãi háng” này được một “bộ phận không nhỏ” trong BCH Hội Nhà văn bao che?
    Đau đớn cho thơ ca nước nhà quá!
    Cám ơn bác Nguyễn Hoàng Đức và bác Nguyễn Tường Thụy cho đọc bài mới, thấm thía và lay động những lương tâm!

  2. Nói như bác Dung Quất chỉ được cái đúng, Việt nam có bao nhà phê bình văn học? mà sao ở blog Nguyễn Tường Thụy thường xuất hiện 2 nhà phê bình / thế là rõ, là phân biệt được đâu là nhà phê bình mậu dịch, là mậu dịch chắc bác Thụy không cho vào nhà! Cho nên nhiều người yêu quý và gửi gắm niềm tin, niềm vui vào blog bác Thụy là thế .

  3. Em Thanh Thảo làm thơ èo uột như cây lúa thiếu dinh dưỡng, bèn cho thêm “cứt” vào để bón.
    Không hiểu nổi sự bệnh hoạn của em Thanh Thảo khi ưm í viết câu : “Tôi mơ cứt ngập nhà anh- Mai giàu anh trả hai mươi phần trăm”; đây là hội chứng cứt của một hồn thơ xú uế!
    Anh Tư Cò chịu khó nghiên kíu thấy “theo từ điển bách khoa mở cứt là: “phân của người hay động vật” trong một số trường hợp vì yếu tố lịch sự cho nên một số người đã thay từ cứt thành phân cho nên để tránh nhầm lẫn về khái niệm người viết mạn phép đưa ra một số đặc trưng để nhận dạng khái niệm này như sau:
    Một cục cứt bình thường phải có đủ bốn yếu tố :
    • Dạng khuôn đặc trưng: cứt trâu bò hình bánh, dê hình tròn nhỏ, người thì cục dài có đầu lớn đầu bé (cứt cũng có đầu có đuôi).
    • Màu đặc trưng: cứt ngựa màu xanh tuơi, trâu bò màu xanh đậm, cứt người màu vàng, cứt dê màu đen.
    • Mùi đặc trưng; mỗi loài có một mùi gần giống nhau.
    • Độ ẩm: cứt người khi bình thường thì chìm khi bón thì nổi. Cứt chó thì nổi. , Còn phân thì không có những đặc điểm trên.”
    Cứ theo nghiên kíu này, nói theo ngôn ngữ Quảng Ngãi thì thơ Thanh Thảo đầy tính cứt, hồn thơ Thanh Thảo là hồn thơ toilet.
    Ban Tổ chức nên bố trí Thanh Thảo làm cai chợ cứt ở Cổ Nhuế!

  4. Pingback: NẠN ĐẠO THƠ ĐBS CỬU LONG CÓ SINH CÁCH NGHĨ VỀ THƠ VIỆT TOÀN THỂ ? – NTT | Vô Ngã

  5. Pingback: NẠN ĐẠO THƠ ĐBS CỬU LONG CÓ SINH CÁCH NGHĨ VỀ THƠ VIỆT TOÀN THỂ ? »

  6. Pingback: NHẬT BÁO BA SÀM : TIN THỨ TƯ 10-7-2013 | ngoclinhvugia2

  7. Pingback: Anhbasam Điểm Tin thứ Tư, 10-07-2013 | doithoaionline

  8. Pingback: NHẬT BÁO BA SÀM : TIN THỨ NĂM 11-7-2013 | ngoclinhvugia2

  9. Thơ Thanh Thảo quá kém, như nhà thơ Đỗ Hoàng phân tích: “Có nhiều đoạn kém hơn nhiều so với học sinh tiểu học lớp 4 tả người:
    Bác Năm Trì dân Quảng Ngãi
    Nhớ bác trán vồng như luống khoai
    Tay chai bánh tráng sượng
    Mắt băm băm lục tìm tám hướng
    Cuốc vung lên moi từng củ cui

    Văn tả người lớp 4 tiểu học:
    Cô giáo em hiền hậu
    Mắt dịu dàng như mắt mẹ em
    Gương mặt cô hình trái xoan
    Tai cô giống chiếc bánh lọc (bánh trôi)
    Tay cô như tay văn công.
    Cô dùng phấn màu vẽ nên bầu trời!
    Tôn Thanh Thủy lớp 4 trường tiểu học Thuận Lộc, Huế niên khóa 2011- 2012 (viết hay hơn Thanh Thảo, đem so sánh với Thanh Thảo là xúc phạm cô bé)
    Một điều xưa nay hiếm là hôm nay lần đầu tiên nhà thơ Thanh Thảo chế biến phân bò thành mùi hương và từ mùi hương phân bò biến thành thơ Thanh Thảo – trường ca Chân đất, hết chỗ nói:
    lên 7 bác cọc còi theo cha ra đồng đập đất cục
    tthoảng mùi phân bò
    mùi hương ấy trốn sâu trong tiềm thức
    mấy mươi năm sau bật nút
    thành thơ.”
    Thanh Thảo lừa lọc hù dọa nhiều, nhưng dân Quảng Ngãi xem thơ Thanh Thảo như cứt, nhân cách Thanh Thảo như mùi của cứt!

  10. Tôi tập tọng làm thơ hơn 50 năm rồi, (mà chẳng in được bài nào) nhưng cái việc lấy thơ người làm thơ mình thì quả tình làm không nổi. Tôi thỉnh thoảng cũng có ăn theo một vài bài thơ của các nhà thơ thành danh, nhưng nói rõ là ăn theo.
    Còn cái việc đem cứt đái vào thơ như Thanh Thảo thì quả tình là không có bản lĩnh. Không thiếu những nhà thơ đem cái ngôn ngữ “chợ búa”, “đường phố” vào thơ, nhưng phải cao tay lắm kìa, chứ lèng xèng cỡ như tui thì không dám.
    Với lại, tôi chỉ làm thơ chơi mà thôi.
    Hôm nay đọc bài viết của NHĐ làm cho tôi xìu xuống một cái cụp. Nói ra thì mang tính địa phương, chớ nghe nói thơ đồng bằng SCL mà om xòm vì cái chuyện “đạo điếc” này làm tui thấy muốn lên máu. Không lẽ cái dân ăn nói bộc trực, bậm trợn, bông phèng này lại làm mấy cái trò mèo đó sao hả trời?

Đã đóng bình luận.