SAO ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẠI MỞ CUỘC THI ĐỂ TÔN VINH THƠ DỞ?

SAO ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẠI MỞ CUỘC THI ĐỂ TÔN VINH THƠ DỞ?

Trần Mạnh Hảo

.

Sau nhiều dư luận phê phán nạn đạo thơ trong cuộc thi thơ lần thứ 05 của đồng bằng sông Cửu Long do Hội VHNT Sóc Trăng đăng cai, vừa qua, kết quả đã được thông báo như sau trên các trang báo mạng :

GIẢI NHẤT:

+ Tiếng đờn ca tài tử ở phà Vàm Cống – Cao Thoại Châu – Long An

GIẢI NHÌ:

+ Phía mùa cam bạc lá – Nguyễn Thanh Hải – Tiền Giang

GIẢI BA:

1- Xóm mình nghèo giấu điện vào đêm – Nguyễn Ngọc Tân – Cà Mau

2- Nhật ký cho ngày rỗng – Trần Huy Minh Phương – Sóc Trăng

GIẢI KHUYẾN KHÍCH:

1- Tản mạn trưa – Nguyễn Thanh Hải -Tiền Giang

2- Gió heo may – Nguyễn Giang San – Đồng Tháp

3- Đồng con gái – Võ Thị Nguyệt – Cần Thơ

4- Khúc biển 3 – Nguyễn Đình Chiến – An Giang

5- Đi tìm ngày mai – Trương Chí Hùng – An Giang

Có tổng cộng 531 tác phẩm của 162 tác giả gởi đến dự thi.

Các tỉnh, thành có số lượng tác phẩm tham gia nhiều nhất là: Đồng Tháp, An Giang, Cần Thơ, Tiền Giang và địa phương đăng cai Sóc Trăng.

Lễ tổng kết – phát thưởng sẽ tổ chức vào ngày 29.7.2013 tại thành phố Sóc Trăng.

Chúng tôi xin quý độc giả “ thưởng thức” mấy bài thơ được giải : giải nhất ( Cao Thoại Châu), giải nhì ( Nguyễn Thanh Hải) và hai giải ba ( Trần Huy Minh Phương & Nguyễn Ngọc Tân) dưới đây :

Thơ CAO THOẠI CHÂU
Bài thơ đạt giải nhất “Cuộc thi thơ Đồng bằng Sông Cửu Long lần thứ 5”

TIẾNG ĐỜN CA TÀI TỬ
Ở PHÀ VÀM CỐNG

Đêm nghe tiếng đờn ca tài tử
Lạnh căm mà vẫn ấm trong lòng
Điều nhân nghĩa treo ra phía trước
Thói lọc lừa nịnh hót bỏ sau lưng

Kiến ngã bất vi vô dõng giả
Chữ cang thường một gánh trên vai
Cây mía cây tre còn có đốt
Thẳng ngay ngay thẳng huống chi người

Đất dạy thêm làm người hào phóng
Lòng người có lúc giống lòng ghe
Mấy mảnh ván thành nơi hành hiệp
Mưa sông buồn nhường chỗ kẻ sa cơ

Đêm nghe tiếng đờn ca tài tử
Góc đường hay ở bến sông kia
Bậu lạc lòng phút giây nào ai biết
Gửi tiếng đờn đi đón bậu quay về

Cặp Vĩnh Long ngoẹo sang hướng khác
Qua phà chạy ngược tới Cần Thơ
Có cầu nỡ nào quên bến cũ
Làm sao quên câu hát tiếng đàn mù!

Con cá nhúm rau vài bạn nhậu
Chuyện đời đâu đó kể cho nhau
Đẹp và buồn chia câu vọng cổ
Em ngọt ngào ta nhận đắng cay cho

Và trong đám đờn ca tài tử
Có kẻ ngồi im lặng dóng tai nghe
Quê nhà mút tận phương trời khác
Sầu cũng nguôi theo giọng xuống câu xề!

CAO THOẠI CHÂU
caothoaichau.blogspot.com

PHÍA MÙA CAM BẠC LÁ (GIẢI NHÌ CUỘC THI THƠ ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẦN THỨ 5) – thơ NGUYỄN THANH HẢI
14.07.2013 21:38

ai bắn vào trời cọng u du tuổi thơ còn đau vết sẹo
để sau mùa riêng tiếng mẹ thở dài
(Trích)

lòng nghĩ gì khi nhổ bụi u du
màu khói trắng/đốt chiều/đốt trời/đốt lòng người/đốt mùa cam bạc lá
con dế lửa úp đầu vào hoàng hôn thổi điệu sáo
gió cuốc những đường thở nhọc nhằn trên nền đất đen nâu
sau lưng cha màu xanh đã ngã
là đồng nghĩa với màu trắng tay người gom về ngập rỗng
nỗi buồn đeo đĩa
những cành cam lụp đụp
chiều rơi trên nền lá vàng
ai bắn vào trời cọng u du tuổi thơ còn đau vết sẹo
để sau mùa riêng tiếng mẹ thở dài
để khói trắng đêm cha dằn cơn ho mất ngủ
để trang sách niềm tin anh lén giấu
để lỡ mùa chị mượn chữ nghèo tiếc rẻ thời gian
để trái tim ước ao ngày cũ
chiều hoang mang khói
sương
hoang mang lời gió thổi
rãnh đất cọ lòng bàn chân tạ lỗi
xòe tay chai sạm giấc mơ
hớt vài giọt chiều rơi
ly mưa đầu mùa
rưới một khoảng mát cho tâm hồn khuây khỏa
để bắt đầu thâm canh những niềm vui kéo nhau xen vụ
và tôi
phía mùa cam bạc lá
nhổ bụi u du chiều sẽ đứt bớt tâm tư…

In lại từ http://www.vannghetiengiang.vn
Tác giả giữ bản quyền.

XÓM MÌNH NGHÈO CẤT GIẤU ĐIỆN VÀO ĐÊM
Của Nguyễn Ngọc Tân

Đăng lúc: Thứ hai – 03/06/2013 12:54
(Tác phẩm giải ba cuộc thi thơ ĐBSCL lần thứ V-2012)

Dừa hất bóng vào đêm đen yên giấc
Nhà nhà chìm trong tiếng côn trùng gõ nhịp
Đất đỏ đất đen đường lối xóm gồ ghề…
Xóm mình nghèo cất giấu điện vào đêm
Khuya thức giấc mơ bập bềnh công tắc
Chuyện làm ăn bàn theo tiếng gió xạc xào
Mùa đi qua giấc mơ dần thiếu ngủ
Tuổi học trò mệt nhoài xé đêm trên trang vở…
Vẫn ngó chừng giấc ngủ mẹ chưa say
Tiếng dế thành tiếng tri âm
Tiếng gà gáy gõ cho lòng chợt sáng
Đài dựng bình minh lia câu vọng cổ thật mùi
Bờ mẫu dài chân chim nhắc khéo cánh đồng đêm hoang gió
Bên dòng kênh quen im lìm phèn mặn
Bằng bộ mặt nhiều màu nổi váng những tâm tư…
Giờ đi lập nghiệp phương xa
Ước mơ lăn theo sóng vỗ
Câu vọng cổ lại phải cất vô tờ giấy cũ
Về quê
Mẹ không còn
Lại thèm ngó chừng giấc ngủ…!

http://vannghetiengiang.thotre.com/news/Cuoc-thi-tho-DBSCL-lan-V-2012/Xom-minh-ngheo-cat-giau-dien-vao-dem-4206/

NHẬT KÝ CHO NGÀY RỖNG

Của Trần Huy Minh Phương

Đăng lúc: Thứ hai – 03/06/2013 12:15
(Tác phẩm giải ba cuộc thi thơ ĐBSCL lần thứ V-2012)
Có thật khu vườn cổ tích
ở đó ta chạy rong long nhong thời con nít
trốn bà giấc ngủ trưa – thưởng chong chóng lá dừa
mặc kệ, đội nắng băng miết qua cánh đồng cưỡi trâu đánh trận giả hét hò xanh lúa
ta khát sông bệt những vết sình bè bạn
còn nợ ông bảng cửu chương chưa thuộc- thưởng lồng đèn làm bằng lon sữa bò
nét vẽ roi mây trong gió suýt đổ ầm…
năm lên bảy
lên mười
rồi mười hai
cánh võng hồn nhiên chấp chới bay

qua năm mười lăm
và những năm mười bảy tuổi
ta một mình vẫy gió nghêu ngao
nhớ bèo xanh mép đìa
con rô, con lóc đi đâu cho ta bỏ câu ngày nhàu soi tăm cá…
thằng bạn cùng quê bỏ xứ theo cha tha phương đổi vận
cô bạn chơi trò cô dâu chú rể lên thành phố từ đó không thấy về
trời xanh mây trắng bay qua ô cửa nhỏ- ta ngẩng nhìn thèm
con cá tung tăng dưới ao
con ngựa hí vang chồm vó
và ngồi đan những giấc mơ không hình thù
bọt bóng
con chim tự do tung cánh
lời dạy ngày mưa trôi qua bụi cỏ
ngạch cửa nhà mình gần vậy mà sao ngày mỗi thêm xa!
ở đó có bóng mẹ ngồi chiều nhòe mong nhớ mỗi khi trời trở gió, mùa đuổi mùa…
có cái ghế dựa, cha ngồi uống ngụm trà thả buồn vui thân phận
có tiếng gà gọi ngày mọc sáng
có lời thương chưa cấy
có tiếng chuông chùa Mahatup nhắc ta đường xa tâm hùng trí dũng
bầy dơi thiền dốc ngược đời mình lặng im, cần mẫn
con sông quê chiều rưng bến nhớ
gọi ta kìa
có kịp lúc trời giông…
dẫu một lần thôi, ta vấp lại ngạch cửa hiên nhà…

http://vannghetiengiang.thotre.com/news/Cuoc-thi-tho-DBSCL-lan-V-2012/Nhat-ky-cho-ngay-rong-4200/

Tất cả các bài thơ được giải này của cuộc thi thơ đồng bằng sông Cửu Long đều là thứ thơ dễ dãi, sáo cũ, tẻ nhạt, tào lao…;nói tóm lại chỉ là những bài mạo danh thơ được gọi là thơ dở.

Vì sao các hội văn học nghệ thuật của các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long lấy tiền của dân ra để tổ chức rầm rộ cuộc thi thơ để tôn vinh thơ dở ?

Mười mấy năm nay, từ trung ương đến địa phương thi nhau tổ chức các cuộc thi thơ, chấm giải thơ hàng năm chỉ nhằm mục đích tôn vinh thơ dở là sao ?

Có lẽ nền thơ quốc doanh đã đến thời mạt vận ?

Hỡi các cơ quan báo đài, các hội hè từ trung ương đến địa phương xin các vị đừng tham nhũng tiền của dân bằng cách tổ chức thi thơ và tôn vinh những sản phẩm tồi tệ như thế này nữa ?
Cám ơn !

Sài Gòn ngày 19-7-2013

Tác giả gửi cho NTT blog

14 thoughts on “SAO ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẠI MỞ CUỘC THI ĐỂ TÔN VINH THƠ DỞ?

  1. SAO ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẠI MỞ CUỘC THI ĐỂ TÔN VINH THƠ DỞ? Để tiếp nối truyền thống Hội Nhà văn trao giải cho thơ “nước hến””nước ốc””nước cống” của các đại ca ca xú uế “Năm Trì gãi háng””khuya trăng lu em ngồi gãi mu “Thanh Thảo, đạo văn Giờ thứ 25 Phạm Đương, “nuôi bướm tưởng nuôi ong” Văn Chinh, màu tự do quê một cục Trần Quang Quý, Từ Quốc Hoài thua văn học sinh lớp 6 v.v…
    Bác Hảo lên tiếng thật kịp thời đúng lúc, cám ơn bác Thụy post cho đọc bài bác Hảo.

  2. Thơ cuộc thi ĐBSCL quá dở, đọc bài giải nhất quá cũ mòn, nếu xuất hiện trước 1930 còn tha thứ, ai dè năm 2013 mà còn những rơi rớt những thứ người ta đã dẫm mòn dép “gánh cang thường””kiến ngãi bất vi” (ngãi chứ không phải “ngã”, tác giả hay BGK công bố sai vì mấy bản đề ghi “ngã”)
    Các bài giải nhì ba còn tệ hơn nữa, không thấy chút le lói nào.
    Buồn cho chất lượng một cuộc thi quá!
    Con trẻ nếu đọc được nó cũng sẽ cười.
    Mà mấy ai đọc ngoài những đồng nghiệp chủ yếu ở đồng bằng và vài nơi khác. Mong nhà thơ Trần Mạnh Hảo tiếp tục xem xét nhiều cuộc thi, nhiều giải thưởng khác, phê phán cho trên đời sống thơ ca bớt kẻ tàn hại.
    Cũng phải cám ơn những lùm xùm lâu nay để người ta có dịp ghé mắt xem thử. Xem rồi, ngoài hai tiếng thất vọng, còn biết dùng chữ nào khác!

  3. Thơ như thế này của Thanh Thảo, HNV còn cho giải:
    “ghét bác ghê cái tính hay nói tục
    chửi bậy
    chẳng nhằm ai
    như trẻ con ném đất cục
    vô ý trúng
    có khi đền thấy mẹ
    có khi
    phải kiểm điểm
    dù đất cục quê mình
    chỉ u đầu chứ không
    sưng
    người ta lên voi xuống chó
    lên ngai xuống bãi thài lài
    còn bác
    năm này qua năm khác
    nhào nặn đất cục
    bác Năm Trì ục ục ục
    bác Năm Trì dân Quảng Ngãi”
    (hết trích Trường ca chân đất)
    Xin nhại thử:
    nếu bọn bay không phục
    tao tìm cách hạ nhục
    ban giám khảo
    chúng bay
    có chức quyền
    hì hà hì hục
    không bỏ phiếu cho tao
    đào mạ tao văng tục
    viết báo bôi
    bọn bay phải kiểm điểm

    cho tao cái giải nào
    trường ca đất cục
    tao táp ục ục ục
    và thi bá (láp) Đương
    giờ thứ hai chục
    cộng 5
    trâu chậm uống nước đục
    trâu lẹ không ăn gỗ mục
    đếch cần vinh nhục
    nếu không tao
    nhào nặn đất cục
    quăng bọn mày chết rục
    chết như quân vô phúc
    ò í e”
    Ôi thời mạt pháp, nhà thơ Trần Mạnh Hảo ạ, xin chia sẻ nỗi niềm ưu tư của bác! Chúng nó coi thơ có ra gì đâu?
    Buồn, buồn lắm, bác ạ.

  4. Ôi đất phương Nam hào hiệp trên đường mở cõi cha ông, nay con cháu bôi bác quá, ít nhất là trong cuộc thi tồi tệ này. “Gió đưa tinh chất về trời- Bất tài ở lại bày xơi thơ cùn”. Những bài thơ trên không đáng gọi là thơ. Hay BTC còn giấu thơ hay trong những bài không đoạt giải, không công bố.

  5. Thơ không như vân tay mà cũ mòn ,thời khắc…Cuộc thi thơ ĐBSCL
    dành cho dân điạ phương..Nếu hay thì đã thả thơ lên Trời như ở Hà Nội hôm nào.Xin đùng ngạo mạn,hàm hồ….

    • Thơ là cho người đọc thưởng thức, khi đã công bố ra bàn dân thiên hạ ai cũng được quyền khen hay hoặc chê dở. Dù thơ của một xóm ấp, một tỉnh hay 13 tỉnh như ĐBSCL, thì cũng là thơ được/chịu sự phán xét chung của người đọc. Tôi ở Sóc Trăng, tôi có quyền chê thơ bên Mỹ bên Pháp cũ mòn, nếu đọc trúng bài cũ mòn nữa là…Thú thiệt, tôi thấy tài năng của ĐBSCL hiện tại không đến nỗi nào, chỉ có điều cách tổ chức và gu chấm giải đã đẻ ra những thành quả dù ưu ái quê nhà đến mấy, cũng không thể nào khen được! Bẽ bàng quá, có mếch lòng cũng phải nói. Mong người ĐBSCL chịu chấp nhận sự bộc trực của người ĐBSCL!

  6. Pingback: Anhbasàm Điểm Tin thứ Bảy, 20-07-2013 | doithoaionline

  7. Tôi Hâm Mộ và Ca Ngợi Cuộc Thi Thơ Dở

    Con cá rô đồng không thể khen ngợi con cá rô phi,
    Đã dám bóng gió vòng vo vì không ưa khẩu vị.
    Thơ dở Cửu Long hắt-hiu-buồn cho bao điều hữu lý…
    Ẩn dụ sao cho không ai bắt bẻ được…lấy làm may!!!

    Thơ dỡ… bởi chỉ nhằm “đánh động một chút lương tâm”
    Ban Tổ Chức, Người Chấm Giải gốc Miền Nam khiêm tốn.
    Thơ dở đang chia sẻ với dân tình những điều không ổn…
    Nhưng mở miệng sẽ mắc quai… nên cứ mãi gần xa!!!

    Tôi người Miền Trung…
    Ăn cá biển không dám nhắc đến mấy chữ Hoàng, Trường Sa!
    Đành ca ngợi mụt măng tre nấu-canh-chay chua ngọt…
    Chót lưỡi “Em quí anh công an chặn xe đò hất hàm khảo tiền mãi lộ!”
    Hay xót bác nông dân bán mặt cho đất, bán lưng cho trời…
    phải thường niên mắc cạn giữa đồng khô?

    Con dâu gặp Mẹ Chồng bị-đánh-tư-sản luôn chỉ hỏi “Mẹ ăn chơm chưa?”
    Vùng kinh tế mới…dù hiếu hạnh cũng chẳng lo được gì…còn gì để nói?
    Nhu yếu như cái mặc, cái ăn, phải lớn tiếng khen đã có nhà nước lo hết trọi,
    Dọn sạch cả từ đường, sản nghiệp vẫn phải nói “không mất sợi chỉ cây kim!”

    Chuyện ở nước văn minh, nhân quyền, dân chủ…chớ có dại mà quan tâm…
    Xã hội ngu dân trị đời bằng du côn đầu gấu chuyên nặng tay dùi cui mã tấu!
    Khắc kỵ chống xâm lăng, bỏ tù kẻ yêu nước, diệt mầm bất đồng chính kiến!
    Chưa muốn vô tù…không chịu đàn áp dã man…đành ca ngợi cái vô duyên…

    Ý kiến về thưởng thức thơ, xin được cho một chút thẩm quyền…
    Tôi bó phiếu cho phía Mùa Cam Bạc Lá..

    Phạm Thị Giáo Điều

  8. Pingback: SAO ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẠI MỞ CUỘC THI ĐỂ TÔN VINH THƠ DỞ? »

  9. Pingback: NHẬT BÁO BA SÀM : TIN THỨ BẢY 20-7-2013 | ngoclinhvugia2

  10. Các vị còm sĩ nhà ta đúng như NGUYỄN HOÀNG ĐỨC từng nói: ăn theo, nói leo, a dua…(các vị này chắc có lẽ cũng là những tay viết lách phỏng?). Các vị đã đọc kĩ chưa? Bài nào cũng cũ kĩ sáo mòn ư? Nếu thế thì…các vị quả là tầm thường. Bài XÓM MÌNH NGHÈO CẤT GIẤU ĐIỆN VÀO ĐÊM mà là một bài thơ cũ kĩ ư? Một bài thơ ý tứ thâm thúy, rất tinh tế khi gởi gắm nỗi niềm của CON DÂN VIỆT đang đau đớn vì tình hình BIỂN ĐÔNG lúc này….Các ị đọc kĩ lại đi nha! 789 cam đoan nhà phê bình, thi bá TRẦN MẠNH HẢO cũng chưa chắc đã hiểu hết thâm ý này của NGUYỄN NGỌC TÂN. He he he…!

    • Ngay từ cái tít đề “xóm mình nghèo cất giấu điện vào đêm” nó đã bình dân học vụ rồi!

  11. Pingback: Tin thứ Bảy, 20-07-2013 | Dahanhkhach's Blog

  12. Pingback: SAO ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẠI MỞ CUỘC THI ĐỂ TÔN VINH THƠ DỞ? – nguyentuongthuy | Vô Ngã

Đã đóng bình luận.