NGƯỜI VIỆT NÔ LỆ MỚI VÀ CĂN TÍNH CŨ

NGƯỜI VIỆT NÔ LỆ MỚI VÀ CĂN TÍNH CŨ

 

                                                            Nguyễn Hoàng Đức

 .

Bài mới đây của BBC xếp Việt Nam đứng hàng thứ 15 về nô lệ mới, với khoảng 260.000 nô lệ, đấy là con số chưa đầy đủ, nhưng xét riêng trong châu Á với những đường dây buôn bán phụ nữ, trẻ em và việc xuất khẩu đi các nước trong khu vực làm tạp dịch, có thể nói Việt Nam là đệ nhất nô tài ở châu Á.

 

Nhìn kỹ hơn cách đây không lâu, tại Nga đã vỡ lở một hầm chứa thợ may người Việt bị nhốt như súc vật, không được ra ngoài, khi gặp hỏa hoạn đã chết thui như chuột. Còn có vài phóng sự truyền hình tả về nạn người Việt bị nhốt trong các vườn trồng á phiện bằng đèn ở mấy nước châu Âu. Nghe kể, xưa kia người Di Gan dân du mục ở châu Âu dù có bị đánh chết cũng chẳng được hưởng pháp luật can thiệp vì người ta coi dân Di Gan như đám lang thang chuyên nghề trộm cắp. Mới đây, cũng nghe kể nhiều vụ người Việt ở Nga bị xâm hại cũng chẳng ai ngó ngàng. Ngay tại Sài Gòn, mới đây có mấy người nhảy lầu chạy người ta mới biết đó là những người bị giam cầm làm việc, không chịu nổi phải trốn bằng cách một sống hai chết đó. Tại sao nhiều người Việt lại đối xử như cầm thú với đồng hương của mình như vậy?

 

Đó là vấn đề của Lương Tri. Để dễ hiểu có thể hiểu “Lương tri” là lương tâm cộng với tri thức. Theo căn bản kiến thức Đông Tây, thì người ta chỉ có thể có Lương tâm một khi có đủ tri thức để phân biệt hay – dở, tốt – xấu, cái tốt nên làm, cái dở nên tránh. Tri thức thì ở trên đầu. Vì thế muốn có tri thức hay có những công dân tốt, các quốc gia đều phải đặt Giáo dục lên hàng đầu quốc sách. Bởi chỉ có giáo dục mới cho con người ta hiểu biết để phân biệt Phải – Trái. Nước nào Dân trí cao thì lương tâm cao. Dân trí thấp thì lương tâm thấp. Lương tri ở Việt Nam hiện nay đang rất có vấn đề, trước hết theo các chỉ số về giáo dục nó đứng bét dĩ ở châu Á và đứng tốp cuối của thế giới. chúng ta thử tham chiếu cách đánh giá của nhà nghiên cứu Vương Trí Nhàn trong một bài viết gần đây có tên “Trình độ sống của người Việt còn thấp! 

 

–         ” Người Việt chúng ta không có niềm tin đủ mạnh vào cái thiện, đủ để làm cho họ tránh phạm điều ác. Bạo lực chứng tỏ trình độ làm người thấp của cả cộng đồng. Chúng ta còn phải phấn đấu nhiều để vượt lên một trình độ sống khác” (VnMedia).

 

Cụ thể hơn, các chuyên gia nước ngoài đánh giá chúng ta thế nào? Về lãnh đạo, họ cho rằng: Người Việt thường ôm những ảo tưởng vĩ đại như những dự án tiền tỉ USD như Vinashine nhưng chẳng làm gì nên chuyện. Khi tập đoàn Vinashine rầm rộ nhập khẩu các loại tầu bè và cả công nghệ đóng tầu về, có chuyên gia đã cảnh báo: người ta không thể có được nền công nghệ đóng tầu bằng thương mại. Đúng vậy, công nghệ đóng tầu cũng như mọi công nghệ khác đòi hỏi có trình độ, đào tạo các kỹ sư, và lắp ráp hệ thống đồng bộ, chứ đâu có thể đi mua về bằng thương mại rồi tưởng mình đã thành nước có công nghệ đóng tầu?!

 

Còn cách ngành nghề khác, lấy một thí dụ dễ thấy nhất, một huấn luyện viên bóng đá nước ngoài chuyên gia cho bóng đá Việt Nam nói rằng: “Các cầu thủ cần xác định được mục tiêu của chiến thuật là ghi bàn thắng”. Than ôi, chẳng lẽ họ lại bảo “sao các anh ngu lâu thế”, đá bóng muốn thắng thì phải ghi bàn, đằng này những cầu thủ đã ở tuổi trưởng thành chạy đi chạy lại mà lại không biết một trận đấu phải ghi bàn ư? Vì sao? Vì các cầu thủ đâu có chạy như cầu thủ mà đang chạy như diễn viên, làm sao đá giả vờ như thật để còn phục vụ cá độ bóng đá. Quay lại việc thương mại để mong có một kỹ nghệ đóng tầu cũng có cái gì na ná, nào mua ụ nổi, tầu cũ để giải ngân hay lại quả…

 

Vấn đề rèn luyện để trở thành công dân tự do và trưởng thành đã được nhiều vĩ nhân chú mục. Tại Trung Quốc, lãnh tụ Tôn Trung Sơn  nói “Trung Quốc xưa nay không có các cuộc chiến tranh về tự do, tư tưởng hay tôn giáo, mà chỉ có các cuộc đấu tranh giành ngôi báu, đất đai và đàn bà”. Tại Ấn Độ, thánh Gandhi nói: Giành độc lập không quan trọng bằng việc nhân dân phải có đủ phẩm chất để sống trong nền độc lập. Còn thi sĩ Tản Đà thì buồn cho tầm vóc tinh thần của người Việt:

 

Dân hai nhăm triệu ai người lớn

Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con

 

 

Chúng ta đều biết: muốn trưởng thành người ta đều phải rèn luyện khả năng tinh thần. Mà tinh thần thì bao giờ cũng phổ biến, bởi vì học vấn được đúc kết nhờ chữ viết và ngôn ngữ. Ngôn ngữ là trí tuệ! Trí tuệ là ngôn ngữ! Chữ viết là chữ viết chung, không ai nghĩ chữ cho riêng mình cả. Một câu hô, “lụt”, “cháy”, “cướp”… thì nghe ai cũng hiểu và đế ứng phó kịp thời. Người Việt cũng dạy mọi người tinh thần phổ biến như “Khôn ngoan đến cửa quan mới biết”. Tức cửa quan là chỗ công đường, công lý, người ta bàn nhau những việc của chung thiên hạ, nên ra đấy người nói có lý của chung thì thuyết phục được mọi người liền. Cũng có câu “nói phải củ cải cũng nghe”, nghĩa là lẽ phải nó rất tự nhiên dễ dàng thuyết phục mọi người.

 

Triết gia Aristote có câu thơ:

 

 Càng học ít càng buồn

Dù uống nước trong chẳng thấy được nguồn

 

Người có học thì phải hiểu cây có gốc, cái gì cũng có cội nguồn của nó, như người Trung Quốc bảo “oan có đầu, nợ có chủ”, có con nợ thì phải có chủ nợ, đó là tất yếu, chẳng thể nào có con nợ mà chẳng nợ ai gì cả. Các giáo sư Âu Mỹ trước khi chấm luận án cho học trò thì đều xem bảng trích dẫn sách tham khảo, người ta cho rằng, cá nhân chẳng là gì nếu không thừa hưởng trí tuệ của các tiền bối và nhân loại. Người ta còn chắc chắn “Khoa học là của chúng ta”, nghĩa là không có khoa học cá nhân úm ba la.

 

Vậy mà khi tôi viết một số bài, có trích dẫn các triết gia hay tư tưởng nước ngoài, thì liền nghe một số người ào ào phản đối, rằng tại sao lại trích dẫn những người cổ, cũ kỹ?… Chúng ta nên nhớ, một số ngành như tôn giáo, triết học hay nghệ thuật đã đạt đến đỉnh từ xưa chứ không phải ngày nay. Đặc biệt tôn giáo, cho đến giờ các tôn giáo lớn đều xuất hiện trước đây hơn hai nghìn năm. Các tiền bối triết học cũng vậy, cho đến nay chưa một triết gia mới nào nghĩ ra Tam đoạn luận để thay thế Aristote. Hoặc toán học đã có ai thay thế định lý hình học của Pythagoras…?

 

Người Trung Quốc và người Việt cho rằng: người có học thì  phải “nói có sách mách có chứng”, còn loại bạ đâu nói đấy chỉ là hạng Tùy tiện, đó cũng gọi là hạng Hạ tiện luôn. Người đức cao vọng trọng thì “vua không nói chơi”, hay “nhất ngôn cửu đỉnh” – lời nói nặng tựa chín đỉnh. Còn loại vớ vẩn “lời nói gió bay” chẳng có đầu cuối, chẳng có lý lẽ, chẳng có sở cứ để tin.

 

Triết gia Hegel thì nghiên cứu sâu xa cụ thể, ông nói: Người có học thì luôn cư xử theo đặc tính chung của sự việc mà họ đã từng học, nên có tính đồng nhất nhau (như vậy “khoa học mới là của chung”). Còn loại càng ít học thì cư xử sự vật theo ý của mình trở thành lập dị kỳ cục chẳng giống ai. Trong sinh hoạt những kẻ cư xử khác thường hay đem đến cho mọi người cảm giác nguy hiểm.

 

Einstein chủ nhân của Thuyết tương đối được cả thế giới coi là nhà bác học có bộ não vĩ đại, cho dù ông cũng là một trong vài người đã phát hiện ra nguyên lý bom nguyên tử, ném xuống Nhật Bản hai quả, tạo nên thảm họa cho nước Nhật cũng như nhân loại. Nhưng thế giới không đem chỗ nọ bỏ chỗ kia. Bởi vì họ không cố chấp mà biết chấp nhận. Sức mạnh nguyên tử cũng như vô vàn sức mạnh khác khi nó dùng vào việc có lợi thì nó có lợi, dùng vào việc có hại thì nó có hại.

 

Có phương ngôn “Văn hóa cao nhất là biết chấp nhận người khác”. Như vậy trái lại, không biết chấp nhận ai là vô văn hóa tuyệt đối. Có rất nhiều người Việt họ không muốn chấp nhận ai cả, các triết gia cổ xưa họ bảo “cổ lỗ”, các người mới như Ngô Bảo Châu họ bảo “chưa ăn thua”… Tóm lại họ chỉ muốn chấp nhận chính bản thân họ.

 

Mới đây chúng ta đưa tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Theo tự do của mỗi người, người ta đều có quyền đánh giá ông, nhưng một công dân tự do về ý thức sẽ bỏ phiếu kèm theo những ý kiến của mình, nhưng than ôi, ngay cả một chuyên gia nước ngoài cũng nói, người Việt có quá nhiều người ném đá với ý kiến vu vơ, mà chẳng có mấy ai biết “bỏ phiếu” theo trách nhiệm. Khi Việt Nam tham gia chứng khoán, có nhiều ý kiến chính thức nói “có tâm lý bầy đàn”. Không hiểu trong việc này tâm lý đó có xuất hiện không? Nước ta đã có đường biên độc lập, nhưng hẳn là cái phẩm chất tự do như một ông chủ tự tại của người Việt vẫn còn èo uột, là là theo tầm đầu gối mới lo bò mà chưa vươn người đứng thẳng hết tầm?!

 

NHĐ 21/10/2013

Tác giả gửi cho NTT blog

24 thoughts on “NGƯỜI VIỆT NÔ LỆ MỚI VÀ CĂN TÍNH CŨ

  1. Bình luận khái quát mà khẳng định đến
    mức cường điệu qúa thì nên tránh bởi
    vì dễ bị “hố” hay sai sót.
    Người phương Tây cũng có 5,7 hạng
    người,chứ đâu phải ai nói gì cũng cho
    là có giá trị và chân lý.Những người ca
    ngợi tướng Giáp không có nghĩa là họ
    có ý đồ và quan điểm như nhau.
    Nếu công bình hơn thì nên đọc những
    tác giả xét lại lịch sử như Mark Moyar,
    Edward Miller,Stephen J.Morris v.v. vì
    họ có quan điểm trung lập hơn thế hệ
    trước vốn có khuynh hướng thiên tả-
    thân cộng,hậu qủa tệ hại do chủ nghĩa
    Marx chiếm thượng phong thời đó.

    Xin góp ý thêm :
    “Dân hai nhăm triệu ai người lớn
    nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con…”
    Hai câu thơ này có đúng luật thơ Đường
    hay không khi đa số nhà thơ VN.thời đó
    vốn rất trọng nguyên tắc,luật lệ ?
    Theo tôi,câu thơ đầu không phải là AI mà
    là KHÔNG (người lớn).Sở dĩ vậy là vì để
    đối với VẪN (trẻ con) câu sau theo PHÉP
    ĐỐI,trong đó danh từ đối với danh từ,mạo
    từ đối với mạo từ,tĩnh từ đối với tỉnh từ v.v.
    Do đó,KHÔNG là phụ từ mới đối chỉnh với
    VẪN cũng phụ từ (hay trạng từ),chứ không
    thể đối với AI là đại (danh) từ bất định.

    • Kể ra sửa như bạn D.Nhật Lệ cũng chưa hết được. Hai nhâm triệu với bốn ngàn năm cũng không đối. Hai câu này chỉ đảm bảo đối ý, thôi thế cũng có thể chấp nhận.

    • Nhân nói đến tác giả Stephen J.Morris,tôi xin
      giới thiệu sơ qua vài nét về bài chính luận của
      ông “Hochiminh,Pol Pot and Cornell”, trong đó
      ông dã phê phán mạnh mẽ một số khoa bảng
      đại học Cornell,nhất là Gareth Porter thuộc thế
      hệ mới nhưng vẫn nối tiếp quan điềm thiên tả-
      thân cộng của thầy họ mà điển hình là 2 biến
      cố “long trời lở đất” như sau :
      -bác bỏ “Cuộc Cải cách Ruộng đất” đẫm máu
      ở miền Bắc qua bài “The myth of the bloodbath
      North VN-.s’Land Reform”.
      -bác bỏ cuộc tắm máu Tết Mậu Thân 1968
      qua bài “Viêtnam : the bloodbath argument”.
      Đối với G.Porter thì hoàn toàn không hề xảy
      ra sự thảm sát trong 2 sự kiện trên.
      Đúng là loại “ăn ốc nói mò” hay “nghe hơi nồi
      chõ” hoặc có ý đồ bất lương đến mù quáng.

      .

  2. Nhà là nhà của bác Thụy,bài là của bác Đức,em ghé bác Thụy đọc không bỏ sót bài nào cả. Theo em,việc bác NHĐ thượng đài hiện vẫn bất phân thắng bại,mời các bác cứ việc,việc về tướng Giáp nên dừng đây là vừa,chúng ta dành thời gian cho những việc khác,trước mắt như là việc của em Uy-Kha. Con số 260 000 nô lệ và về thứ 15 cũng có nguồn cơn chứ bác Đức nhỉ ? Người VN nói chung,tuổi trẻ nói riêng hiện tại có… một bộ phận không nhỏ đang an phận thủ thường,thậm chí bạc nhược. Điều đó khẳng định ĐCS đã thành công trong chính sách ngu dân rồi. Biết thế nhưng em vẫn tin bản chất người VN không phải vậy,chán ĐCS lắm rồi nhưng chúng em vẫn cứ loay hoay tìm cái gì đó sáng hơn,mạnh mẽ và thuyết phục hơn hiện tại để quyết định dấn thân…? Chúc bác Thụy khỏe để… trông nhà,chúc bác NHĐ khỏe để thượng đài !

  3. Cám ơn bạn LHH

    Tôi có đọc các comments của bạn, thấy rằng đó là những lời bình luôn mang
    2 tầng tư duy hay ý nghĩa. Tôi bị ném đá nhiều, cũng chán mà tôi không lo, bởi có khoảng 2 người thượng đài chính thức bị tôi hạ rớt liền. Tôi luôn luôn mong được thượng đài với các bài chính thức tên tuổi đàng hoàng, chịu đươc hiệp một sang hiệp hai… nhưng chờ mãi cho đến nay vẫn chỉ là “độc cô cầu bại”, có lẽ bạn hiểu tôi nhiều. người tri kỷ như vậy tôi rất cám ơn. Tôi cũng cám ơn các bạn comment khác, như người đời vẫn nói, không thử làm sao biết khả năng của mình, có nhiều bạn kiến thức rất nhiều, nhưng biết đâu đấy khi tập trung lại không thể thành chiếc “diều” để bay lên. “Tự biết mình” hay tổng duyệt bản thân mình cũng là điều rất tốt chứ. Các bạn hãy tự tin phản biện bằng một bài tiểu luận chính thức đi, để bạn và tôi đều được đem hết sức bình sinh và kim cổ đông tây ra tỉ thí. Ở phương Tây có lệ người bình thường đòi đọ với võ sĩ xem mình chịu được bao nhiêu hiệp. Còn nếu bạn nào mạo hiểm đọ với tôi, tức là đầu tiên bạn đã chiến thắng vì đức phiêu lưu dũng cảm. Thứ hai, nếu bạn thắng tôi chẳng phải là “đường tắt” đến vinh quang sao? Bạn thử xem mình có thể tổng duyệt tài trí của mình trong một bài tiểu luận chính thức không?… Mấy lời nói muốn chia vui cùng mọi người. Kết lại tôi muốn gửi lời cám ơn lần nữa đến LHH, một người rất thích xem tỉ thí. NHĐ

    • hiện thời không ai đủ sức để đấu với bác Đức đâu. bác Đức đọc nhiều,nội công thâm hậu như vậy, thì cứ lai rai viết để anh em thưởng thức. tôi có sưu tầm gần đủ các bài của bác. khi nào đóng thành tuyển tập, thì sẽ gửi tặng bác Đức.
      Tôi có suy nghĩ thế này: trong Nam cũng có khá nhiều dịch giả, nhà nghiên cứu triết học. Chắc họ cũng nghe danh bác, và bác chắc là có đọc của Bùi văn Nam Sơn, Nguyễn Văn Trọng,v.v.. sao bác không nêu các vấn đề triết học để cùng tranh luận! như vậy, bác mới bộc được hết sức mạnh của mình. Xin cảm ơn bác!

      • Các bác thứ thiệt trong Nam chắc không quen chơi lối võ rừng và võ lực của đất Bắc đâu,!

      • Hắc Toàn Phong Lý Quỳ dương nắm đấm giữa chợ, ai nấy bỏ chạy tán loạn, kẻ thức giả thì cười nhạt vội đóng cửa, Lý Quỳ đắc ý cười ha hả: Ta là độc cô cầu bại! Từ đó nổi tiếng khắp chợ! (Thủy Hử)

    • He He,có nhời của bác Đức là em sướng(quê miền trung em nói là đả) rồi. Em ngày lo cơm áo tối tranh thủ lướt lề trái biết thêm tí thế sự và mở rộng tầm mắt. Nghề cơ khí của em không thể so với nghề cầm bút của bác nhưng em không …ngán bác, vì nghĩ đơn giản là em với bác vẫn phải sống, thở chung bầu không khí và ăn ngũ cốc…Nghề em khổ thì khỏi phải nói rồi nhưng với em thì nghề của bác cũng không sướng gì đâu nha. Vì trong phạm vi nho nhỏ hiểu biết của em thì từ xưa đến giờ giới …nhiều chữ có bao giờ sướng đâu? Mừng cái là sức khỏe bác cũng tương đối vì thấy sản phẩm ra đều. Thằng em mạo muội gửi bác lời khuyên : Thượng đài cũng phải nghỉ giữa hiệp, đắm chìm trên văn đàn nó cũng lắm nhiêu khê, thỉnh thoảng xếp bút vào ngăn kéo,treo…bàn phím đi nhậu với đám chân tay tụi em thay đổi không khí đi bác ! Mai kia thượng đài bác không phải đấu võ dân tộc, Thiếu lâm hay Vịnh xuân mà bác hãy đấu …võ thập cẩm cho đối thủ …không biết đường nào là lần để củng cố thêm cái zdụ “độc cô cầu bại” bác ạ. Chúc bác sức khỏe ! lantungbua@yahoo.com

    • Căn tính nô lệ ư. Nếu người Việt mang căn tính nô lệ thì thử hỏi tại sao trong lịch sử giai đoạn nghìn năm bắc thuộc dân tộc Việt không ngừng đấu tranh và kiên trì cho đến chiến thắng 938 trên sông Bạch Đằng? Tại sao mỗi khi có ngoại xâm người Việt lại hiên ngang đứng lên đánh đuổi? Trong lịch sử hiên đại tại sao Pháp, Nhật, Mỹ, Trung lần lượt thất bại trên chiến trường Việt Nam? Mang căn tính nô lệ thế tại sao bây giờ người đang làm chủ nước Việt Nam là người Việt Nam chứ không phải là một dân tộc nào khác? Tại sao và tại sao?

  4. Cái cây có gốc nhưng con người không phải cái cây . Sinh ra trong một gia đình đổ nát, con người phải làm thế nào ? Vẫn có người cổ động “Thoát Á”, “Thoát Trung”, có thể kêu người đó là mất gốc được không ?

    Học cái gì, nếu “chỉ biết Mác thôi, chả biết gì”, suốt ngày “vật chất quyết định ý thức” và mấy thứ mơ sảng đó có gọi là học không ?

    Đúng, người Việt không có niềm tin vào cái thiện, vì vậy, họ tin tuyệt đối vào cái ác, thậm chí biện hộ và thờ phụng cái ác .

    Einstein sáng lập ra thuyết Tương Đối, nhưng từ chối trực tiếp làm bom, và viết thư phản đối Tổng Thống Mỹ đã sử dụng lý thuyết của ông để tạo ra bom đạn . So sánh Einstein với ông Giáp thể hiện tính què quặt của tri thức, hay đúng hơn, tính liều mạng của vô tri thức .

    Thế tớ trích Mác, Bác Hồ, Đại Tướng Giáp, Stalin, Hitler nhá ?

    Mục tiêu là để ghi bàn, vậy đá cuội, bỏ bóng đá người … miễn sao ghi bàn, được không ? Tên tuổi Gentile “The Butcher” đã trở thành huyền thoại .

    Yep, mục tiêu cuối cùng là để ghi bàn, với bất cứ giá nào kể cả đốt cháy dãy Trường Sơn, nhưng phải la dân Việt mình không đủ niềm tin vào cái thiện .

    Không phải không đủ lý lẽ để viết một tiểu luận, nhưng không đáng bỏ ra thì giờ . Nếu dịch bài này sang tiếng Anh, con nít trung học ngoài này cũng cảm thấy không đáng . Đời còn nhiều chuyện đáng làm hơn là trả lời một bài viết ngô nghê dài quá một cái còm.

  5. Chào anh haiph

    Tôi đã đọc các comments của anh, thấy có chính kiến và bản lĩnh, lời lẽ lại từ tốn. Trước hết tôi xin cám ơn anh về thịnh tình cả nhận thức và tình cảm giành cho tôi. Về Bùi Văn Nam Sơn và Nguyễn Văn Trọng. Tôi chưa đọc NVT, nhưng sách của BVNS tôi có gần hết các sách của ông mới làm, đặc biệt nhiều là Hegel. Về sở học tôi rất kính nể anh Sơn, anh ấy hơn tôi khoảng chục tuổi. Anh du học ở Đức vài chục năm, giỏi tiếng Đức, tiếng Anh, tiếng Pháp, và nghiên cứu triết học rất tỉ mỉ. Làm sách cũng rất kỹ lưỡng công phu và rất trách nhiệm. Nói chung anh Sơn có sở học đàng hoàng, không phải ai thích có thể chọc ngoáy được.

    Nhưng tôi cũng có vài lời đánh giá, coi như một thứ trách nhiệm học vấn. Sở học của BVNS rất sâu và rộng, nhưng chủ yếu vẫn là mô phạm, và làm sách theo lối biên soạn. Khả năng sáng tạo của anh Sơn, tôi chưa được chứng kiến nhiều, mà khả năng này trong triết học sẽ trở thành cái gì khai phóng…

    Về vấn đề tranh luận triết học, nước ta chưa có thói quen đó, mà chủ yếu triết học hãy sờ vào những vấn đề cụ thể để dấn thân. Đó cũng là cách triết học sống và là triết học đời sống, tươi mát tinh khôi sinh động. Và trên các vấn đề đó mọi người hãy cùng tranh luận. Tôi cũng có nhã ý gặp anh Sơn nhiều, nhưng chưa có duyên. BVN Sơn cũng là nhân vật triết học duy nhất với tôi hiện nay ở Việt Nam để nể phục và muốn “tỉ thí”. Vài lời chia sẻ để thể hiện thịnh tình của tôi. Chúc bạn haiph khỏe nhé. Cũng xin chúc triết gia Bùi Văn Nam Sơn khỏe mạnh sáng tạo nhiều. Có điều gì tôi nói quá xin triết gia châm chước. Cám ơn! NHĐ

    • Xin cảm ơn những lời trân trọng của bác NHĐ.
      Thật ra, từ đầu TK 20, từ khi có điều kiện mở rộng tầm nhìn ra thế giới, thì ở Việt nam đã có những người nghiên cứu triết học, có những bộ óc có tiềm năng triết học thực sự. Nhưng do di hại của nền văn hóa tiểu nông, của nền giáo dục hư học – có thể nói là vô phương cứu chữa, nên đến nay, người Việt mình vẫn chưa có Triết học, chưa có tự do tranh biện,văn hóa tranh biện, chưa có một diễn đàn đúng nghĩa,… Thật đáng buồn thay!
      xin hỏi bác NHĐ câu này: bác đánh giá thế nào về tư tưởng của cụ Cao Xuân Huy? Cảm ơn bác!

  6. Pingback: Anhbasam Điểm Tin thứ Tư, 23-10-2013 | doithoaionline

  7. Đọc xong bài này của ông NHĐ, thấy cũng hay hay! Tự nhiên nhớ Tam Quốc Diễn Nghĩa, hồi 43, “Khổng Minh khua lưỡi bẻ bọn nho,…” thì trích dẫn lại cho nó xôm tụ.

    “Lại có người hỏi rằng:
    – Khổng Minh chỉ được cái già mồm lý lẽ, không phải là chính luận; không cần dài dòng làm gì nữa, hãy xin hỏi Khổng Minh đã học được những sách gì?
    Khổng Minh nhìn xem thì là Nghiêm Tuấn, liền đáp:
    – Tìm từng chương, dò từng câu, chỉ là bọn hủ nho mà thôi, sao có xây dựng được nước non cơ nghiệp? Vả như ngày xưa Y Doãn cày ở đất Sằn, Tử Nha câu trên sông Vị, Trương Lương, Trần Bình, Đặng Vũ, Cảnh Cam, đều có tài giúp nước cả, mà cũng không cần xét xem ngày thường học những sách vở gì! Có đâu lại bắt chước bọn thư sinh, bo bo sách vở, cãi đen bàn trắng, múa văn khua bút đó ư?
    Nghiêm Tuấn cúi đầu tiu nghỉu ngồi im. Lại một người lớn tiếng hỏi:
    – Ông chỉ được việc nói khoác là giỏi, vị tất đã có thực học, tôi chỉ sợ bọn nhà nho cười cho thôi.
    Khổng Minh nhìn xem thì là Trình Đức Khu ở Nhữ Nam, liền đáp:
    – Nho cũng có nho quân tử, cũng có nho tiểu nhân. Nho quân tử thì trung vua yêu nước, giữ chính ghét tà, chuyên làm những điều ích lợi chung, tiếng để đời sau. Còn như loại tiểu nhân thì chỉ gọt dũa văn chương, miệt mài nghiên bút; còn trẻ làm phú đầu bạc đọc kinh, dưới bút dẫu có nghìn lời, trong bụng không được một mẹo. Xem như Dương Hùng[3″> văn chương có tiếng một đời, mà phải hạ mình đi thờ Vương Mãng rồi cũng đến đâm đầu xuống lầu mà chết. Thế gọi là nho tiểu nhân, dẫu ngày làm hạng vạn câu thơ, cũng có ích gì đâu!
    Trình Đức Khu cũng ứ cổ nốt.”

  8. Bác Trần Quốc ơi! Tôi nghĩ không nên lẫn lộn giữa trò bẻm mép của chính trị gia kiểu Khổng Minh với chuyện học thuật nghiêm chỉnh. Nói như bác thì nên đóng cửa hết các đại học, đốt sạch sách vở! Tư duy kiểu “mưu sĩ” ba Tàu này đã làm cả Đông Á tụt hậu mấy trăm năm, bác chưa thấy sao?

    • Bác Phạm hiểu lầm ý tôi. Ý tôi khác, không muốn “trực tiếp”.
      Thiệt tình, cũng là chia sẻ lời bác lúc 7:33, theo cách khác. Nói vậy bác hiểu giúp cho.

  9. Pingback: Thứ Tư, 23-10-2013 – các bản hiển pháp làm nên lịch sử | Dahanhkhach's Blog

  10. Pingback: NHẬT BÁO BA SÀM : TIN THỨ TƯ 23-10-2013 | Ngoclinhvugia's Blog

  11. Chào anh haiph

    Anh hỏi tôi về ông Cao Xuân Huy, nói chung tôi chưa đọc ông được bao nhiêu nên không dám phán đoán. Nhưng có lẽ ông không phải nhà triết học, xét theo những ai nghiên cứu sâu về Bản thể.

    Tôi xin kể chuyện nghe lại này. Một lãnh đạo Việt khá giỏi Tàu – Tây, có nghiêm túc hỏi một văn sĩ rằng “Ở nước ta lịch sử cố kim có ai là triết gia không?” Vị văn sĩ trả lời rằng “không!” Rồi cả hai im lặng và cùng chấp nhận theo ý nghĩa rằng: đã không có triết gia, chỉ có vài bài văn thơ lèo tèo, có gì để khoe mẽ đây. Câu hỏi đó cũng có nghĩa dằn mặt vị văn sĩ, dù tên ông rất lớn nhưng đẳng cấp ông là ai?

    Chuyện này không chỉ ở nước ta. Ngay Trung Quốc, Lâm Ngữ Đường cho rằng Trung Quốc không có cả triết học lẫn khoa học, vì lúc nào cũng à uôm nước đôi trong âm có dương – trong dương có âm.

    Có một người manh nha được đề cử như một người có tư duy triết học Trần Đức Thảo, thì mới đây trong một hội thảo toàn diện, người ta đánh giá ông là “thần đồng triết học mà không phải thiên tài triết học”, nghĩa là ông mới có thiên bẩm mà chưa trưởng thành. Ông đem sở trường triết học đi đâu? Về chiến khu để ao ước một vị trí quan cách mạng mà không được. Suốt đời cho đến khi chết qua Pháp mà vẫn không dám nói thật. Không yêu sự thật, tức không yêu chân lý thì liệu có triết học và khoa học không? Cái cách của người Việt cũng giống Trung Quốc vẫn là “học nhi ưu tắc sĩ”. Vài lời trao đổi với anh. Mong anh không hỏi khó tôi những gì ngoài bài viết nữa nhé. Tôi chiếm comment nhiều sợ thành lạm dụng. Cám ơn. NHĐ

    • xin cảm ơn bac NHĐ. thật ra tôi không có ý hỏi khó, mà luôn muốn hiểu biết thêm – qua những đánh giá của người đọc rộng như bác chẳng hạn. Tôi nghĩ, hiểu chữ ‘thần đồng’ như bác là đúng, nhưng có khi vị nói ra câu đó lại dùng với nghĩa như một thiên tài triết học! vì nhiều vị, chưa chắc đã đọc TĐThảo đến nơi đến chốn. Còn, ‘một vị trí quan cách mạng’ thì tôi nghĩ không phải ao ước của ông. ông đi vào chiến khu như một sự dấn thân triết học. Nhưng ông bị rơi vào nghịch cảnh, bị lung lạc, rơi vào sự giằng xé không lối thoát.
      Thôi, có lẽ comment này kết cho trang này. một lần nữa xin cảm ơn bác!

  12. “Đó là vấn đề của Lương Tri. Để dễ hiểu có thể hiểu “Lương tri” là lương tâm cộng với tri thức. Theo căn bản kiến thức Đông Tây, thì người ta chỉ có thể có Lương tâm một khi có đủ tri thức để phân biệt hay – dở, tốt – xấu, cái tốt nên làm, cái dở nên tránh. Tri thức thì ở trên đầu. Vì thế muốn có tri thức hay có những công dân tốt, các quốc gia đều phải đặt Giáo dục lên hàng đầu quốc sách. Bởi chỉ có giáo dục mới cho con người ta hiểu biết để phân biệt Phải – Trái. Nước nào Dân trí cao thì lương tâm cao. Dân trí thấp thì lương tâm thấp”
    Chà nhự cái thằng cha viết bài này thì kể ra những nước phát triển như Mỹ, Nhật, Đức, Anh, Pháp… là những nước phát triển có dân trí cao ắt hẵn những dân tộc này phải là những nước có lương tri nhất. Còn những nước châu phi, các nước kém phát triển hẳn là những dân tộc dã man và trong đó có Việt Nam phải không tác giả?

Đã đóng bình luận.