NOBEL VÀ THỂ CHẤT CỦA NGƯỜI VIỆT

NOBEL VÀ THỂ CHẤT CỦA NGƯỜI VIỆT

Nguyễn Hoàng Đức

 .

Mỗi năm cả bảy tỉ người trên thế giới mới có một giải Nobel giành cho văn học. Vì thế khi bàn đến ước muốn giật Nobel văn học cho người Việt, chúng ta dứt khoát phải bàn đến tầm vóc con người ở thứ hạng cao nhất, vạm vỡ nhất, siêu việt nhất. Điều đó hiển nhiên ngược lại những thứ văn thơ điệu đàng làm dáng khoe mẽ vớ vẩn vui chơi không thể bén mảng đến tầm cao mà cả nhân loại phải ngưỡng mộ này.

Các loài vật nói chung tình dục và sinh sản vào cuối xuân đầu hạ, đặc biệt những côn trùng bé thì sinh vào mùa hạ nhiều, như ruồi muỗi, bởi lẽ nhiệt độ ấm nóng của mùa hạ tạo điều kiện thuận lợi cho thai nhi sống sót. Người xứ nóng như Á – Phi đẻ nhiều, dân số phát triển nhanh. Đặc biệt, trong mùa hè thức ăn thường rất nhanh thiu. Cỗ bàn vào mùa hè chẳng hạn, vừa xẻ thịt lợn hay thịt gà ra, người ta đã thấy nó oải, sau đó bốc mùi, và thiu rất nhanh. Cũng vậy, người xứ nóng thường xuyên uể oải, từ đó sinh lười nhác, và đặc biệt kém cỏi về nghị lực. Trong một bộ phim giới thiệu nền du lịch của một nước châu Phi, nước sở tại chẳng ngại ngần gì khi dẫn nguyên si một bình luận của một chuyên gia phương Tây: “Đàn ông nước châu Phi này, suốt ngày đứng trong bóng râm tránh nắng, lờ đờ, uể oải, chỉ khi nhìn thấy khách du lịch phương Tây được coi là những chiếc ví biết đi, là họ hoạt bát hẳn lên, chạy theo mời chào đòi phục vụ, để kiếm tiền”.

Những nước xứ nóng ở phía Nam bán cầu thường là những nước lạc hậu, kém cỏi, chính thế mà thế giới đã mở nhiều hội nghị các nước Nam-Nam, hai từ này để tránh dùng từ “hội nghị các nước nghèo đói, chậm tiến, lạc hậu”. Về mặt nhân chủng, người xứ lạnh cần có một lỗ mũi dài để hun nóng không khí đi vào phổi, vì thế họ có một cái mũi cao – dài. Còn người xứ nóng thì mũi cần ngắn và tẹt để không khí đi tắt qua vẫn còn mát và tươi. Cái mũi ngắn hiển nhiên đi với buồng phổi bé. Dẫn đến lồng ngực bé và bờ vai xuôi. Người xứ nóng nói chung, ngực lép, vai so, mũi tẹt. Sức khỏe yếu dẫn đến lý trí yếu, chỉ chú trọng về tình cảm, bởi vì những người yếu thường có ý thức co cụm, bìu ríu, che chắn lẫn nhau.

Về điểm này các chuyên gia phương Tây đã bàn nhiều, triết gia Montesquieu chẳng hạn đã nói rất nhiều rất kỹ về thể tạng yếu ớt của người xứ nóng, theo ông người xứ nóng có hệ thần kinh đầu mút bị giãn nở nên rất yếu ớt và thiếu lý trí. Còn triết gia Hegel thì nói toẹt: người Trung Quốc không phải dân tộc lớn, sống thực dụng, thiếu cả thần thánh lẫn lãng mạn vì không có sử thi. Điều này đã làm cơ quan văn hóa của Trung Quốc bỏ công mấy chục năm đi tìm bằng chứng mà vẫn chưa thấy sử thi (trái lại ở Việt Nam do có tiền đầu tư hàng tỉ đồng cho việc tìm sử thi, mà chỉ trong vài tháng người ta tìm được ngót nghìn sử thi).

Ở Việt Nam, nhiệt độ mùa hè thường lên đến 36 – 39 độ C, vừa làm bất cứ việc gì nhỏ nhất đều toát mồ hôi, làm người rất chóng mệt, vì thế chữ “mát” là một ao ước thường trực của người Việt, nào “mát trời”, “ngồi cho mát”, “uống cho mát”, “mặc cho mát”, đặc biệt chữ “mát” đã trở thành tiêu chuẩn của hạnh phúc trong câu “ngồi mát ăn bát vàng”. Vì thế thể tạng của người Việt nói chung là uể oải lười biếng. Ngay lãnh tụ Tôn Trung Sơn còn nói về cái lười biếng của người Trung Quốc là: nhiều người để móng tay dài để khoe mình được nhàn (và lười). Không ít người Việt cũng có thói quen đó.

Xứ nóng như châu Phi dù rất nóng, nhưng có sa mạc khô và nhiều ánh nắng, vì thế mà họ có được một nền văn minh như tháp Ai Cập từ rất sớm. Về thể lực, ngay lúc này có hàng nghìn cầu thủ bóng đá da đen tham dự các câu lạc bộ bóng đá nổi tiếng ở châu Âu. Họ còn được mệnh danh là những cầu thủ có khả năng thi đấu mỗi trận ba hiệp. Trái lại, cầu thủ của châu Á, như Nhật Bản, Trung Quốc… thì đếm trên đầu ngón tay. Việt Nam đã nóng còn ẩm, nhiều vũng bì bõm. Có một số người quan niệm, chỉ có văn hóa lúa nước vì bì bõm, chứ không thể có văn minh vùng lội bì bõm được.

Người là hoa của đất. Đất đai châu Á cũng bì bõm, bùn lầy, nền đất yếu. Dãy núi Hymalaya đổ từ Trung Quốc xuống Việt Nam chủ yếu là núi đá vôi, mềm bằng 1/7 đá granit. Khi gõ vào đá hay gỗ hoặc vạn vật thì chỉ vang lên 5 âm vực, gọi là ngũ cung. Trong khi đó mọi thứ ở châu Âu khi gõ vào đều vang lên 7 âm. Núi là xương của đất. Vì thiếu núi mà một dải đất phía Nam bay như “phù hiệu”, răng bị xỉn vì thiếu can xi, và rất nhiều vùng phía Bắc cả làng có đến hơn 80% mắc bệnh về cột sống. Các chuyên gia môi trường mới đây có cảnh báo, nếu thảm họa trái đất nóng lên xảy ra, nước biển dâng lên, thì Việt Nam là nước bị ảnh hưởng nặng nề bậc nhất.

Nền đất yếu, khí hậu nóng ẩm, mồ hôi ra nhiều, cơ thể uể oải, phải nói tính khí con người Việt khá lười biếng, đặc biệt nghị lực yếu, hay thích làm việc dễ và nhỏ. Trong đó Thơ là môn nghệ thuật bằng lời nhỏ bé nhất. Các triết gia Hy Lạp dứt khoát rằng: nghệ thuật nếu dựa vào cảm xúc là nghệ thuật nô lệ. Bởi lẽ: cảm xúc nghĩa là dựa trên các cơ quan trực giác như mắt, mũi, tai, xúc giác… mà các cơ quan cảm giác này lại phụ thuộc vào đối tượng và hoàn cảnh. Chẳng hạn, tay sờ vào vải trơn thì thấy mịn, vào vải gai thì thấy xù xì, mắt thấy nhiều mầu thì vui, nghèo mầu thì chán… Và việc cảm xúc bị phụ thuộc vào hoàn cảnh đã nói lên chúng là nô lệ. Chính người Tàu cũng xác định Thơ là “nô lệ” phụ thuộc trong câu “Tức cảnh sinh tình”, nghĩa là, nhờ hoàn cảnh mà tâm trạng nổi hứng một bài thơ.

Có một phương ngôn chắc chắn: Một người vĩ đại được đo bằng dự án của anh ta. Đường sắt cao tốc từ Bắc chí Nam tốn hàng dăm chục tỉ đô la, được người Việt bàn nát nước mà chưa ngã ngũ, thử hỏi nếu đổ vài xẻng đất để  vượt qua vũng nước, cũng là cách tức cảnh sinh việc đấy, ai cần gì bàn. Trong Kinh Thánh, Chúa Trời có nói, người xây nhà, người ta phải ngồi tính, tiền bạc, rồi vật liệu, rồi công thợ ra sao, kẻo chưa xây xong đã thiếu vật liệu, công trình đành dở dang. Vì thế mọi việc to lớn ở đời chắc chắn đều phải có dự định, rồi hoạch định thành dự án, rồi bắt tay làm. Thứ bài thơ, hay nghệ thuật vẽ vời trong nháy mắt, thì không thể là công việc có dự án của công trình vĩ đại.

Con người vĩ đại hơn muôn loài vì các nhà sinh vật phát hiện, các con vật thì thay đổi nhiệt độ cơ thể theo môi trường, còn con người thì không. Sống tùy hoàn cảnh, người Việt gọi đó là “được chăng hay chớ”, còn người Hoa gọi đó là người “tùy tiện”, cũng là bọn hạ tiện, bạ gì làm nấy, không có nguyên tắc và dự trù. Triết gia Hegel nói: chỉ có nghệ thuật căn cứ vào mắt và tai mà thành nghệ thuật thị giác và nghệ thuật thính giác, như âm nhạc, văn học là nghệ thuật của thời gian, còn hội họa và điêu khắc là nghệ thuật của không gian. Riêng mũi thì không có môn nghệ thuật nào giành cho nó bởi vì thức ăn vừa thơm đó lại thiu thối ngay. Vì thế nghệ thuật vĩ đại tức không chóng thiu, nó phải liên quan đến tính vĩnh cửu của thời gian, và bởi vậy nghệ thuật vĩ đại cũng liên quan đến tính nguyên tắc, nguyên lý vĩnh hằng – là ông chủ của vũ trụ và sáng tạo.

Trong thiên nhiên, con voi, con cá voi được loài người rất tôn trọng, có nơi như Tây Nguyên họ coi con voi như người, có vùng làm cả đền thờ thờ cá voi. Tại sao? Vì chúng lớn và quá lớn. Trong tự nhiên, các con cá nhỏ bơi quanh làm vệ sinh cho cá lớn, chứ không có chuyện ngược lại. Các chuyên gia nói: sở dĩ loài người có được nền văn minh như ngày nay là bởi có được tuổi thọ trong vòng 100 năm, đủ dài để xây dựng lên nó. Voi và cá voi cũng được thiên nhiên ban tặng tuổi thọ tương xứng với tầm vóc của chúng. Trái lại hạng yểu thọ như con phù du, cung quăng, bọ gậy hay ruồi nhặng từ vài giờ đến vài ngày, thì đều bị loài người coi rẻ qua câu “của phù du”. Một bài thơ như Tào Thục làm trong thời gian bảy bước chân, hay các nhà thơ đọc đối đáp, hoặc lâu hơn là một buổi tối liệu có phải là “của phù du”?

Con người lớn phải làm việc lớn! Việc lớn chỉ có thể sinh ra từ dự án lớn, chứ không thể tức cảnh sinh tình được chăng hay chớ. Làm một thơ nhỏ chỉ xứng đáng là một đoản ca, trong khi đó người Việt có thể làm được cả triệu ca khúc mới mong làm một giao hưởng. Một đoản ca không thể so với một giao hưởng. Cũng như một chuồng gà đẹp không thể sánh với lâu đài dù xấu?! Có tác giả người Việt (hình như Ông Văn Tùng) nói: tôi thấy người viết tiểu thuyết thì phải biết logic, người viết phê bình thì phải đọc nhiều sách, nhưng thấy rất nhiều người chưa kịp học hành bao nhiêu đã làm thơ. Vì làm thơ ngắn chỉ là cách biểu hiện cảm xúc, có ai cự nự phần trí tuệ của một bài thơ đâu, chẳng hạn: “sáo sậu là cậu sáo đen/ sáo đen là em tu hú/ tu hú là chú bồ các/ bồ các là bác chim ri/ chim ri là dì sáo sậu…” có ai lại cần hỏi tại sao con này là dì hay cậu của con kia?

 

Nhìn vào các tác giả Việt, thấy họ thiếu đủ mọi thứ. Trước hết họ là dân nghiệp dư, trong vai cán bộ nhà báo thấy sẵn sân nhà thì biểu diễn thơ hay truyện ngắn, thứ hai hầu hết họ không có ngoại ngữ (chỉ lèo tèo vài người đếm trên đầu ngón tay), thứ ba họ không hề có trải nghiệm tôn giáo – là cái chính của các nhà văn lớn trên thế giới, thứ tư họ không cần biết triết học, trừ những gì thuộc về triết học duy vật Mác – Lenin, thứ năm họ yếu đuối về nghị lực và khát vọng chỉ có mỗi ham muốn khoe mẽ chút đỉnh mấy bài thơ đọc trên môi miệng, thứ sáu họ lười nhác yếu ớt về lao động chỉ loay hoay xếp vài vần lẻ chứ không dám khởi sự đi trên đường dài, thứ bảy họ hầu như không học cái gì chu tất đến đầu đến đũa, tại sao, vì đó là tâm lý sáng tác bằng cảm xúc nô tài chờ hoàn cảnh rụng sung. Chính vì tâm lý nô tài, tức là lo làm vừa lòng cũng như ứng hợp theo hoàn cảnh của người khác mà người ta không bao giờ học tới đích một kiến thức nào đó.

Người lớn thì phải làm việc khó! Làm sao có người vĩ đại chỉ nhăm nhăm làm mấy bài thơ lẻ, để rồi còn lớn tiếng khoe mẽ thơ mình hay, chê nghệ thuật của người khác dở. Ở đời làm được thì mới nói được. Vót nhẵn được cái tăm tre sao đòi đua với người đã lên rừng vác cả nghìn cây lớn về làm cột nhà. Và như vậy vẫn còn chưa là gì so với người đẽo đá thành cột để ngôi nhà tồn tại vĩnh cửu so với ngôi nhà gỗ bị mối mọt. Nhưng với trí tuệ và nghị lực bấy bớt kiểu tranh tre nứa lá, hầu hết người Việt mới chỉ lo sáng tác thơ lẻ, thì bao giờ ước mơ Nobel của chúng ta mới trở thành hiện thực? Xin được bàn thêm đề tài Nobel ứng với tầm vóc văn hóa của người Việt. Xin cám ơn!

NHĐ  02/12/2013

Tác giả gửi cho NTT blog

Advertisements

18 thoughts on “NOBEL VÀ THỂ CHẤT CỦA NGƯỜI VIỆT

  1. Chào anh Nguyễn Hoàng Đức, tôi dân kỹ thuật nhưng cũng thích chữ nghĩa văn học từ nhỏ. Tôi thích nhiều bài viết của anh vì quả thật nhiều ý tưởng trúng với suy nghĩ của tôi.
    Mấy tuần qua tôi có quan tâm đến Hiến pháp và Luật đất đai sửa đổi. Rất mong được đọc bài viết của anh về chủ đề này dưới dạng văn chương khoáng đạt, mang hoặc không mang tính chất ”chính chị chính em” tùy anh, nếu được. Cảm ơn anh trước/.

  2. Tôi nhớ khoảng một năm trước đây, một phụ nữ phương tây có viết quyển ‘Thế giới của những người đàn ông nhỏ bé’, sau nỗi thất vọng tìm một người chồng VN. Người Việt mình nói chung, cả thể tạng, tâm hồn đều nhỏ bé tội nghiệp. Tội nghiệp ngay cả khi ở trong tư thế của kẻ chiến thắng.
    Bài của bác Đức rất thấu tình đạt lý. Bác Đức thử tìm đọc các bài dịch của Phạm Nguyên Trường xem. Có lẽ sẽ gợi mở nhiều thú vị để viết những vấn đề mới mẻ hơn.

  3. Dat nước dan chung dao dien! Co mot tay con an bi dang sa thai bi nhiem Mac le noi nham?! Chan that !

  4. Chào anh Trần Quốc

    Cám ơn anh đã quan tâm đến các bài viết của tôi. Về hiến pháp và luật đất đai, hầu như tôi không để ý, không phải vì tôi không quan tâm, mà đó chính là mối quan tâm đầu tiên của các công dân nếu muốn được sống có phẩm chất và hạnh phúc. Nhưng tôi không quan tâm đợt này, vì nền chính trị của chúng ta đã điều lệ hóa tất cả, Quốc hội chỉ là nơi “giơ tay” biểu quyết theo định hướng bỏ túi, chẳng khác gì thứ tập trận giả có sẵn kịch bản. Vì thế tôi không mất thời gian vào việc “mặc định” đó. Vì thế tôi chưa có ý định viết bài về đề tài này. Nhưng tôi mong, những gì tôi nói cũng là cách trả lời yêu cầu của anh cách chân tình. Cám ơn. NHĐ

  5. Marx cũng cho khí hậu và thổ nhưỡng ảnh hưởng tới tố chất con người . Sau khi bị Engels mắng té tát, Marx mới chịu tắt đài, nhưng trong những gì Marx viết, dấu ấn của tư duy trên vẫn phảng phất .

    Ông Nguyễn Hoàng Đức, mang đậm dấu ấn của tư duy biện chứng, đang đi lại vết chiếc bánh xe vuông mác xít .

  6. Đây là một đề tài dễ hiểu mà khó nói ra, vì nó động chạm không ít đến cái gọi là “tự tôn dân tộc” của khối người Việt. Nguyên nhân chưa dám nhận định đúng sai, nhưng thực trạng bấy lâu thì quả như vậy. Phận tiểu nông mấy ngàn năm chưa dứt, ý thức hệ Mác Mao lại trổ gông cùm trên cổ trên vai…

  7. Thời tiết, thổ nhưỡng quyết định đến thể trạng con người là điều khỏi bàn cãi, đấy là cách nhận xét tổng thể như NHĐ đã viết. Nhưng đi sâu vào những việc cụ thể thì chưa hẳn là vậy, tôi ví dụ : Từ năm 1956 đảng cầm quyền luôn tuyên truyền cho mọi người dân về nhiệm vụ giải phóng miền Nam cho nên mọi mặt trong xã hội đều sẵn sàng chiến tranh, rồi chủ động chiến tranh nên chúng ta có một đội quân tinh nhuệ, điển hình là các đơn vị Đặc công, vậy chiến công không hề thua kém các đội quân ở vùng, xứ lạnh… Còn hầu hết các mặt khác ta thua kém cũng một phần do đảng cầm quyền. Nếu xã hội Vn đi theo con đường như Thái Lan và các nước trong khu vực thì chúng ta có cơ sở mơ ước đến giải Nôben, đó chỉ là giả thiết, thực tế không như vậy , bao nhiêu thứ bệnh tật trong Văn chương kể cả Văn hoá NHĐ viết nhiều bài đã chỉ ra từng bênh cụ thể ,chẩn trị chưa xong lấy đâu ra người tài , lấy đâu ra sự cường tráng mà mơ đến giải Nôben.

  8. Pingback: Anhbasam Điểm Tin thứ Ba, 03-12-2013 | doithoaionline

  9. Những nghiên cứu phản khoa học, thậm chí phản sự thật trong bài này .

    Ngũ cung không phải là sản phẩm riêng của người châu Á, mà là sản phẩm của tất cả thế giới . Natural Scale, âm giai tự nhiên, La-Do-Re-Mi-Sol xuất hiện trong thổ dân Da Đỏ, châu Phi, châu Âu lẫn châu Á . 7 cung trở lên là âm giai (scale) nhân tạo, do con người tạo thành dựa trên bồi âm (harmonics), tức là toán học Pythagore. Không phải từ đá .

    Nguyễn Hoàng Đức nói nhiệt đới làm bản chất con người chậm lại, nhưng không giải thích được châu Phi là nơi nóng nhất lại sáng tạo ra được Kim Tự Tháp, thế là anh ta phán vì có sa mạc và nhiều ánh nắng . Mông Cổ cũng chỉ là sa mạc ban ngày nóng cháy da và đêm lạnh buốt xương . Been there, don’t wanna go there again.

    Anh ta chê Trung Quốc, nhưng anh ta không biết, với diện tích rộng lớn như vậy, Trung Quốc có rất nhiều loại khí hậu, kể cả khắc nghiệt lẫn dễ chịu .

    Hà Lan, Ý, một phần nước Pháp, ngày trước chỉ là đồng lầy, còn lầy lội hơn cả châu Á. Nếu cứ đồng lầy là tư duy nhão nhẹt thì giải thích như thế nào với những nước như trên ở châu Âu ?

    Còn nhiều, nhiều lắm trong bài này . Cái này không phải là nhặt sạn, mà cả mẹt gạo chỉ toàn sạn, có đổ đi cũng chả tốn kém mấy .

    Tư duy Nguyễn Hoàng Đức rất giống Marx. Ông ta cũng không giải quyết được một loạt những vấn đề khác nhau, và ông bắt đầu đọc một cách rất vô tư . Thấy cái gì có thể dùng được, ông chộp ngay lấy, và dựa trên đó mà phán tứ tung bất kể nó là cái gì . Sau khi bị Engels mắng té tát về thuyết thổ nhưỡng, ông tiếc hùi hụi vì không biết làm sao để giải thích một số vấn đề . Kết quả là khi đụng tới những vấn đề đó, Marx luôn có những kết luận phi logic, thậm chí phân biệt chủng tộc . Nguyễn Hoàng Đức giống Marx 1 chỗ nữa là dám đưa ra những quả quyết mặc dù phải biện hộ lung tung cho nó . Như thí dụ về cái nóng . Cái khác là Marx (hình như) biết mình không giải quyết được cái gì nhưng mặc kệ, Nguyễn Hoàng Đức mặc kệ ngay từ đầu, không cần biết mình không giải quyết được cái gì .

    Khoa học không phải là chỗ để cứ muốn là nói, bất kể sự thật là cái gì .

    Về cái-gọi-là Cộng Sản nguyên thủy, nó không tồn tại . Những khám phá cho thấy thủy tổ con người sống thành từng nhóm nhỏ 5-7 người, và chủ yếu là du mục vì khí hậu thay đổi và nhu cầu săn bắn . Sau này khi đã quần tụ lại, cuộc sống của họ khốc liệt không kém vì phải bảo vệ lãnh thổ và phụ nữ. Có những bộ lạc, khi không kiếm được thức ăn, đã ăn cả đồng loại hoặc đánh nhau với các bộ lạc khác, sau này hình thành các bộ lạc chỉ chuyên chiến tranh. Nói chung, cuộc sống thời tiền sử vô cùng khốc liệt và tàn bạo . Nếu các vị muốn trở lại thời đó thì chúc các vị thành công, nhưng chắc chắn tớ không tham gia . Hơi bị man rợ đối với tớ .

  10. Pingback: NHẬT BÁO BA SÀM : TIN THỨ BA 3-12-2013 | Ngoclinhvugia's Blog

  11. Đọc nhiều bài của bác , cháu học cũng được nhiều điều hay và biết bác rất am hiểu tận tường ngọn gốc của con chữ , nhưng sau bài nào cháu cũng thấy bác hao hao chỉ chích , chê bai những người làm thơ hoặc truyện ngắn , thật ra mọi người có khả năng và sở thích khác nhau , nhất là thời cuộc hiện giờ cái ăn lo còn chưa sông có đâu chạy theo đuổi hình bất bóng cái giải Nobel gì đó . Còn một số người dư ăn dư để thì cứ lo hưởng thụ , bởi vật chất đó ko phải do tài năng mà do họ cướp được bằng nhiều cánh.

    Còn việc khí hậu lạnh nống nên sức lực và thể chất của người phương Đông ko bằng người phương Tây thì đã rõ ràng , nhưng về trí não thì phải xem lại coi có phải tại khí hậu hay ko ? . Theo cháu được biết Chúa Giê Su ở phương Tây nhưng trước đó ở phương Đông có Tất Đạt Đa (phật Thích Ca ) và sau đó có Khổng Tử , Lão Tử và nhà thơ Nguyễn Du , rồi hiện giờ có giáo sư Ngô Bảo Châu , ông Lý Hiển Long đã đưa xinh-ga-po trở thành con Rồng châu Á , đó là những nhân vật hàng đầu thế giới .

    Theo cháu lí do mặt bằng trí thức chung của phương Đông ko bằng phương Tây là : vào khoản thế kỹ XVII – XVIII thời newton và Edison ( còn giọi là thời trăm hoa đua nở ) lúc này máy móc và đồ điện , kể cả điện tử phát triển nhanh ko thể tưởng , nó làm cho đời sống sung túc , vật chất giồi giàu , trí não sáng suốt hẳn lên . Trong khi đó phương Đông bị kìm hãm bởi chế độ phong kiến và nho giáo đã phát triển mạnh thời đó ,nên gần như ko phát triển .

    Theo các tổ chức quốc tế thì trung bình của người VN hiện giờ thấp và nhỏ hơn trung bình của người Thái và thấp hơn Nhật Bản đến 1dm , với cái đà nầy thì tiếp tục thua xa nửa . như vậy nếu muốn làm được cáy gì lớn lao đạt tầm cỡ thế giới thì trước hết phải cải thiện được đời sống .

    Vì thế khi bàn đến ước muốn giật được giải Nobel văn học cho người Việt , thì chúng ta dứt khoát phải làm sau cải thiện được mọi mặt của đời sống hiện giờ , rồi hả nghĩ tới đó.

    • Cháu cho Chúa Jesus là người phương Tây ư ?
      Sai qúa đấy nhé ! Nước Do Thái ở Trung Đông,
      tức là vẫn thuộc phương Đông.
      Lý luận của bác Đức là cho rằng hoàn cảnh hay
      môi trường có ảnh hưởng quyết định đến sự phát
      triển thể tạng và trí sáng tạo của con người.Đó là
      kiểu lý luận của chủ nghĩa Mácxít nhưng xét kỹ thì
      không chính xác gì đối với nhiều giải Nobel.
      Ở đây,tác giả hình như lầm lẫn nhân-qủa.Các giải
      Nobel (nói chung) là thành qủa mà những nước tiến
      bộ văn minh nhất đạt được,chứ không phải nguyên
      nhân như tác giả viết.
      Nếu VN.cũng tiến bộ như Nhật hay có thế mạnh về
      dân số hoặc kinh tế như Trung Hoa thì cũng sẽ lấy
      giải Nobel,không sớm thì muộn !

      • Cảm ơn chú D.N.L đã nhắc nhỡ ! . Cháu biết Chúa Jesus là người Do Thái ở Trung Đông , thuộc Israsl và Pastine hiện giờ , nhưng theo cháu thì đây cũng là một khu vực thuộc sứ lạnh và nằm về hướng Tây giáp với Châu Âu và Châu Phi , nên đạo Thiên Chúa phát triển mạnh ở Châu Âu , vì vậy cháu xếp ông ấy vào phương Tây .

        Có gì ko ổn mong chú chỉ thêm ! .

      • Xin phép tiếp lời bác DNL,có chút ý với bạn trẻ QT :
        QT ạ, vì tinh thần người phương Đông thiên về
        hướng nội, nên vũ trụ quan phương đông là một sự
        chứng ngộ hoặc mặc khải.Các vị giáo chủ vĩ đại, như
        bạn đã biết, Shidharta – Jesus – tiên tri Mohamed – Lão
        tử là triết gia được Đạo giáo suy tôn là bậc Chân nhân,
        tức con người chân thật – chân lý … đều ở phương
        Đông.
        -Không căn cứ vào xứ nóng – lạnh để phân đông – tây.
        Khu vực Lưỡng hà rất nóng , Mông cổ , Siberi ,Bắc Nhật
        Bản …rất lạnh,mà cũng thuộc phương Đông vậy.
        – Lấy Địa trung Hải làm trung gian, bờ Bắc và Tây là
        châu Âu ,quen gọi phương Tây. Bờ Đông là Trung đông
        và bờ Nam thuộc châu Phi ,có Ai Cập cổ đại nổi tiếng.
        Cả 4 bờ đều có nền văn minh phát triển rực rỡ.
        – Thiên chúa giáo là cách gọi chung của nhiều tôn giáo
        có cùng đức tin Thượng đế là đấng sáng tạo toàn năng.
        Một trong số đó là Công giáo La Mã,có tòa thánh tại quốc
        gia Vatican ,nằm gọn trong lòng Italy. Chính thống giáo,
        Anh giáo, Tin Lành, …và cả Hồi giáo nữa cũng là Thiên
        chúa giáo với đức tin đấng toàn năng với thánh danh Ahlah.
        – Đạo Công giáo La Mã, sở dĩ phát triển ở châu Âu là do
        hoàn cảnh địa chính trị, gắn với thời kỳ đế quốc La Mã cai
        trị vùng đất mênh mông, trong đó có Do Thái. Chính Chúa
        Jesus bị tòa án La Mã kết án tử hình.Thế nhưng ,chính các
        hoàng đế La Mã với nhận định chính trị sắc bén, thấy cư
        dân vùng bị trị có cùng niềm tin Thiên Chúa sâu xa, nên
        đã cho truyền bá tín ngưỡng này rộng rãi trên khắp đế
        quốc để nhất thống lòng người.
        Công giáo cùng vũ trụ quan duy tâm phát triển ở phương
        Tây từ đó.

      • Cảm ơn bác Lương ngọc Phát đã chỉ dạy thêm , Công Giáo và Tin Lành là một gốc thì cháu biết rồi , nhưng Hồi Giáo cũng cùng chung đó nửa thì hôm nay cháu mới biết .

  12. Còn về giải Nobel văn học, có một tin này cho các bác . “Chuyện kể năm 2000” và “Người Chăn Kiến” đã có người đề nghị cho giải Nobel và được xem như Solzhenitsyn mới .

    Như vậy, khả năng người Việt đoạt giải Nobel là có thể, và giải Nobel là kết hợp của can đảm + tài năng .

    Đi qua đường chính thống, can đảm sẽ bị thiến . Vậy những người cầm viết nào cảm thấy mình có tài, hãy viết hết những điều muốn nói và tung ra ngoài, thay vì qua đường chính thống để bị thiến . Đó cũng chính là đường Solzhenitsyn đã đi, bạn bè phải giấu đem ra ngoài . Ngày nay dễ hơn, đường internet .

    Và không, Nguyễn Hoàng Đức không có tài viết văn, và cả thơ. Quên đi!

    Nhưng kinh nghiệm thời làm công an cũng có thể đủ để anh ta viết những ký sự nóng bỏng. Nếu dám viết thật và can đảm, anh ta cũng có thể kiếm được một chỗ trong văn học sử VN, thậm chí thế giới. Không có tay SS nào dám viết hồi ký, thế giới vẫn còn chỗ cho những ký sự như vậy .

  13. Gui ! Montaukmosquito ! Bac dung La Phi nhoi voi tay con an Ninh ton giao! Tay nay bi nhoi so nang triet Mac le ?! Tu ngay bi dang cho ve duoi ga Dam ra khung khung do ma? Viet nhang cuoi mong dang cho quay lai Kiem chut com thua? Ai thi La Chu toi thi khong? Han cung giong dong La thoi! Chi khác La khong chuoi ro bang Loi tuc tiu thoi! Han co ho voi nguyen ai quoc do! So chua?!?

Đã đóng bình luận.