Chuyện vào, ra và Lê Thăng Long.

Chuyện vào, ra và Lê Thăng Long.

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Chuyện vào, ra…

Chuyện từ bỏ Đảng CSVN (và các Hội khác Đảng) không chỉ tới Nguyễn Chí Đức, Bác Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng mới có.

Trước đó đã có nhiều người tuyên bố ra khỏi Đảng. Cũng có nhiều người tự ý bỏ sinh hoạt một cách lặng lẽ, mãi rồi người ta không tính vào danh sách đảng viên nữa. Số này mới nhiều hơn, hầu như phường xã nào cũng có. Họ âm thầm bỏ Đảng vì họ sợ, không dám tuyên bố mạnh mẽ dứt khoát.

Bỏ Đảng vì người ta không còn thiết tha với tổ chức ấy nữa, bởi nó suy thoái, đánh mất lòng tin của họ. Cũng có khi chỉ vì lý do đơn giản: họ đã về hưu, chẳng còn phải dùng đến mác đảng viên để gắn với chức vụ, đồng nghĩa với đem lại nhiều bổng lộc. Bổng lộc là mục tiêu của họ, còn vào Đảng chỉ là phương tiện. (Mời xem lại bài Đánh đĩ chính trị)

Đối tượng này tuy rất nhiều nhưng không nhắc đến trong bài viết này nữa. Bây giờ, chỉ nói đến những người thất vọng về Đảng. Họ có hai cách chọn lựa:

– Họ từng theo đuổi lý tưởng cộng sản thật. Đến khi họ nhận ra họ không thể là đồng chí với những người cùng trong tổ chức, họ tuyên bố ra khỏi Đảng. Đó là một cách.

– Có ý kiến cho rằng, sao không chọn cách thứ hai: ở lại để đấu tranh, làm trong sạch Đảng để Đảng được như cái thuở ban đầu.

Mỗi người có một cách chọn lựa. Nhưng là tôi, tôi chọn cách thứ nhất, là rũ bỏ, để còn giữ được khí tiết.

Với cách thứ hai (ở lại để đấu tranh), tôi cho là vô vọng. Một cá nhân đảng viên, giỏi lắm thì có thể đấu tranh làm trong sạch một chi bộ. Vài chi bộ trong sạch làm sao chuyển biến được Đảng CSVN hiện nay, chứ chưa nói đến chuyện ai cho họ trong sạch? Đó là nói Đảng viên thường. Còn với đảng viên ở những vị trí cao nhất trong Đảng như BCHTW, Bộ CT, cũng khó mà xoay chuyển được tình thế vì đơn thương độc mã. Chuyện Hội nghị TW 6 với “đồng chí X”, chắc hẳn nhiều người đã biết.

Lại còn chuyện này nữa, người rũ bỏ Đảng cũng không hề đơn giản. Anh tuyên bố ra khỏi Đảng rồi, người ta còn mang anh ra đấu tố rồi khai trừ. Nhà báo Phạm Chí Dũng và Nhà văn Phạm Đình Trọng là những ví dụ.

Chuyện này có vẻ vui vui. Nó gần giống như cô vợ, thấy anh chồng vũ phu, bê tha, vô tích sự, cô bỏ về nhà mẹ đẻ quyết không chung sống với chồng nữa. Anh chồng biết không thể nào hàn gắn, liền phát đơn ra Tòa đòi ly dị. Anh ta muốn cho thiên hạ biết rằng, anh ta bỏ vợ chứ không chịu mang tiếng bị vợ bỏ.

Sự so sánh này có chút khập khiễng: Tuyên án của Tòa có giá trị pháp luật, còn chuyện vào ra Đảng lại không phải thế. Chẳng thể cưỡng chế được việc vào, ra Đảng. Họ không thích ở thì bỏ đi. Cớ sao lại kêu người ta quay lại để đấu tố khai trừ, trong khi thực tế, họ có còn là đảng viên nữa đâu. Nó chỉ giải quyết “khâu oai” “khâu sĩ diện”  đối với những người không hiểu mô tê gì mà thôi.

… và Lê Thăng Long

ltl

Lê Thăng Long, Phạm Chí Dũng và tác giả bài viết

Trong khi đang luận bàn nên bỏ Đảng hay ở lại đấu tranh trong nội bộ Đảng thì Lê Thăng Long “chơi” chẳng giống ai, lại còn có vẻ như ngược đời. Anh vừa tuyên bố ra khỏi phong trào Con đường Việt nam, vừa làm đơn xin gia nhập Đảng CSVN.

Chính cái sự không giống ai mà anh bị “ném đá”. Người ta cho rằng anh bị điên, mắc bệnh vĩ cuồng, thậm chí cho anh là cá chìm.

Tôi thì chẳng mấy bận tâm đến chuyện ấy.

Về ý kiến cho anh là cá chìm, trên thực tế, bất cứ cái gì cũng đều có thể. Trong số những người hàng ngày cùng tôi làm việc này việc nọ, cũng có nhiều người bị cho là an ninh. Có vài lần tôi nói với vài người: Họ nghi ngờ cậu là an ninh. Với tôi thì tôi không quan tâm. Những việc làm của tôi, những gì tôi nói, cậu có thể ghi âm, ghi hình. Tôi không quan tâm. Kể cả lúc này, có công an hay chính quyền ngòi đây, tôi vẫn nói thế.

Đó là nói về sự theo dõi, và về cá nhân tôi thôi. Chứ còn chuyện cá chìm, đâu phải không có tác dụng. Nó có thể làm chia rẽ, kìm hãm hay phá hoại cả một phong trào. Nhưng gán cho Lê Thăng Long thì tôi thấy không mấy thuyết phục.

Hồi mới ra tù, Lê Thăng Long lập tức khởi xướng Phong trào “Con đường Việt nam”. Nhờ sự nỗ lực của anh và cộng sự, phong trào Con đường VN của anh đã tập hợp được lực lượng, nhanh chóng phát triển, tương lai rất khả quan.

Có điều, chắc hẳn ĐCSVN không bao giờ kết nạp anh vào Đảng, càng không thể bầu anh làm Tổng bí thư. Mà anh có làm TBt đi chăng nữa, liệu một mình anh có thể xoay chuyển được tình thế, đạt được các mục tiêu mà anh đã nêu ra.

Tôi không cho rằng, Lê Thăng Long tin những điều ấy là có thể. Nhưng nhất định anh phải có một mục đích nào đó mà không thể nói thay anh được, cho dù láng máng có nhận ra. Cái sự láng máng ấy, tôi cảm được khi đọc kỹ Tuyên bố cũng như Đơn xin vào ĐCSVN của anh.

Có nhiều việc, biết là không thể nhưng vẫn phải làm. Như Cù Huy Hà Vũ kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, như những người Dân oan mấy chục năm ròng rã đi đòi công lý cho mình một cách tuyệt vọng…

Hồi Lê Thăng Long khởi xướng Con đường VN, anh bị “ném đá” khá mạnh. Nhiều người giãy nảy lên, tuyên bố không “dây” với anh. Khi đó, tôi giữ thái độ im lặng. Lần này cũng thế. Tôi không dám nói ra những gì mà mình chưa rõ.

Một số mục tiêu của anh nêu ra, quả thật là quá liều lĩnh như trong 10 năm đến 20 năm Việt Nam sẽ trở thành một trong 50 quốc gia giàu nhất thế giới, từ 20 đến 30 năm Việt Nam sẽ trở thành một trong 10 quốc gia giàu nhất thế giới hay “chậm nhất 11 tháng tệ nạn tham nhũng, lãng phí ở Việt Nam sẽ giảm ít nhất 90%“.

Nhưng những điều đó, nó phải kèm theo điều kiện anh phải là Tổng bí thư, hoặc ở các vị trí mà anh toàn quyền phát huy khả năng của mình – điều mà ai cũng cho là không thể nên cũng không vội bàn.

Tôi định phê bình câu anh cho rằng anh “dư thừa khả năng, đức độ“. Nhưng chợt đọc tiếp mệnh đề “để đảm nhiệm chức vụ Tổng bí thư ĐCSVN“, thì tôi lại cho rằng nói thế không có gì quá.

Vì vậy, tôi chỉ biết im lặng và tìm hiểu xem, ẩn trong Tuyên bố và Đơn xin vào ĐCSVN của anh là cái gì? Có một điều thấy khá rõ là anh sẽ không thành đảng viên ĐCSVN, cũng chẳng còn là thành viên phong trào Con đường VN. Anh sẽ chọn lựa một hình thức hoạt động chính trị khác?

26/12/2013

Advertisements

12 thoughts on “Chuyện vào, ra và Lê Thăng Long.

  1. Vâng, sự lựa chọn lý tưởng hay chủ nghĩa để theo là quyền cá nhân của một con người miễn là lý tưởng hay chủ nghĩa họ chọn lựa không làm tổn hại người khác, tổn hại cộng đồng.

    – Người ta sẽ nghĩ sao nếu như bây giờ có một người nào đó trên trái đất này viết đơn xin gia nhập đảng Quốc Xã Đức (theo chủ nghĩa Phát Xít) ? Tôn trọng ý nguyện người ấy, hay khuyên can người ấy chẳng nên gia nhập Đảng Quốc Xã Đức ?

    Cộng Đồng Châu Âu, một số nước cựu cộng sản Đông Âu như Ba Lan, đều lên án chủ nghĩa Cộng sản qua nghị quyết hay cấm đảng Cộng sản hoạt động như Ba Lan. Riêng nước Mỹ thì cho phép dựng tượng đài tưởng niệm 100 triệu nạn nhân Cộng sản tại thủ đô của đế quốc Mỹ (xem link dẫn https://www.facebook.com/pages/Victims-of-Communism-Memorial-Foundation/160773170641935), một số quốc gia không cấm đảng Cộng sản hoạt động nhưng tự đảng Cộng sản tan rả như tại Cộng hòa Pháp, Liên Xô và khồi Warsavi sụp đổ, Cu ba và Bắc Hàn (CH DC ND Triều Tiên) thì đang trải qua nhiều khó khăn, 2 nước VN và Trung Quốc áp dụng kinh tế thị trường để tồn tại (kinh tế thị trường tuân theo quy luật Giá trị và qui luật Cung Cầu: 1 điều mà kinh tế kế hoạch tập trung CNCS/CNXH chống lại 2 quy luật này; chưa bàn đến các hình thức sở hữu trong quan hệ sản xuất CNXH chống lại sở hữu tư nhân …) … Những điều này biết rồi khổ lắm nói mãi về: sự thất bại và sai lầm của CNCS và CNXH, và gây tổn hại cho người khác và cho nhân loại từ chủ nghĩa này.

    – Chủ nghĩa Cộng sản và CNXH như thế, thì người ta sẽ nghĩ sao nếu như bây giờ có một người nào đó trên trái đất này viết đơn xin gia nhập đảng Cộng sản ? Tôn trọng ý nguyện người ấy, hay khuyên can người ấy chẳng nên gia nhập đảng Cộng sản ?

  2. Trích: [Chuyện từ bỏ Đảng CSVN (và các Hội khác của Đảng) không chỉ tới Nguyễn Chí Đức, Bác Trần Hiếu Đằng, Nguyễn Chí Dũng mới có.]

    Bác Thụy nên điều chỉnh lại cho rốt ráo bài viết: Lê Hiếu Đằng và Phạm Chí Dũng, chứ không phải là Trần Hiếu Đằng và Nguyễn Chí Dũng!

    • Cảm ơn các bác, tôi đã sửa. Đúng là tôi không soát cẩn thận. Bác Đằng và Nhà báo Dũng tôi nhắc đến nhiều trong các bài viết nhưng lần này thì lại gõ đại. Xin lỗi bạn đọc và bác Đằng, bạn Dũng. 🙂

  3. “Hai mươi tuổi mà không nghe cộng sản nói thi người không có trái tim .Bốn mươi tuổi mà làm theo cộng sản nói thì người không có cái đầu ” ..hình như Putin nói như vậy …Và “cộng sản không thể sửa được ….chỉ có xoá bỏ ” lời của ông trùm c.sản rồi rời bỏ c.sản tổng thống Nga Enxin….chắc anh Lê Thăng Long chưa ở trong tấm chăn cộng sản….nên muốn vào cho biết Rận cộng sản đó thôi…..mà người có kiến thức như anh thì cần gì vào trong chăn ô uế ấy……mới biết có rận …..

  4. [ Lại còn chuyện này nữa, người rũ bỏ Đảng cũng không hề đơn giản. Anh tuyên bố ra khỏi Đảng rồi, người ta còn mang anh ra đấu tố rồi khai trừ. Nhà báo Phạm Chí Dũng và Nhà văn Nguyễn Đình Trọng là những ví dụ.]

    À à… Nhà văn Nguyễn Đình Trọng? – Phạm Đình Trọng, bác Thụy ơi! Bác chỉnh lại và nhớ xoá cả 2 còm của em luôn nha.

  5. Trích NĐX: [Chủ nghĩa Cộng sản và CNXH như thế, thì người ta sẽ nghĩ sao nếu như bây giờ có một người nào đó trên trái đất này viết đơn xin gia nhập đảng Cộng sản ? Tôn trọng ý nguyện người ấy, hay khuyên can người ấy chẳng nên gia nhập đảng Cộng sản?]

    Trả lời:

    Ai ai cũng biết nước biển mặn, nhưng đôi khi muốn biết vị mặn của nước biển thật thụ như thế nào, cần phải đích thân xuống biển và vốc nếm!

    Trường hợp anh Lê Thăng Long, thôi thì cứ tạm chấp nhận như trên cho nó… vuông, và chúng ta rán chờ xem con rồng này nó sẽ bay lên kiểu nào hầu ‘xoay ngược càn khôn’ như nó mộng!

  6. Xin góp vài thiển ý,dù nói thật mất lòng.
    Tiếc là bác Thụy viết vội (?) mà không đọc lại
    nên đã lầm lẫn không đáng có về họ tên.
    Bài viết trên phần nào chứng tỏ bác Thụy là
    người tinh cảm qúa khi bênh vực LTL.
    Không ai biết LTL.thực sự làm gì hơn chính
    ông ta bác ạ ! Nếu mật thi ai dám tiết lộ ?
    Rõ ràng là LTL.muốn làm nổi mình hay đánh
    bóng mình.Một sự việc bình thường ông lại
    khua chiêng đánh trống ầm ỹ có lẽ muốn làm
    át tiếng nói của các người ra đảng chăng ?
    Nếu biết là đảng CsVN.không đời nào nhận
    ông ta vào đảng thì sao còn tự đút đầu xin
    vào ? Đúng là ngây ngô chứ nói thách thức
    cũng hỏng vì làm một việc VÔ ÍCH,thiếu thực
    tế,tức là người dễ ảo tưởng !
    Làm chính trị mà thiếu thực tế thì qúa hỏng.
    Nhất là ảo tưởng về thay đổi chế độ,ngay cả
    công thần như tướng Giáp,Trần Độ v.v. hay
    nhà lý luận kiệt xuất như NKGiang còn chưa
    ăn thua nữa là ông !

  7. Pingback: CHUYỆN VÀO, RA & LÊ THĂNG LONG (Nguyễn Tường Thụy) | Ngoclinhvugia's Blog

  8. Ông LTL đem đảng cs ra làm trò đùa thôi mà. Làm ăn như TBT NPT thì con nít lên 10 làm cũng được, cần gì tới GS-TS…

  9. Khi một người nào đó xin ra khỏi một tổ chức nơi mà mình đang hoạt động đó là chuyện rất bình thường.
    Nếu có xin ra thì họ chỉ cần xin với tổ chức họ xin vào…vấn đề sau đó mọi người cùng biết là của cơ quan truyền thông.
    Ông LTL này lại làm đơn đến toàn thể thế giới cơ..quả là lạ.
    -Cái lạ thứ hai là nêu ông ta làm TBT thì đảng CSVN sạch 90% ..thì hơi bất bình thường.(Tôi đã từng chứng kiến một anh nhậu xỉn suốt ngày mỗi lần xỉn anh hay nói : “tao mà là TBT thì chết mẹ tụi tham nhũng với tao”)
    -Một chuyên lạ nữa mọi người cùng biết ông chả có cơ hội trở thành đảng viên CSVN cả (có thể ông “đang là một đảng viên đảng CSVN”..thì chưa biết được)

  10. Lê Thăng long muốn lăng xê bản thân hay sao? Hay là chiêu vừa đấm vừa thoa.
    ” Tôi đã dành nhiều chục năm để nghiên cứu hệ lý luận CNCS Mác – Lê Nin. Đến nay tôi kết luận không sợ sai đó là hệ lý luận CNCS Mác – Lê Nin sai lầm và thiếu sót đến 99%. Vì sợ ĐCSVN và CQVN tự ái mà thù ghét tôi nên trong một số bài viết tôi chỉ nói là hệ lý luận CNCS Mác – Lê Nin sai lầm và thiếu sót 90%….”> một lời nói xấu được che giấu quá đẳng cấp

  11. Tại sao LTL lại làm loãng cái chủ đề thoái đảng vào giữa lúc này?
    Ngay cả đến Chí Phèo cũng muốn làm người lương thiện. Nhưng rồi Chí cũng phải quát lên: Ai cho tao lương thiện?
    ĐCS VN là một tập đoàn đóng khung về nếp sống nếp nghĩ nếp hành động và được tôi nung đến hơn 6 thập niên qua.
    Bởi thế, Lê Thăng Long không thể làm người cải tạo ĐCS được. Nếu anh vào đảng để thực hiện sứ mệnh trên, anh sẽ bị tai nạn chết bất đắc kỳ tử.
    Bởi thế, có thể tin được câu chuyện cổ tích mà anh vừa viết đó không? Về lý thuyết thì không nhưng trên thực tế thì mọi điều đều rất có thể.
    Trong thư và đơn của anh, ta thấy căn bệnh ung thư giai đoạn cuối của đảng CSVN được nêu ra rất rõ và cái tâm nguyện của anh muốn làm một thần y giải cứu cái căn bệnh ấy. Đáng tiếc là những người cộng sản VN hết sức cố chấp không chịu nhận rõ những điều này.
    Nổi bật lên ở LTL là một cái tâm vì đất nước, dân tộc. Anh và những người khởi xướng phong trào CĐVN xứng đáng là những người chèo lái con thuyền VN cập bến vinh quang, khác hẳn với những kẻ cực đoan hèn mọn trong đảng CSVN và trong phong trào đấu tranh dân chủ.
    Đào Vương Hoạt, CHLB Đức

Đã đóng bình luận.