Tâm tình với con trai của blogger Việt Nam Nguyễn Văn Hải

Bảo Trang, Gia Linh, Trúc Linh

Chúng ta thường đọc những bài viết những lá thư của những người tù nhân lương tâm, đọc để hiểu thêm về sự hy sinh của họ. Nhưng mà quan điểm của con cái của họ thì sao? Mời các bạn theo dõi cuộc phỏng vấn anh Nguyễn Trí Dũng, con trai của Blogger Điếu Cầy do Bảo Trang thực hiện.

Bức thư của anh Nguyễn Trí Dũng

(gửi cho Ủy ban Bảo vệ Nhà báo trong buổi điều trần tại QH Hoa Kỳ)

“Tôi là người Việt Nam, và khi viết những dòng này có lẽ tôi đã chọn một con đường không dễ dàng cho mình. Đơn giản vì thể hiện quan điểm của mình là một việc nguy hiểm ở đất nước tôi. Tôi tin rằng khi một cánh cửa đóng lại sẽ có những cánh cửa khác mở ra. Nên tôi sẽ nắm lấy cơ hội của mình để kể với bạn về một nước Việt Nam hiện tại đang mang trong mình đầy mâu thuẫn.

“Im lặng là vàng” là một câu nói đã ăn sâu trong suy nghĩ của người Việt, ý nghĩa của nó là nếu bạn không chấp nhận im lặng bạn sẽ mất nhiều thứ quý giá. Sự im lặng đó là một bi kịch, vì quyền tự do để nói lên ý kiến cá nhân là một điều tất yếu phải có của mỗi người trên thế giới nhưng lại là thứ quá xa xỉ ở Việt Nam. Bởi nhà cầm quyền Việt Nam muốn người dân tin vào những điều dối trá hơn là phản ánh sự thật dưới bất cứ hình thức nào, họ (nhà cầm quyền) đã và sẽ làm mọi thứ để che đậy những sai trái của họ. Điều đó đã khiến cho cái giá của việc tìm kiếm quyền tự do cơ bản của con người là quá cao. Đó là những án tù hàng chục năm, là bị ám hại bởi những thế lực côn đồ, là mất đi sự nghiệp; người thân; quyền được học; tài sản.. Tất cả những điều này khiến bất cứ ai cũng phải đau đớn đấu tranh trong tâm trí trước khi quyết định tìm kiếm những điều xa xỉ đó ở Việt Nam.

Cảm giác sợ hãi và hèn nhát trước ý nghĩ mình sẽ mất những điều quan trọng và những thứ mình yêu quý là hết sức con người. Và như đa số những người Việt Nam tôi cũng đã hèn nhát. Có lẽ tôi xứng đáng phải gánh chịu những gì mà sự ích kỷ của tôi đã mang lại. Nhưng đó lại là một sự bất công cho những con người dám từ bỏ tất cả để nói thay tiếng nói yêu tự do của chúng ta. Không ai đáng phải chịu những mất mát khủng khiếp đó chỉ vì đòi hỏi chính đáng, hay thực hiện quyền con người cơ bản của mình. Tôi bị thôi thúc bởi mong muốn tìm lại sự công bằng cho họ, cho chúng ta và tôi hiểu mình không thể làm điều đó một mình.

Tôi không có ý định mang đến cho bạn một sự lạc quan dối trá. Sự thật là những người đi tìm quyền con người ở Việt Nam rất cô độc. Bởi Việt Nam chính là một hòn đảo nơi mà mọi tiếng nói đấu tranh bị chôn vùi dưới hơn 800 tờ báo nhà nước. Nỗ lực phá vỡ sự im lặng đa phần đến từ những blogger và nhà báo tự do can đảm, họ nhờ vào sự phát triển của công nghệ để mở ra nhiều con đường và công cụ mới. Kéo theo là cuộc đối đầu của một bên đang cố gắng ngăn chặn, đánh sập những chiếc cầu thông tin đó ở Việt Nam; Và một bên đang cố gắng gửi tín hiệu cầu cứu của mình bằng cách đăng tải những tin tức xác thực về một Việt Nam khác hoàn toàn so với những lời hứa, những cam kết tôn trọng tự do nhân quyền của nhà cầm quyền. Nhà đấu tranh chấp nhận bị ngăn chặn, bắt tù, khủng bố để có được sự quan tâm của các bạn ngày hôm nay.

Tôi vui khi nhiều tổ chức bảo vệ nhân quyền và cơ quan quốc tế lên tiếng “quan ngại” về tình hình của đất nước mình, nhưng..“quan ngại” được lặp đi lặp lại một thời gian dài đang trở nên giống một cách nói khác của từ “bất lực” hơn. Thực tế đã cho thấy tình hình tự do ngôn luận và nhân quyền Việt Nam không được cải thiện sau những “quan ngại” đó, mà mức độ đàn áp còn được gia tăng để việc có đủ bằng chứng vi phạm và thành lập bộ phận quan sát nhân quyền ở Việt Nam là không thể. Một khi tất cả những nỗ lực quan sát nhân quyền và tiếp cận tù nhân chính trị tại Việt Nam bế tắc, những tiếng nói đấu tranh và tố cáo tình hình vi phạm tại Việt Nam sẽ mãi mãi chỉ là những lời đồn đại không có cơ sở. Cần phải nhắc bạn rằng, người phát ngôn bộ ngoại giao Việt Nam đã nhiều lần tuyên bố rằng “Những chỉ trích về tình hình nhân quyền-tự do ngôn luận-tự do tôn giáo tại Việt Nam của các nước đều dựa trên những thông tin sai sự thật, thiếu khách quan..” mà cố tình quên đi rằng chính nhà cầm quyền Việt Nam đã ngăn cản những cơ quan quốc tế bảo vệ tự do,nhân quyền được tiếp cận và quan sát tình hình trong nước ngay từ đầu.

Trong lúc bạn đang bận suy nghĩ về nhiều việc khác có lẽ quan trọng hơn, những tù nhân ở Việt Nam không có nhiều thời gian như vậy. Họ cô đơn trong tù. Khi đã cảm thấy đơn độc, thì họ đã mất đi lý do để tranh đấu cho một điều gì đó rất chung của chúng ta, đó là quyền tự do và quyền con người. Còn gì có thể khủng khiếp hơn việc chúng ta mất đi niềm tin vào một xã hội tôn trọng quyền con người, và chấp nhận sống thủ phục không như một con người ?!

Nếu có đủ may mắn, một người tù sẽ được thả để đổi lấy một thỏa thuận thương mại. Hoặc để được sự công nhận về mức độ cải thiện nhân quyền. Và trong khi quốc tế tán dương những động thái thả tự do cho tù nhân đó, đã có thêm những người khác bị bắt và kết án theo cùng một công thức. Tôi luôn mong chờ người thân của mình trở về và thoát khỏi sự đọa đày trong lao tù, nhưng đó rõ ràng không phải là một cái kết hạnh phúc cho câu chuyện của Việt Nam. Vì một khi đã tạo thành tiền lệ trao đổi những nhà đấu tranh lấy một thỏa thuận thương mại thì bất kỳ người dân nào trên chính đất nước Việt Nam đều sẽ là một món hàng có giá trị trao đổi trong tương lai, chúng tôi sẽ là con tin trên chính quê nhà của mình.

Đa số người Việt Nam đã không hề hay biết rằng họ đang thiếu mất những gì. Cho dù biết, họ khó vượt qua chính mình vì rất những gì họ khó khăn để có lại rất dễ mất đi. Dù cho “im lặng là vàng”, nhưng nếu bạn có đủ cơ hội để nhận thức điều gì quý hơn cả “vàng” tôi biết rằng bạn sẽ thôi không im lặng.

Tôi sẽ không cố gắng thuyết phục bạn điều gì là thật. Bạn có quyền hoài nghi lời tôi nói. Điều đó thật tuyệt vì nó sẽ thôi thúc bạn tìm kiếm câu trả lời ở nơi sự thật đang bị chôn lấp. Hãy cùng tôi kêu gọi trả lại tự do cho những nhà đấu tranh vì quyền con người, và những người đã bị bắt chỉ vì thể hiện quyền cơ bản của mình ở Việt Nam. Hãy cho nhà cầm quyền Việt Nam biết rằng không thể lừa dối thế giới bằng những bài diễn văn tự mãn và tất cả những gì họ cam kết cùng quốc tế không phải là một trò chơi kinh tế. Quyết tâm ngăn chặn các đoàn quan sát đến Việt Nam và tiếp cận tù nhân cần phải bị dẹp bỏ nếu Việt Nam thực sự muốn chứng tỏ rằng mình làm đúng với những gì mình đã nói. Hãy giúp chúng tôi tạo ra một điều kiện đủ cho những người Việt Nam đang im lặng có thể cất tiếng nói tự do của mình.”

 

Advertisements