Thư ngỏ gửi bà Tòng Thị Phóng, Ủy viên Bộ chính tri Đảng CS Viêt Nam

Tp Bắc Giang , ngày 23 tháng 6 năm 2014

 

Thư ngỏ gửi bà Tòng Thị Phóng, Ủy viên Bộ chính tri Đảng CS Viêt Nam

Bà Tòng Thị Phóng thân mến,

Ba năm về trước, nhân buổi họp măt thầy trò trường Tô Hiệu, bà còn nhắc tới tên tôi vì hôm đó tôi không thể có mặt cùng mọi người. Cám ơn bà còn nghĩ đến một thầy giáo cũ từ đầu thập kỷ 70 của thế kỷ trước. Ngày đó, tôi là một thầy giáo có nhiều học sinh biết đến bởi tôi thường yêu cầu quá nghiêm khắc với hoc sinh, tôi lại có tài lẻ là cắt chữ nhanh đẹp và là cầu thủ bóng chuyền xuất sắc của nhà trường . Tiếc rằng với những sai lầm của nền giáo dục VN ( trước đây và bây giờ ), tôi và những thầy khác đã làm hỏng hết thế hệ trẻ này đến thế hệ trẻ khác của đất nước. Giờ đây, với nỗi sợ hãi và sự vô cảm trong mỗi con người, người VN dần mất đi sự quan tâm đến vận mệnh đất nước, đến cộng đồng người xung quanh. Đa phần người dân đã chấp nhận sự xếp đặt của Đảng theo khái niệm : “ Mọi cái đã có Đảng và Nhà nước lo “ .

Nhưng không, Cái giàn khoan của bọn Đại Hán họ “Bành” đã thức tỉnh lòng yêu nước của người dân VN. Tình hình biển Đông chắc bà đã biết rõ hơn tôi. Vì chuyện này mà hôm nay, với tư cách người quen biết nhau ( trên cơ sở tình thầy trò ), với tư cách một công dân “ nặng lòng vì đất nước “ để gửi đôi lời tới bà ( môt lãnh đạo cao cấp của Đảng và Quốc hôi ). Tôi viết ngắn thôi :

Một : Bộ Chính trị, qua ông Phùng Quang Thanh, vẫn coi Tàu cộng là ‘anh em trong gia đình’, bất kể họ đang xâm lược. Đây là thỏa hiệp của chủ nhà với kẻ cướp. Lời nói của ông Nguyễn Tấn Dũng và ông Phùng Quang Thanh là trái ngươc nhau, người dân dễ nhận thấy mâu thuẫn nội bộ gay gắt ngay trong Bộ Chính trị là sự thật hiển nhiên. Giữa lúc đất nước đang lâm nguy mà nội bộ của cái gọi là ‘đỉnh cao trí tuệ’ chia rẽ trầm trọng như vậy, người dân nghĩ ngay đến việc mất nước không còn là ‘nỗi lo’ mà sẽ là “sự thật“ trong nay mai.

Tiện đây, tôi lại nhắc lại điều mà tôi thấy khi tôi được lên dạy học trên quê hương bà : Mới có vài năm sau 1954, mà đồng bào Thái đã mất luôn chữ viết riêng của mình, khi trường sơ tán ( 1972 ) , hỏi cô con gái chủ nhà học lớp 5 rằng em đi học để làm gì? Em ấy trả lời “để lớn lên đi lấy chồng người Kinh”! Rồi những sinh hoạt văn hóa cộng đồng đáng quý của người Thái dần mất đi theo năm tháng. Những động tác quạt thóc của đồng bào Thái nó đẹp làm sao, là nguồn cảm hứng cho các nghệ sỹ sáng tác các điệu múa Tây Bắc nổi tiếng. Tôi rất ngưỡng mộ người phụ nữ Thái, họ chẳng bao giờ cãi nhau với chồng, không mắng chửi con cái và họ rất có tài khi làm công việc giao tiếp. Tiếc là tôi đã không có duyên được làm rể Tây Bắc. Từ 1995 đến nay, năm nào tôi cũng đi xe gắn máy lên thăm lại Sơn La, tôi thấy tốc độ Việt hóa trong sinh hoạt cộng đồng người Thái mà dân gọi là “ Kinh hóa “ tại Sơn La nhanh quá thưa bà !

Bà Phóng thân mến, Mưu đồ của Bắc Kinh với VN đã rõ ràng, sao Đảng và Nhà nước ta ( trong đó có cá nhân bà ) vẫn không chịu hiểu. Lẽ nào lại nhẫn nhục cam tâm chịu mất dần đất đai Tổ quốc cho bọn Bành trướng chỉ vì cái “ hữu nghị viển vông “! Lẽ nào lại bao cấp cả “ lòng yêu nước “ của người dân ! Người dân bày tỏ lòng yêu nước cũng bi cấm đoán vô lối. Bà nghĩ xem : con gà hàng xóm vào vườn rau của gia đình, liệu người trong nhà chỉ yếu ớt “đề nghị” và đứng nhìn gà hàng xóm phá rau thôi sao….! Tại sao ta lại không dám kiện TQ ra tòa án Quốc tế? Tại sao Quốc hôi lại lặng thinh trước việc TQ độc chiểm biển Đông ? Có gì là đảm bảo rằng Luật Biểu tình sẽ được thông qua vào cuối năm 2015 ? Thời cơ sẽ mất thưa bà nếu đảng và nhà nước do dự lúc này ! Và thế hệ chúng ta sẽ phải chịu trách nhiệm nặng nề trướci Lịch sử tồn vong của dân tộc. Cái giá sẽ phải trả đó là Tộc Việt cuối cùng trên trái đất sẽ không còn, nền văn hóa 4 ngàn năm cũng chẳng còn !

Hai : Giờ tôi nói đến chuyện riêng tôi ( nhưng cũng là việc chung ). Năm qua tôi ngồi nói chuyện khá lâu với D. ( lớp trưởng khóa trên của bà mà bà biết rõ hơn ai ). Chuyện “ ngày xưa “ ấy tôi biết rất tường tận mà tôi không hề báo cáo lãnh đạo để giải quyết theo kiểu “ đem bục công an đặt giữa trái tim người “. … Ngoài D. tôi cũng có dịp tiếp xúc với nhiều trò cũ, mọi người vẫn rất lễ phép tôn trọng các thày. Nhưng tất cả vẫn là một cái mẫu chung đó là những người đã trưởng thành ( nhiều đại tá quân đội nghỉ hưu, tỉnh đội trưởng, trưởng đoàn văn công biên phòng, phó VP Quốc hội …), nhưng họ đều không dám nói lên quan điểm của mình về hiện tình đất nước. Họ rất tôn trọng và quý các thầy, nhưng nhiều trò cũ đã thờ ơ với thời cuộc, mặc cho thế sự xoay vần…. Đó cũng là kết quả của chính sách tuyên truyền một chiều, đường lối trấn áp, coi ý kiến phản biện của người dân là phản động mà ra. Vì hiện trạng đó mà tôi đã lặn lội về Hà Nội tham gia biểu tình chống TQ gây hấn , mong làm gương cho thế hệ trẻ noi theo . Vừa qua tôi được bà Dân biểu Hoa kỳ mời sang dự phiên điều trần tại Quốc hội Hoa kỳ về “ một nền báo chí tự do cho VN “. Vậy mà bà xem, an ninh Bộ công an đã sử sự với tôi như thế nào khi tôi đặt chân xuống sân bay Nội Bài : Mời bà xem qua trên những đường dẫn sau : http://www.rfa.org/vietnamese/ReadersOpinions/the-communist-heav-06162014051255.html

( Có thể bị tường lửa nên tôi có lưu trong Blog của trường Tô Hiệu , mời bà xem trongTHPTtohieusonla.blogspot.com)

Hành động này của an ninh đối với người dân là nguyên nhân Dân hết niềm tin với Đảng, với Nhà nước.. Các trò của tôi cùng khóa với bà đã nghỉ hưu hết cả, hầu hết họ không dùng Email và không biết lấy thông tin trên mạng Internet. Mong sao bà đọc và biết được việc này sẽ có ích cho bà trong công việc lãnh đạo mà bà được giao phó.

Bà Phóng thân mến, tôi có nhiều chuyện muốn nói với bà. Tôi biết bà thường xuyên về TP Bắc Giang thăm người thân, tôi chân thành mời bà vào nhà tôi. Tôi sẽ rất vinh dự được đón tiếp bà. Tôi là một ông giáo nghỉ hưu nhưng lại là đối tượng mà an ninh thường xuyên theo dõi ( vì phản đối TQ ) nên hỏi nhà cũng dễ thôi…

“ Giấy ngăn tình dài “, mong sao bà nghĩ đến tấm lòng của môt ông giáo già, những trăn trở của người dân trong hoàn cảnh đất nước “ngàn cân treo sợi tóc” này . Từ đó mà có ý kiến tham góp với Dảng và Nhà nước sao cho hợp với lòng dân, hợp với trào lưu tiến bộ của thế giới văn minh. Nhân đây tôi xin phép nhắc lai chuyện cũ, năm 1970, tôi được phân công dậy 11 tiết về “ những khái niệp cơ bản về CNXH khoa hoc “ cho khối lớp 12 ( khóa cô Cầm Thị Phụi ). Thế mà nội dung ấy tôi lại thấy ông Tổng bí tư đem sang rao giảng bên Cu ba, chẳng có một thay đổi gì sau ngần ấy năm ( trừ vài ý về đổi mới )!!! Vật chất luôn vận động và biến đổi , chỉ có lý luận của chủ nghĩa Mac là bất di bất dịch thưa bà !

Kính chào bà

Chúc bà sức khỏe và gặp nhiều may mắn.

Tô Oanh

GV trường THPT Tô Hiệu Sơn La, Thư ký công đoàn, Thư ký hội đồng và tổ trưởng tổ văn-khoa học xã hội( 1968-1977 ).

ĐT : 0985396418

Email : Tooanh@ymail.com

Số 6, ngõ 190/56, Nguyễn Công Hãng, TP Bắc Giang, tỉnh BG.

Advertisements

8 thoughts on “Thư ngỏ gửi bà Tòng Thị Phóng, Ủy viên Bộ chính tri Đảng CS Viêt Nam

  1. Pingback: Tin thứ Ba, 24-06-2014 « BA SÀM

  2. Pingback: THƯ NGỎ GỬI BÀ TÒNG THỊ PHÓNG, ỦY VIÊN BỘ CHÍNH TRỊ ĐẢNG CSVN (Tô Oanh) | Ngoclinhvugia's Blog

  3. Pingback: Thủ tướng có thực sự không màng “hữu nghị viển vông”? |

  4. Còn khuya bà TTP mới đến thăm nhà ông ,ông cứ tin tôi đi.

  5. Còn gì nửa đâu mà khóc với sầu,đất nước giao cho 2 thăng cầm quân.
    1/thăng bảo vệ bờ cỏi ,nối giáo cho giặt ,Đúng hơn rướt giặt vào nhà.
    2/ thằng cầm quân giử gìn an ninh trật tự,nhưng ai chống Tàu thì cho lính đánh đập bắt bớ bỏ tù.
    Cách nào người dân thoát tàu? Tôi có một phép quí vị nào muốn học chu vi vi tam tộc bọn phản dân hại nước.
    Quí vị viết tên hắn trong tấm tả trẻ con ,cho chúng ị vào đó mổi ngày, thí vụ Phùng Quang Thanh mầy ăn cái nầy.giòng họ mầy ăn loại nầy.

  6. Pingback: Anhbasam Điểm Tin thứ Ba, 24-06-2014 | doithoaionline

  7. Pingback: NHẬT BÁO BA SÀM : TIN THỨ BA 24-6-2014 | Ngoclinhvugia's Blog

Đã đóng bình luận.