PHẢI LIÊN MINH MỚI CÓ THẾ MẠNH ĐƯƠNG ĐẦU

Trung Quốc đang khẩn trương xây đắp trường thành bằng cát trên biển. Bức trường thành ấy đã dăng được trên bẩy đảo lớn nhỏ, bãi san hô và các bãi cát ngầm trên quần đảo Trường Sa của ta: Gạc Ma, Chữ Thập, Châu Viên, Ken Nan, Ga Ven …

Hoàn Cầu Thời báo, một tờ báo thuộc hệ thống báo chí của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã nhiều lần đe dọa đánh Việt Nam. Sau khi thiết lập xong căn cứ quân sự với vũ khí đạn dược và đường băng dài 3km họ tuyên bố từ căn cứ Chữ Thập sẽ tấn công chiếm gọn Thành phố Hồ Chí Minh chỉ trong một giờ đồng hồ.

Ngày 5 tháng 6 năm 2015 trên báo điện tử Trung Quốc “Binh Khí Đại Toàn” lại xuất hiện một bài báo với lời lẽ rất xấc xược:

“Quần đảo Nam Sa (Việt Nam gọi là Trường Sa) vốn dĩ là chuỗi ngọc trai lấp lánh của đất mẹ Trung Hoa, nhưng lại bị nhiều kẻ trộm cắp, muốn chiếm đoạt, giành giật, việc này chỉ làm phân tán đi ánh hào quang của chuỗi ngọc trai mà thôi. Trong số các đảo bị các nước chiếm đoạt, bọn Việt Nam kiêu ngạo, vong ơn bội nghĩa đã ráo riết chiếm đóng quần đảo với số lượng nhiều nhất.

Nghĩ lại mà xem, Việt Nam vốn xưa là phiên thuộc của nước ta. Năm 1885, theo Thỏa ước Pháp – Thanh, Việt Nam đã bị nhượng lại cho Pháp, dần trở thành thuộc địa của Pháp. Sau hai cuộc chiến tranh, Trung Quốc đã giúp Việt Nam đánh đuổi thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, hai miền Nam Bắc đã được thống nhất. Nhưng thật không ngờ bọn Việt Nam không những không biết ơn Trung Quốc, mà trái lại đã lấy oán báo ân, tự vỗ ngực xem mình là nước có tiềm lực quân sự lớn thứ ba thế giới, liên tiếp khiêu khích Trung Quốc. Mặc dù qua hai bài học, là cuộc chiến tranh biên giới Trung – Việt và chiến tranh Bãi đá ngầm, nhưng Việt Nam vẫn không nhận ra được bài học, càng ra sức chiếm đoạt nhiều đảo hơn”.

Trước thái độ hống hách ngang ngược kiểu côn đồ như vậy, rất may là Hoa Kỳ đã tỏ ra cứng rắn, đĩnh đạc. Ngày 1 tháng 6, khi đang thăm Việt Nam, trả lời BBC News, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Ashton Carter đã nói: “Không điều gì có thể ngăn cản các hoạt động quân sự của Hoa Kỳ ở Biển Đông. Chúng tôi sẽ tiếp tục bay và cho tàu hoạt động như đã làm ở Thái Bình Dương từ xưa đến nay”.

Tại diễn đàn Shangri-La vừa qua. không phải chỉ ông Ashton Carter mà cả ngoại trưởng John Kerry và Thượng nghị sĩ John McCain đều cho biết thái độ của chính quyền Mỹ cũng như Thượng viện, Hạ viện Mỹ là rất rõ ràng, minh bạch, lên án hành động ngang trái, vi phạm luật pháp quốc tế, ỷ nước lớn, ức hiếp nước nhỏ, và Mỹ có trách nhiệm trong quá trình xoay trục sang châu Á.

Đặc biệt là, trong buổi đón tiếp và trao đổi với đại diện giới trẻ hoạt động xã hội của Đông Nam Á tại Nhà Trắng hôm 2 tháng 6 năm 2015, Tổng thống Mỹ Barack Obama nghiêm khắc cảnh báo chính quyền Trung Quốc hãy tôn trọng luật pháp và “ngưng ngay những hành động thúc cùi chỏ” hiếp đáp láng giềng để bành trướng thế lực tại biển Đông.

Bằng hành động cụ thể, trong chuyến thăm Việt Nam vừa qua, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ A. Carter đã ký “Tuyên bố tầm nhìn chung về quan hệ quốc phòng Việt – Mỹ” với Việt Nam. Trong tuyên bố 5 điểm này, đáng chú ý có nội dung nói rằng “hai bên tăng cường trao đổi đoàn, đối thoại ở các cấp nhất là các đoàn cấp cao của lãnh đạo Bộ Quốc phòng, quân đội hai nước”.

Ngoài ra, Hà Nội và Washington sẽ “hợp tác trong lĩnh vực an ninh biển trên cơ sở luật pháp quốc tế, luật pháp của mỗi bên”. Theo tuyên bố này, Hoa Kỳ sẽ “chia sẻ kinh nghiệm, thông tin, đào tạo nhân viên cho lực lượng thực thi luật pháp trên biển của Việt Nam, cũng như hỗ trợ cho Việt Nam một số trang bị cho lực lượng thực thi luật pháp trên biển”.

Trong tình thế “sơn hà nguy biến”, các nhà lãnh đạo Việt Nam cũng đã thức tỉnh. Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam đã khẩn khoản đề nghị Mỹ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Ông nói: “Việt Nam và Mỹ hiện đã là bạn bè, đã là đối tác toàn diện, có làm vậy mới thể hiện sự tôn trọng, tin cậy lẫn nhau.”

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thì nhấn mạnh như là tuyên bố: “hai bên đã khép lại quá khứ và hướng tới tương lai thể hiện bằng việc thiết lập quan hệ đối tác toàn diện, đặc biệt quan trọng là trao đổi cấp cao diễn ra thường xuyên hơn”.

Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Ashton Cartor được cả Tổng bí thư ĐCSVN nghênh tiếp. Như là tuyên thệ, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã “khẳng định chủ trương nhất quán của Việt Nam coi trọng thúc đẩy quan hệ với Hoa Kỳ, vì lợi ích lâu dài của nhân dân hai nước”.

Vậy mà …!

Trả lời phỏng vấn báo Tuổi trẻ online ngày 30/05/2015, Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh quả quyết một cách rất hùng biện: “Càng căng thẳng thì càng phải độc lập tự chủ. Càng căng thẳng thì càng không bao giờ để kéo vào những liên minh với nước này để chống nước khác”.

Không biết đây là biểu hiện sự lăng nhăng bạt mạng hay là cố tình làm cái loa cho địch?!.

Chợt nhớ lại mà lòng sôi lên căm giận. Suốt mấy thập kỷ qua, lãnh đạo ĐCSVN như bị lạc vào mê hồn trận trong đường lối đối ngoại do bị ma dẫn lối quỷ đưa đường. Chúng đã đạp lên đầu cả Ban Đối ngoại Trung ương Đảng, cả Bộ Ngoại giao để dẫn Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười đi ký kết Thỏa ước Thành Đô, dẫn Lê Khả Phiêu đi cắt nhượng Mục Nam Quam, thác Bản Giốc và một nửa Vịnh Băc Bộ, dẫn Nông Đức Mạnh đi mời Trung Quốc vào Tây Nguyên. (Thương tiếc biết bao cho những Nguyễn Cơ Thạch, Trần Quang Cơ …!).

Ngày nay chúng lại đạng bịt mắt mớm lời cho Nguyến Phú Trọng lúc thì khỏa lấp ý đồ xâm lăng của Trung Quốc, lúc thì tự cô lập mình để trói tay nhân dân trước kẻ địch.

Trước những hiểm họa đang đến ở Biển Đông, Quốc hội yêu cầu được nghe, được bàn thảo thì Nguyễn Phú Trọng gạt đi và bảo “Biển Đông không có gì mới”. Nguyễn Phú Trọng rất tích cực thực hiện mưu đồ của Trung Quốc, ngăn không cho quốc tế cùng được quan tâm đến Biển Đông. Đồng thanh tương ứng, Nguyễn Phú Trọng cùng Trung Quốc dóng dả luận điệu: Biến Đông chỉ là vấn đề song phương của Việt Nam và Trung Quốc. Tuyên bố chung Hồ Cẩm Đào – Nguyễn Phú Trọng không hề đả động đến DOC và COC …

Bọn nào là lũ “ma dẫn lối quỷ đưa đường” cho ĐCSVN suốt mấy thập kỷ qua?

Chính là Tình báo Hoa Nam của Trung Quốc. Bọn chúng đã kết thân và mua chuộc được một số lãnh đạo chóp bu của Tổng cục Hai. Do sai lầm của Nghị định 96CP đã trao quyền quá lớn cho Tổng cục Hai, biến Tổng cục Hai – tay sai đắc lực của Tình báo Hoa Nam – trở thành siêu quyền lực trong ĐCSVN. Nhiều anh em sáng suốt và có tâm huyết ở Tổng cục Hai như: những người đã đưa vụ T4 ra ánh sáng, tập thể cán bộ đã viết tập tài liệu “Vương triều Vũ Chính”, trung tá Vũ Minh Trí … biết rất rõ cái tai họa của bọn ma quỷ này nhưng vì yếu thế nên đành nuốt hận!

Hãy hỏi Nguyễn Chí Vịnh, vì sao cấm Việt Nam không được liên minh quân sự với những nước khác?

Khối NATO là gì? Mạnh như Nhật Bản, Hàn Quốc, yếu như Philipin đều phải liên minh với Hoa Kỳ.

Việt Nam cũng đã từng mời Liên Xô vào đóng quân ở Cam Ranh, từng liên minh quân sự với Liên Xô, Trung Quốc đấy chứ. Ngày ấy ta dại dột liên minh vì/cho người (Tổng Bí thư Lê Duẩn từng nói: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc”). Ngày nay nếu liên minh tức là liên minh vì/cho mình. Sao ta không liên minh?

Không liên minh tức là tự trói tay nộp mạng khi bọn cuồng vọng Đại Hán nhìn ta đơn lẻ như một con dê tế thần.

Liên minh là để tăng cường thế mạnh, uy hiếp kẻ địch. Liên minh quân sự tức là góp phần làm giảm thiểu khả năng xẩy ra chiến tranh.

Quốc hội đang thảo luận Luật Trưng cầu Ý dân. Vấn đề nước sôi lửa bỏng, vấn đề quyết định sống còn đối với vận mệnh quốc gia hiện cần đưa ra Trưng cầu Ý dân ngay là: “Có nên liên minh quân sự với Hoa Kỳ, Nhật Bản không? Có nên cho Hoa Kỳ thuê hải cảng Cam Ranh không?”.

Trước khi dưa ra Trưng cầu Ý dân bất cứ vấn đề gì, đề nghị nên cho đăng tải mọi ý kiến trái chiều trên tất cả các phương tiện thông tin đại chúng một cách thật rộng rãi để toàn dân được cung cấp thông tin thật đầy đủ.

Xin khẩn khoản đề nghị.

Hà Nội 11 tháng 6 năm 2015

Nguyễn Thanh Giang

Số nhà 5, ngõ 341, đường Trung Văn

Quận Nam Từ Liêm – Hà Nội

Mobi: 0984 724 165

2 thoughts on “PHẢI LIÊN MINH MỚI CÓ THẾ MẠNH ĐƯƠNG ĐẦU

  1. Bài này từng đăng trên BĐX.trước nhưng
    đã bị rút xuống vì dư luận phản đối do tác
    giả áp đặt suy nghĩ của mình cho BCT.với
    câu “Trong tình thế sơn hà nguy biến,các
    nhà lãnh đạo VN.cũng đã thức tỉnh” ?
    Điều khẳng định trên là vô căn cứ,không
    có một chứng cớ nào cả cho đến giờ phút
    này.Chẳng lẽ tác giả dựa vào những gì họ
    chỉ NÓI mà KHÔNG LÀM hay sao ?

  2. Chiến tranh Mỹ và Tàu Cộng trên Biển Đông có xảy ra không? Trả lời: KHÔNG.

    Nếu có thế trả lời câu hỏi “Vì sao cả thế giới cắt đứt quan hệ ngoại giao với đảo quốc Đài Loan dân chủ đa đảng tự do để thiết lập bang giao với Trung Cộng độc tài?”

    – Quyền lợi kinh tế đầu từ kinh doanh buôn bán với thị trường lớn của Trung Cộng với 1 tỷ 400 triệu dân (lớn hơn cả thị trường của khối Liên Minh Châu Âu) so với Đài Loan chỉ chưa đến 30 triệu người. Sức mạnh kinh tế tích lũy của Trung Cộng sau khi Mỹ bỏ cấm vận, Mỹ và thế giới bắt tay làm ăn đầu tư với Trung Cộng và sự ràng buột kinh tế qua lại giữa Trung Quốc và Mỹ – thế giới khiến cho Trung Quốc ngạo mạn là điều đương nhiên.

    Mỹ và Tàu Cộng có thể có chiến tranh với nhau không? Câu trả lời là KHÔNG bao giờ. Trung bình một năm Mỹ bán sang thị trường Tàu Cộng 400 tỷ dollar hàng hoá, Tàu Cộng bán sang Mỹ 600 tỷ dollar hàng hoá. Đánh nhau thì có cạp đất mà ăn, kinh tế 2 nước Mỹ và Tàu bị xáo trộn ngay, thất nghiệp xảy ra. Vụ thảm sát Thiên An Môn ở Tàu Cộng xảy ra năm 1989 lúc Tàu Cộng có bang giao với Mỹ và các nước tư bản Phuơng Tây, Mỹ và Tây Phương bằng mồm có lên án vụ này cho có lệ hình thức, nhưng chẳng có chiến tranh hay cắt đứt ngoại giao chính trị kinh tế với Tàu Cộng kể từ năm 1989 đến nay. Tàu Cộng biết rõ sức mạnh đồng tiền ảnh hưởng tư bản tài phiệt Mỹ và Tây Phương.

    – Trung Cộng là 1 trong 5 thành viên vĩnh viễn của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc (sau khi Đài Loan bị mất chân trong tổ chức này sau khi đa số các nước trên thế giới trong đó có Mỹ bỏ Đài Loan đi thiết lập ngoại giao với Trung Cộng). Nên Trung Cộng có 1 lá phiếu phủ quyết mạnh cho những vấn đề tranh chấp và an ninh thế giới. Vì thế Trung Quốc ngạo mạn là điều đương nhiên.

    – Trung Cộng có nền kinh tế mạnh lên do buôn bán làm ăn với hầu như các nước trên thế giới, nên họ có thặng dư ngoại tệ (họ là chủ nợ của Mỹ) thì họ sắm sửa vũ khí và lộ rõ tính bành trướng cố hữu và tham vọng vạch ra 1 trật tự thế giới theo ý của họ là điều đương nhiên.

    – Đảng Cộng sản Trung Quốc sống sót sau sự sụp đổ của Liên Xô và khối cộng sản và họ đã rút kinh nghiệm để đối phó và thích ứng với thế giớ nhất là Mỹ và Phương Tây để kéo dài sự độc quyền cai trị của đảng cộng sản Trung Quốc. Thì việc họ thách thức thế giới cũng là một hình thức có tính cách phô trương sức mạnh quân sự răn đe những ai mong muốn đảng Cộng sản Trung Quốc phải bị giải tán.

    – Việc kiện cáo Trung Quốc ra toàn án quốc vì họ vi phạm luật quốc tế về hàng hải lãnh thổ sẽ vô ích nếu Trung Cộng không tham gia tòa án ấy.

    cốt lõi của vấn đề là Mỹ không muốn TQ lớn hơn mức cho phép, để trở thành 1 cường quốc như những bài học Mỹ đã qua với Nhật và Đức. Nhật và Đức bị hạn chế sức mạnh quân sự và cấm tái võ trang bằng nghị quyết của thế giới sau khi đầu hàng Đồng Minh sau đệ nhị chiến tranh thế giới, nhưng Tàu Cộng thì không bị ràng buột như thế về Quân sự.

    – Tàu Cộng biết rõ có những việc làm tàn ác dã man đàn áp trong nước hay xâm lược quân sự Tây Tạng của Tàu Cộng nhưng Mỹ chỉ phản đối bằng mồm tượng trưng nên Tàu Cộng làm tới chẳng xem Mỹ ra gì :

    Sự ràng buột kinh tế Mỹ – Hoa quá lớn, có chiến tranh thì kinh tế 2 nước xáo trộn ngay.
    Sự kiện Thiên an Môn 1989 nhưng Mỹ không cắt đứt bang giao với Tàu cộng.
    Tàu cộng xâm lược Tây Tạng Mỹ bất lực.
    Khôi nguyên Nobel Hoà bình 2011 Lưu Hiểu Ba bị Tàu cộng giam tù công khai 11 năm Mỹ chỉ phản đối tượng trưng.

    Sự lộng hành của Bắc Hàn (có Tàu Cộng chống lưng) giây dưa cù nhày kéo dài đe doạ vũ khí nguyên tử nhưng Mỹ không can thiệp quân sự dứt điểm như Iraq hay Lybia …

    Tàu cộng đàn áp tôn giáo và tự do báo chí nặng nề, Mỹ chỉ phản đối bằng mồm, đâu lại vào đó tư bản tài phiệt Mỹ tiếp tục làm ăn ở Hoa lục !

    sự ồn ào giật gân của truyền thông vì mục đích có cơ hội lợi nhuận quảng cáo của các báo đài truyền thông qua sự kiện Biển Đông và Tàu Cộng xây đảo nhân tạo ở Trường Sa.

    – Tàu Cộng có thể đã bí mật phân bố vũ khí quân sự, phân tán giấu vũ khí ở Việt Nam, Lào và Campuchia tránh tập trung ở Tàu. Bọn bán nước ở Việt Nam qua đảng CSVN đã tiếp tay cho sự phân tán cất giấu vũ khí Quân sự cho Tàu ngoài biên giới Tàu Cộng. CSVN đu dây cù nhây không bắt tay với Mỹ cho Tàu Cộng rãnh 1 tay đối đầu với Mỹ. Tàu Cộng nắm CSVN trong tay, trong khi Mỹ vì ngu cứ nghĩ CSVN thật lòng liên minh với Mỹ chống Tàu.

    – Trung Cộng biết được sự mất đoàn kết trong khối ASEAN vụ Biển Đông. Một số Quốc gia trung lập tránh lên án Trung Cộng như Thái Lan, Indonesia, Singapore, Lào, Campuchia vì bài học 2 lòng hay nửa chừng bỏ chạy bán đứng đồng minh của Mỹ sau khi bắt Tay được với Tàu Cộng khiến cho các Quốc Gia Asean trung lập nầy e dè đứng hẳn với Mỹ vụ Biển Đông.

    Trung Cộng biết rõ bản chất 2 lòng của Mỹ với đồng minh VNCH và Đài Loan qua chuyện thăm Mao Trạch Đông ở Bắc Kinh của bạch đại đế Richard Nixon và gã con buôn chánh trị Do Thái Henry Kissinger năm 1972.

    Theo Internet: Vụ Hoàng Sa 1974 báo chí VNCH đăng tin Liên Xô Cộng sản lên án Trung Cộng xâm lược Hoàng Sa, báo chí VNCH lên án Cộng Sản Hà Nội bác bỏ đề nghị của VNCH phản đối Trung Cộng, Cộng Sản Hà Nội im lặng, báo chí VNCH không thấy nói đến sự phản đối Trung Cộng vụ Hoàng Sa của Mỹ, hạm đội 7 của Mỹ án binh bất động không giúp VNCH đơn độc chống chọi Tàu Cộng trong vụ Hoàng Sa


    Đây là một sai lầm chính trị kinh tế của Mỹ và thế giới khi dung dưỡng con cọp Hán Cộng bành trướng mà ngày nay Mỹ và thế giới phải trả giá đắt.

    14-6-2015
    Nguyệt Đồng Xoài

Đã đóng bình luận.