Khủng bố đoàn cứu trợ đồng bào vùng lũ: Hành động khốn nạn và đê tiện.

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Việc cứu giúp đồng bào gặp khó khăn ngày càng mang tính xã hội hóa. Trong đó, có sự tham gia rất hiệu quả của các tổ chức xã hội dân sự độc lập. Tuy nhiên, hoạt động thiện nguyện của họ không bao giờ được nhà cầm quyền hoan nghênh. Vì vậy những chuyến đi làm thiện nguyện của các tổ chức xã hội dân sự thường gặp khó khăn, thậm chí nguy hiểm đến sức khỏe, tính mạng.

Sau khi đã phát quà cứu trợ ở hai giáo xứ Cồn Sẻ và Kinh Nhuận (Quảng Bình) đoàn cứu trợ Miền Trung của Hội Anh em Dân chủ và Hội Nhà báo Độc lập về đến Hà Tĩnh và nghỉ lại khách sạn. Sáng hôm sau, 26/10,2016, chúng tôi về nhà JB Nguyễn Hữu Vinh chào mẹ anh. Khi ra khỏi làng thì chúng tôi phát hiện 3 tên đi 2 xe máy bám theo. Thấy chúng không theo kịp, chúng tôi không để ý đến chúng nữa.

Tới gần cầu vượt Gia Lách, cách Thành phố Vinh 6 km về phía Nam, bất chợt hai tên đi trên một chiếc xe máy vượt ngang bên phải, ném đá thẳng vào xe. Vậy là vẫn quân chúng nó, chỉ khác là tốp nọ tốp kia thay nhau theo dõi chúng tôi mà thôi.

Trên xe lúc này có tôi – Nguyễn Tường Thụy, JB Nguyễn Hữu Vinh, Trương Văn Dũng và Hoàng Huy.

Lập tức, JB Nguyễn Hữu Vinh nhấn ga đuổi theo. Đuổi chúng không khó vì tốc độ khác nhau của 2 loại phương tiện. Thế nhưng, khi ngang xe chúng, vừa lúc có thể ép chúng vào lề đường thì Vinh đánh tay lái ra cho chúng chạy thoát vào đường rẽ bên phải. Đây là động tác hết sức tỉnh táo. Nếu anh ép chúng, điều gì sẽ xảy ra vì lúc này xe đang chạy với tốc độ 80 km/h.

Chọn vị trí khủng bố, chúng có tính toán sẵn. Đó là đoạn đường vắng vẻ, không có nhà dân nhưng có lối thoát, phía trước thuận lợi cho việc tập trung quân và chỉ đạo

Chúng tôi không thể đi tiếp và cũng không thể quay lại. Chúng tôi biết phía trước và cả phía sau rất đông đồng bọn chúng chờ sẵn để tấn công chúng tôi. JB Nguyễn Hữu Vinh tính đến kịch bản mà chúng từng sử dụng với Nguyễn Văn Đài: chặn đầu xe, lôi người xuống đánh và cướp tài sản. Chúng tôi cũng không thể ngồi trong xe, vì như thế khác nào ngồi chờ chịu trận.

Tất cả xuống xe sẵn sàng đánh trả. Gom đá ven đường, sau đó gom cả đá chúng ném, chất thành một đống.

Quả nhiên, chỉ mấy phút sau, hai tên đi ngược chiều tấn công bằng đá. Hai tên khác đi làn đường bên kia ném đá sang. Rồi chúng tiếp tục từ phía sau vọt lên ném. Chúng tấn công chúng tôi từ ba phía. Xe bị trúng đá nhiều lần. Chúng tôi không đứng gần xe nữa mà đứng đón cách đầu xe 10-15 mét. Có những lần chúng không tấn công vào xe mà ném thẳng về phía chúng tôi.

Xem ra chúng hành động rất táo tợn và quyết liệt. Một hội ý chớp nhoáng. Chúng tôi bảo nhau sẵn sàng cho tình huống giáp chiến. Nếu chúng đến gần sẽ không chờ mà chủ động tấn công trước. Tất nhiên, chúng sẽ đông hơn nhiều lần, cuối cùng chúng tôi sẽ thua nhưng cũng phải làm cho chúng thương vong tương ứng. Tôi nhặt mấy hòn đá sắc cạnh để riêng ra, ướm thử vào lòng bàn tay, cảm thấy phấn khích và bình thản lạ lùng.

Mỗi chúng tôi, lúc thì hai tay hai hòn đá, lúc thì một tay cầm đá, một tay gọi điện thoại hay phát sóng trực tiếp. Trời mưa tầm tã, ướt từ ngoài vào trong nhưng cố gắng không để điện thoại hỏng.

Ống kính của JB Nguyễn Hữu Vinh rất lợi hại. Qua máy của anh, biển số xe của chúng rõ mồn một, kể cả khi chúng che ny-lông xanh mờ. Sau đề phòng chúng tôi ghi được biển số, chúng tháo biển ra.

Đợt tấn công thứ bao nhiêu, tôi không nhớ được. Hai tên từ phía sau vọt lên ném từ bên trái. Chúng tôi đón sẵn, tất cả vung tay nhằm vào chúng. Hoàng Huy đứng trên cùng đội hình, bật ra một hòn đá, đường đi rất căng. Một tiếng cạch khô khốc trúng vào giữa xe máy bọn chúng. Chúng chạy mất.

Đấy là đợt tấn công cuối cùng. Không biết chúng chùn tay vì quyết tâm đánh trả của chúng tôi hay là vì sau đó, người của chúng tôi đến hỗ trợ khá đông. Anh em đến cho biết dưới chân cầu vượt, có đến cả trăm tên, thường phục có, sắc phục công an có.

Trời về chiều, vả lại ai cũng thấm mệt, chúng tôi đành ở lại trong sự che chở, bảo vệ và đùm bọc của các cha, bà con giáo dân và anh em dân chủ Nghệ An và trong cả sự rình mò của bọn mật vụ nữa. Một đêm nghỉ lại giáo xứ Vĩnh Hòa đem lại cho chúng nhiều kỷ niệm.

Sáng hôm sau, chúng tôi tiếp tục lên đường về Hà Nội. Mặc dù có xe của các cha đi cùng nhưng chúng tôi vẫn liên tục bị theo dõi, rình rập ít nhất là hết đất Nghệ An.

Về chuyện các đoàn thiện nguyện bị gây khó khăn, khủng bố thì có nhiều, tôi chỉ nêu thêm hai trường hợp gần đây:

Năm nay, nhóm các bạn trẻ Lê Thị Phương Lan tổ chức Trung thu cho các cháu ở bản Sài Khao, xã Mường Lý, huyện Mường Lát, tỉnh Thanh Hoá. Hàng được chuẩn bị rất chu đáo từ bánh trung thu, đèn lồng, đồ chơi hand made, sách vở, thực phẩm gia đình đến các loại giống cây trồng, được chất lên 3 chiếc xe ô tô. Tới nơi, đoàn bị mời về ủy ban xã làm việc với bí thư huyện, chủ tịch xã, công an các cấp và nhiều người lạ mặt không thấy giới thiệu.

Mặc dù trước đó, đoàn đã khảo sát, báo cáo với chính quyền địa phương, nhưng vẫn bị cho là chưa đúng quy trình nên địa phương không cho phát quà cho các cháu.

Tuy nhiên, ý đồ thật của họ bị lộ qua gợi ý của chủ tịch xã: “Các bạn có thể gửi lại hàng hoá ở ủy ban xã, sau đó ủy ban sẽ phối hợp với hội Chữ thập đỏ để phân phát cho bà con”.

Không thể làm theo yêu cầu của họ vì biết tới tay dân bao nhiêu, tới tay cán bộ bao nhiêu, cộng với cả tâm lý quà của mình bị nhận vơ, đoàn đành phải quay về. Sau đó đoàn liên hệ được với Cha xứ của một nhà thờ ở Hòa Bình. Tại đây, hơn 200 suất quà được trao ngay trong đêm.

Ngày 18/3/2015, nhóm Cứu lấy dân oan đến làm thiện nguyện ở phường Dương Nội, quận Hà Đông. Tại đây, các anh phát những suất học bổng cho trẻ em nghèo.

Trên đường về, hai anh Lai Tiến Sơn và Nguyễn Thanh Hà đã bị một nhóm côn đồ bám theo. Tới đường Tố Hữu – Lê Văn Lương thì chúng ra tay. Bốn tên xúm lại đánh hai anh, vừa đánh vừa hét: “Đánh cho chết mẹ chúng mày đi”. Hai anh bị ngất, máu me be bét, mặt mũi sừng vù.

Gần đây, các đoàn cứu trợ xã hội dân sự tiếp tục gặp khó khăn trong khi nhận tiền hoặc đi phát quà cứu trợ. Nhóm NO-U thiện nguyện từng bị gây khó khăn khi nhận tiền của các nhà tài trợ, bị mời về ủy ban nhắc nhở rằng, việc thiện nguyện phải thông qua chính quyền.

Tất cả các vụ này, khong nói thì ai cũng hiểu đều do công an và nhà cầm quyền cộng sản gây nên.

*

Các tổ chức Xã hội dân sự tham gia công tác cứu trợ đem lại hiệu quả rõ rệt, gây dựng được lòng tin trong nhân dân. Thế nhưng việc làm nhân đạo ấy không được nhà cầm quyền hoan nghênh. Phải chăng, hình ảnh những người thiện nguyện xã hội dân sự đã làm lu mờ đi vai trò của Mặt trận Tổ quốc, Hội chữ thập đỏ? Phải chăng, họ sợ ảnh hưởng của xã hội dân sự tới những người dân mà lâu nay đang bị họ bưng bít hay xuyên tạc là bọn phản động? Phải chăng, với phương thức phát quà trực tiếp đến tay người dân họ không được xơ múi gì. Đã có nhiều vụ địa phương ăn chặn, ăn bớt tiền hàng cứu trợ được vạch ra trên báo chí, trên các trang mạng xã hội.

Dù thế nào đi chăng nữa, việc ngăn cản gây khó khăn cho các đoàn cứu trợ đều xuất phát từ tâm địa hẹp hòi, từ lòng tham, đặc biệt từ sự thiếu hụt tình thương yêu đồng bào, đồng loại mà đỉnh cao của nó là khủng bố đoàn cứu trợ. Hành động khủng bố đoàn cứu trợ của Hội Anh em dân chủ và Hội Nhà báo Độc lập ngày 26/10/2016 vừa qua chỉ có thể nói đó là hành động đê tiện và khốn nạn.

 

Ống kính của JB Nguyễn Hữu Vinh rất lợi hại. Qua máy của anh, biển số xe của chúng rõ mồn một, kể cả khi chúng che ny-lông xanh mờ. Sau đề phòng chúng tôi ghi được biển số, chúng tháo biển ra.

Còn đây là clip ghi cảnh rượt đuổi hai tên tấn công chúng tôi đầu tiên:

5/11/2016