Tag Archive | Vugia K7

Nghiệp chướng

Nghiệp chướng

                                                               Truyện ngắn của Vugia K7

.

I-

–      Các người nghe cho rõ đây! Ta là Ttriệu tử Long phò ấu chúa đây. Ta là bậc trung thần ái quốc của muôn đời đây!

Nhướng hàng lông mày để các nếp nhăn lấp đi năm vết mờ mờ như dấu chân người trên trán, vừa gân cổ hét, gã vừa múa may như một diễn viên tuồng thực thụ, thậm chí có người chắc chắn rằng trong cách múa may đó thoáng thấy dăm ba động tác của một miếng võ tuyệt độc bị thất truyền.

Dân làng không lạ gì với cái-cơn-trung-thần-ái-quốc của gã. Trăm lần như một, hễ nhà nào trong xóm có đám kỵ giỗ và sau khi đốt xong áo giấy là gã lại lên cơn, đến khi người nhà mang một mâm cúng đặt xuống bên cạnh gã mới chịu thôi. Chắp hai tay ngang mày, thành kính vái mỗi phương một vái; rồi xem như không có gì xảy ra, gã cảm ơn mọi người chung quanh. Với dáng vẻ ung dung nho nhã, gã đi về hướng sông, bơi sang cồn trồng dâu phía bên kia.

Người ta lại phải mang mâm cúng ấy đặt trước miếu cô hồn.

Tiếp tục đọc

Advertisements