Nhà văn Phạm Thành: Tham lam, bản tính và sự lựa chọn?!

Nhà văn Phạm Thành: Tham lam, bản tính và sự lựa chọn?!

.
1. Sự bình yên, liệt kháng đáng hổ thẹn.
Một dân tộc liệt kháng bình yên, dân tộc đó đang tự nguyện chết dần chết mòn. Một tác động do một lũ côn đồ quậy phá dù mang mục đích gì cũng có giá trị đánh thức cái thể trạng đang liệt kháng bình yên phải cựa quậy, phải tỉnh thức. Nó như tín hiệu sáng được lóe lên ở cuối một đường hầm tăm tối chết người và chưa tìm được lối ra.
Dân tộc ta hiện nay cơ bản đang ở thể trạng liệt kháng bình yên và đang tự nguyện chết dần, chết mòn. Do vậy, sự đấu đá của các phe nhóm lợi ích và quyền lực trên võ đài đang diễn ra có ý nghĩ như là một đốm sáng lóe lên ở cuối đường hầm tăm tối.
Vì vây, trong lúc này tôi đóng vai quan sát và có ” tiếng nói kịp thời” để nhận chân  giá trị thật của cuộc đấu đá này..
Vậy, sự thật trong cuộc đấu đá này là gì?
 Thực chất, cuộc đấu đá này không phải là cuộc đấu mang tính mâu thuẩn đối kháng, mâu thuẩn của dân với quan, của đất nước với dân tộc, của giầu sang và nghèo nàn, của dân chủ và độc tài, của tiến bộ và phản động, của mất nước và giữ nước… mà chỉ là mâu thuẩn của mấy con hổ trong cùng một bày đàn tranh ăn, tranh quyền lực. Những con hổ này biết quá rõ rằng, nếu đấu nhau đến mức “không đội trời chung” thì tất cả  chúng cùng phải chết.
Cho nên, bản chất của cuộc đấu, chẳng qua là nhằm dằn mặt nhau tí chơi, nhằm phân chia cỗ bàn mang tính ” phân phối lại cái “đĩa xôi, con gà” cho nhau, để khỏi chướng mắt nhau, để khỏi đánh vào lòng tự trọng bất công bằng của các “quan” với nhau mà thôi.
” Tao chức tước kém gì mày, công trạng kém gì mày, sao “mâm cỗ” của tao lại chỉ có chân gà, không có má lợn, không có sừng tê, đồi mồi; sao mày lại chỉ chăm chắm vào mâm cỗ của mày mà không đếm xỉa đến mâm cỗ của tao”; mày chỉ trọng  cái của mày, không trọng cái của tào?”.
Bới vậy, sau bầu Kiên bị bắt, mặc dù QLB đã thông tin vanh vách người bị bắt tiếp theo sẽ là… nhưng cuộc đấu mở màn sang tuần thứ 3 rồi mà chưa có đại gia thứ 2 nào nào bị bắt nữa.
Tôi cho rằng, không còn ai bị bắt sẽ là xu hướng chủ đạo của vụ đấu đá này.
Như vậy, có thể nhận định, cuộc đấu quyết liệt của hai nhóm lợi ích đang từ từ hạ màn.
Mọi việc sẽ trở về như cũ. Kết cục là chẳng có ai thua, ai thắng ở đây. Xã hội Việt Nam chưa nhận được bất kỳ một sự chuyển dịch hay tiến bộ đáng kể nào.
Tôi tin chắc điều này vì nằm lòng các lý do sau:
Các đối thủ đã quá hiểu về nhau. Họ biết nằm lòng, họ ở đâu, từ đâu mà ra, mà trưởng thành rồi xưng hùng xưng bá, trong đó có một điểm nổi bật là họ đều có trái tim “đỏ hồng” như nhau vì đều phải qua lò luyện ” bát quái” Mac- Lenin.
Hơn nữa, một bên là kẻ tham lam. Và vì là kẻ tham lam  thường nhát gan và rất quý mạng sống. Cho nên, khí thấy mạng sống bị đe dọa, đương nhiên kẻ tham lam sẳn sàng đem xôi gà cung kính lại quả cho đối thủ, ở mức làm sao cho sự chênh lệch “giầu nghèo” giữa “ta với ta” cũng chỉ ở cỡ trứng gà, trứng vịt là được.
Ôi chao, cái trứng gà, trứng vịt mà tôi nói đây nó là cả một núi tiền vàng.
Chung quy lại chỉ có vậy. Tôi dám cá với tất cả các nhà bình luận chính trị xã hội không chỉ ở riêng Việt Nam và tòan thế giới về sự thật và kết cục cuộc đấu sắp hạ màn này vì yếu tố quyết định hiện vẫn chưa chín, chưa sẳn sàng và vẫn thích ” nằm yên” và chịu chết mòn. Họ chưa biết rằng ” chết mòn” vô ích còn đáng hổ thẹn hơn sự đấu đá, đổ vỡ. Vì sự đấu đá, gây nên sự đổ vỡ, ít nhất có tác dụng làm cho cái sự vật đang chết mòn buộc phải cựa quây. Giá trị tích cực của cuộc đấu đá đang diễn chỉ có ý nghĩa như vậy. Ngoài ra, chúng không còn ý nghĩa nào khác. Người dân suy cho cùng cũng chẳng được gì ở đây. Tiến  bộ xã hội suy cho cùng cũng chẳng có gì ở đây.
2. Tham lam, bản tính và sự lựa chọn.

Người xưa có câu: ” Giang sơn dễ đổi/ Bản tính khói dời”

Bản tính của con người là một khái niệm chỉ ra một thuộc tính căn bản của con người, để phân biết nó khác với bản tính của một con thú.

Trong xã hội lòai người, khái niệm bản tính lại được phân loại cho các nhóm người có bản tính giống và khác nhau, nghĩa là chia bản tình ra nhiều loại khác nhau. Chẳng hạn, người có tính tắt mắt, người có bản tính lương thiện, từ bi…
Bản tính từ đâu mà có? Suy cho cùng là do môi trường sinh ra và lớn lên mà có. Một xã hội có nhiều người ăn cắp sẽ liên tục sản sinh ra nhiều người có bản tính ăn cắp.
Và khi anh ta đã có bản tính ăn cắp, thì dù anh ta có giầu “nứt đổ đổ vách”  nhưng cứ hễ thấy ai hở của cải ra cái gì thì anh ta cũng tìm cách thó cho kỳ được.
Còn giang sơn? Hiểu nôm na là đất nước. Đất nước có thể thay đổi do thời tiết, môi trường; thay đổi do chính sách cai trị của kẻ thống trị đưa lại. Ví dụ, hôm nay nước mình độc lập, nhưng ngày sau lại phụ thuộc vào nước khác, thậm chí bị thôn tính, sát nhập hoặc chia ra, vân vân
Trong cuộc đấu đã diễn ra và đang ở kỳ hạ màn, tôi tạm chia thành hai phe: Phe có bản tính tham lam và phe có bản tính thuộc ý thức hệ và đem lăng kính lợi hại trước mắt và lâu dài cho dân tộc, cho đất nước ra để soi xét.
Tất nhiên, cũng như nhiều khán giả, tôi không muốn phải xem một trận đấu với tỷ số hòa. Vì trận đấu hòa thường là trận đấu ” ăn gian”, trận đấu mà mới nhìn cũng nhận ra ngay “quân xanh, quân đỏ”.
Vậy, trong hoàn cảnh này, tôi đứng về phe nào? Tôi chẳng đứng vào phe nào cả.
Nếu đứng về phe tham lam và đương nhiên mong cho phe tham nhũng thắng, cái lợi có thể lờ mờ mà đoán định rằng, của cải của anh ta hắn vẫn còn đó. Anh ta vì có bản tính tham nên đương nhiên cũng là kẻ nhát gan.Vì vậy, khi toàn dân đoàn kết lại với cùng một ý chí đến “kho thóc” của anh ta mà “phá kho thóc của Nhật” thì thóc đó vẫn còn cho dân mình dùng. Hơn nữa, nói như Nhà sử học Dương Trung Trung hoặc GS Nguyễn Lân Dũng: đất ở phố cổ Hà Nội có đắt giá bao nhiêu, người Việt Nam mua bán với nhau thì nó vẫn còn ở nước Viêt, nhưng bất kỳ nhà đất nào dù bán đắt gấp bao nhiêu nhưng bán cho nước ngoài thì đất đó không còn là của Việt.
Trong trận đấu này, kẻ tham lam lại ít học. Anh ta chỉ có hệ tư tưởng là tham lam, còn chính trị, tư tưởng, ý thức hệ của anh ta cũng chỉ giống như một con cày con cáo luôn ham muốn bắt con gà, con lợn.
Vì anh ta có bản tính tham nên anh ta thuộc loại người ” dễ đổi”. Giữ lại cái “dễ đổi” để thuần phục anh ta thì vẫn hơn và có khi là không muộn.
Còn đối thủ của kẻ tham lam thì khác. Anh ta có tố chất học hành, lại trui rèn bài bản để chỉ thuộc bài và nhất nhất hành động theo bài bản mà anh ta đã học đó. Sự biểu lộ của anh ta trong bao nhiêu năm nay đã xác nhận điều đó.
Cái sự ” làu lầu” đó đã ngấm sâu vào lục phủ ngũ tạng, vào dòng máu, con tim khối óc và trở thành ” lời ăn, tiếng nói”, thành hệ tư tưởng, thành bản tính của anh ta rồi. Mà đã là bản tính thì khó mà chuyển dời lắm. Cho nên, nếu ta mong người có bản tính khó rời thắng thì khả năng lớn nhất là cả dân tộc này phải đi theo cái bản tính, tức là hệ ý thức đó của anh ta.
Thế thì dân tộc ta sẽ đi về đâu rồi? Đất nước ta có con hay không? Nó đã rõ như ban ngày rồi: một là hướng Bắc, hai là hướng chủ nghĩa cộng sản.
Thế thì rồi đời đất nước, rồi đời dân tộc mình rồi còn gì? Còn đâu để mà tính, để mà bàn chuyện tham quan hay không tham quan nữa?!
P.T
Advertisements

8 thoughts on “Nhà văn Phạm Thành: Tham lam, bản tính và sự lựa chọn?!

  1. Đấu tranh nửa vời, có chừng mực là lẽ đương nhiên. Bằng không sẽ sụp đổ tất cả, tất cả mất ăn.
    Vụ bắt bầu kiên là quá đủ để thử cho sức chịu đựng của chế độ. Thêm nữa chỉ có sụp đổ hệ thống tài chính ngân hàng, có nghĩa là kéo theo cả chế độ. Ai cũng dư hiểu điều đó. Lãnh đạo đảng và nhà nước dư hiểu điều đó. Vậy nên chỉ có Kiên bạc bị bắt là quá đủ. Quá đủ cho cả 2 phe. Quá đủ cho cả nhân dân ???

  2. Bài của anh Phạm Thành chính là 1 bài phân tích 1 vài biến động vừa làm xáo động cái mặt ao bèo Chính trị – xã hội (gần như bất biến) ở nước ta !
    Theo tôi , đây là những suy nghĩ thấu đáo và chính xác ! Bởi cái kết cục cuối cùng , Tương lai đất nước, trong ngắn hạn cũng sẽ là : “một là hướng Bắc , hài là hướng CNCS .”
    Hơn 30 năm nay , dân VN ta chẳng ai được học , được phổ biến gì về cái CNCS – chẳng ai biết nó “đầu Ngô, mình Sở” ra sao !(?) chỉ thấy nó như 1 xứ “Thiên đường mù mịt” , hay lại tưởng nó như xứ Âm phủ nào đó ! Chỉ thấy NGÁN và SỢ ! Chỉ thấy đồng tiền mất giá + mất đất và cướp đất , thấy ” loạn ” về mọi thứ !!!

    Posted by 123.17.212.26 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
    This is added while posting a message to avoid misusing the service

  3. Bài viết quá chuẩn ! ND cần sự đổi mới , nhưng chưa có nhân vật đủ TÂM , đủ TẦM .
    ND VN còn khổ với bọn vớ vẩn này .

  4. Thay đổi là một điều tốt kể cả chế độ, ý thức hệ. Thay đổi sẽ có lợi cho tất cả con cháu của chúng ta. Thay đổi để VN phát triển dân chủ và không bị lệ thuộc, thế giới thì coi thường. Sống còn phải biết nhục chứ không phải chỉ biết sống để ăn.
    “yếu tố quyết định hiện vẫn chưa chín, chưa sẳn sàng và vẫn thích ” nằm yên” và chịu chết mòn.” Trích
    Vâng yếu tố quyết định tạo nên lịch sử dân tộc chia đều cho 2 phe, phe nào hành động trước sẽ giành chiến thắng tất cả.

  5. Thiên đường XHCN đâu chả biết! ĐCSVN trăm tay nhìn mắt đâu chả biết, tôi chỉ thấy ND ta càng ngày càng cùng cực, quẫn bách, lầm than hơn cái thời thực dân đế quốc. Mà tại sao họ cứ leo lẻo cái mồm gắn chữ ND vào sau những bộ máy, cơ quan, chính quyền, như: UBND, CAND, TAND, QĐND, VKSND… mà lại ngoảnh mặt với ND?!!! Quả thực chế độ này quá thối nát mất rồi. Cần phải thay đổi, phải đào tận gốc rễ, phải thiêu cháy cái ung nhọt này thì may ra….

  6. Bài viết rất theo sát với thực tế. Hiện tại cái gọi là “Phê và tự phê” của đảng cộng sản VN chủ yếu xoáy vào vấn đề Tham nhũng, đây là vấn đề rất bức xúc đối với dân chúng. Tuy chỉ chống nửa vời vì giới lãnh đạo thừa biết ai cũng có nhúng chàm về Tham nhũng chỉ có khác về mức độ, nhưng cái gốc gây ra Tham nhũng thì họ lại lờ đi. Cái gốc này mà được đào ra thì cả bọn họ đều bị bứng khỏi cái cây quyền lực độc tôn. Cái gốc này được ngoại bang phương Bắc o bế để hút hết sinh lực và khí chất của dân tộc Việt nam. Nếu nhân dân chỉ vì cái bức xúc với phe tham nhũng mà ko nhận ra mục đích của ngoại bang phương Bắc và phe ý thức hệ thì hậu quả như BĐX phân tích :”Cho nên, nếu ta mong người có bản tính khó rời thắng thì khả năng lớn nhất là cả dân tộc này phải đi theo cái bản tính, tức là hệ ý thức đó của anh ta.
    Thế thì dân tộc ta sẽ đi về đâu rồi? Đất nước ta có con hay không? Nó đã rõ như ban ngày rồi: một là hướng Bắc, hai là hướng chủ nghĩa cộng sản.
    Thế thì rồi đời đất nước, rồi đời dân tộc mình rồi còn gì? Còn đâu để mà tính, để mà bàn chuyện tham quan hay không tham quan nữa?!

  7. theo tôi ,thật sự cả hai anh đều mang tư tưởng thần phục phương Bắc cả rồi ,đừng quên anh tham lam trước đây cũng đã rước voi về dày ,nào là cho TQ khai thác boxit ở tây nguyên được xem như “nóc nhà đông dương “, cho TQ thuê rừng 50 năm mà bây giờ chả biết chúng đang làm gì trong rừng của ta ,vv..v…, chỉ có khác nhau là anh tham lam thì bán,tiền trao cháo múc và có điều kiện đi kèm ,còn anh lú thì dâng lên vô điều kiện mà thôi , chúng ta dân việt cũng đừng đóng vai người xem kịch nữa ,hãy tham gia vào trong vở kịch mới mong làm ảnh hưởng đến kết cục của vở kịch đó,mới mong một cái kết có hậu.

  8. Cảm ơn nhà văn Phạm Thành có bài viết rất thực tế, giúp những người còn u u mê mê sớm mở mắt tỉnh ngộ.

Đã đóng bình luận.